Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 62: Trường Đào Tạo Lê Minh (18)
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vạn Nhân Trảm: "?!!"
Bọn họ nghi ngờ nhìn Hòa Ngọc, khó mà tin được những gì mình vừa nghe thấy.
Hòa Ngọc đây là... muốn thương lượng nội dung phó bản với bọn họ? Hợp tác cùng bọn họ?
Ánh mắt Eugene đầy hoài nghi. Nếu gã là Hòa Ngọc, gã nhất định sẽ không hợp tác với những người khác. Thân phận "giáo viên đào tạo" khiến cậu gần như bất bại, chỉ cần cậu tìm ra hung thủ trước những tuyển thủ khác, cậu sẽ thắng, đồng thời có cơ hội loại bỏ tất cả bọn họ.
Một lần loại bỏ chín "ứng cử viên hàng đầu", chuyện tốt như vậy, Hòa Ngọc sẽ bỏ qua sao? Eugene thật không thể hiểu nổi.
Vạn Nhân Trảm lập tức trào phúng: "Nếu không phải tại mày, có lẽ đêm qua bọn tao đã giết được hung thủ rồi."
Đêm qua là một đêm bình an, bọn họ không giết bất kỳ ai. Nhưng nếu không phải vì Hòa Ngọc, đêm qua mỗi người bọn họ chém một người, biết đâu lại may mắn chém trúng hung thủ rồi cũng nên!
Hòa Ngọc nhìn Vạn Nhân Trảm, đột nhiên mỉm cười, cất giọng đầy ẩn ý: "Anh chắc chắn mình có thể giết chết hung thủ? Anh chắc chắn năng lực chiến đấu của hung thủ kém hơn anh sao?" Vạn Nhân Trảm bỗng sững sờ.
Thành Chiêu híp mắt: "Có phải cậu đã biết được cái gì rồi không?"
Hòa Ngọc đẩy mắt kính: "Giáo viên đào tạo có quyền tìm đọc hồ sơ. Hôm qua sau khi rời phòng học, tôi đã tới phòng lưu trữ, đúng là đã tra được một số thông tin."
Nguyên Trạch hỏi ngay: "Thông tin gì?"
Hòa Ngọc: "Vậy, hợp tác không?"
Vạn Nhân Trảm lại mỉa mai: "Ai mà biết mày có đâm sau lưng bọn tao hay không? Dù sao mày cũng là kẻ âm thầm trở thành giáo viên đào tạo mà."
Hòa Ngọc đã có kinh nghiệm từ kiếp trước, khi làm "diễn viên Hòa Ngọc", cậu không ít lần bị xa lánh, châm chọc. Những kẻ đó nói chuyện còn cay nghiệt hơn Vạn Nhân Trảm nhiều. Chút châm chọc này của gã hoàn toàn không thể kích thích cảm xúc của cậu.
Hòa Ngọc nhìn Vạn Nhân Trảm, khẽ cười: "Đúng thế, tôi là giáo viên đào tạo. Trấn Tinh, Eugene, Thành Chiêu, Nguyên Trạch đã đủ phiếu rồi. Số phiếu của Quỳnh cũng sắp đủ, chỉ có phiếu của anh là vẫn còn thiếu khá nhiều. Người cần lo lắng cũng không phải tôi!"
Vạn Nhân Trảm: "?!!" Hơi thở của gã bỗng chốc trở nên gấp gáp, đôi mắt dán chặt vào Hòa Ngọc không chớp.
Eugene ngạc nhiên: "Sao cậu biết?"
Bên khán giả cũng kinh ngạc đến sững sờ. Khi ở trong phó bản, chỉ có tuyển thủ mới biết số phiếu của chính mình. Eugene hợp tác với nhóm Vạn Nhân Trảm nên mới nói cho nhau biết. Làm sao mà Hòa Ngọc biết được?
Hòa Ngọc lại đẩy mắt kính, chớp mắt: "Anh đoán xem?"
Tình cờ cậu có thể nhìn thấy trên bình luận, nhưng biết được số phiếu là do phản ứng của bọn họ. Người đã đủ 100.000 phiếu thường luôn cực kỳ thong dong bình tĩnh, dành sức lực vào việc tìm kiếm trang bị. Còn người chưa đủ phiếu bầu thì hoặc là nóng ruột, sốt sắng, hoặc là giống như Vạn Nhân Trảm.
Hòa Ngọc tiếp tục khẽ cười: "Chuyện số phiếu của mình không đủ cùng sự bất mãn, oán giận vì khán giả không bỏ phiếu cho mình đều viết hết lên mặt rồi kìa." Cậu lắc đầu, tặc lưỡi: "Chậc chậc."
Vạn Nhân Trảm: "?!!" Gã móc rìu ra, vừa định xông lên đã bị Cách Đới và Đường Kha ngăn lại.
Vạn Nhân Trảm gào lên: "Bố mày phải giết nó!"
Hòa Ngọc hài lòng rời mắt khỏi gã, hướng về nhóm Eugene: "Vậy nên, chúng ta hợp tác đi. Phó bản lần này, tất cả mọi người đều có thể vượt qua ải." Ngay lập tức, biểu cảm trên mặt cậu từ trêu chọc trở nên nghiêm túc, bầu không khí xung quanh tựa hồ cũng thay đổi.
Nguyên Trạch nghi ngờ: "Muốn tất cả vượt ải, nhưng hung thủ lại chỉ có một người?"
Hòa Ngọc chỉ cười không nói gì, đôi mắt phía sau cặp kính tràn đầy tự tin.
Eugene nhìn cậu thật lâu, một lát sau mới nghiêm túc nói: "Được, hợp tác đi."
Ánh mắt Trấn Tinh nhìn Hòa Ngọc ngày càng sáng, cũng gật đầu.
Thành Chiêu phẩy tay, bất đắc dĩ nói: "Tôi không ý kiến, tôi cũng muốn xem xem cậu đưa mọi người vượt ải thế nào." Dù sao số phiếu bầu của gã cũng đủ rồi, nếu phát hiện ra cái gì đó không đúng, thì có thể rời đi bất cứ khi nào.
Cách Đới suy nghĩ một lát, cũng gật đầu.
Annie, Đường Kha, Quỳnh đương nhiên cũng không phản đối.
Vẫn đang cầm rìu muốn chém Hòa Ngọc
- Vạn Nhân Trảm: "?!!" Này, chúng mày cứ mặc kệ tao như vậy à?!! Tao không đồng ý!!!