63. Chương 63: Trường Đào Tạo Lê Minh (19)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Chương 63: Trường Đào Tạo Lê Minh (19)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bước đầu tiên sau khi hợp tác là trao đổi thông tin.
Hòa Ngọc ngồi trên thềm đá, vẫn mở quyển sổ của mình ra, tay phải cầm bút, cắn cắn đầu bút: "Tổng hợp thông tin một chút, mấy người nói ra những manh mối có được lúc hành động một mình trước đi."
Thềm đá của sân thể dục không cao, Hòa Ngọc ngồi trên bậc cao nhất. Mấy người Vạn Nhân Trảm đang đứng, đương nhiên cao hơn Hòa Ngọc khi cậu đang ngồi.
Nhưng khi tất cả đều đứng mà Hòa Ngọc lại ngồi, không hiểu sao lại khiến họ có cảm giác như đang báo cáo công việc cho một giáo viên hướng dẫn, khiến Hòa Ngọc bỗng dưng trở thành tâm điểm.
Vì thế, Vạn Nhân Trảm là người đầu tiên ngồi xuống. Nhưng nếu ngồi ở bậc thềm phía dưới Hòa Ngọc, gã vẫn thấy sai sai. Thế là gã dịch qua bên cạnh Hòa Ngọc, hai người ngồi cạnh nhau.
Thế này càng không đúng! Vạn Nhân Trảm đen mặt nhìn Hòa Ngọc, bỗng nhận ra cậu ta chọn vị trí thật khéo léo, dù họ đứng hay ngồi thế nào, chỗ cậu ta vẫn luôn là trung tâm! Thằng chó tâm cơ này!!!
Hòa Ngọc làm ra vẻ: Ha ha, thói quen ấy mà.
Từng là một "nghệ sĩ trình diễn màn ảnh, nghệ sĩ trình diễn hành vi", cậu đã quen với việc luôn khiến mình trở thành trung tâm, khiến ánh mắt của người xem luôn đổ dồn vào mình đầu tiên, đây là một phản xạ có điều kiện.
Thấy Vạn Nhân Trảm dịch tới dịch lui, ngồi thế nào cũng không đúng, những người khác cũng lười để ý, bèn tùy ý ngồi xuống.
Quỳnh thò đầu qua, mặt đầy tò mò hỏi: "Tại sao cái gì anh cũng ghi vào vở vậy?"
Hòa Ngọc: “Theo cách nói ở Lam Tinh thì ”Trí nhớ tốt không bằng ngòi bút cùn.”
Quỳnh nghi hoặc: "Nhưng mà anh cũng không mang đi được mà?"
Hòa Ngọc mặt không biểu cảm: "Đây là một trong số những trang bị của tôi."
Mọi người: "???" Con bà nó, còn có loại trang bị này à?!!
Vạn Nhân Trảm cười lớn một hồi: "Ha ha ha đây là loại trang bị ngu ngốc gì vậy, con mẹ nó Hòa Ngọc mày lấy được loại trang bị đồ chơi này ở vòng tuyển chọn à? Cười chết tao rồi!"
Hòa Ngọc cười cười: "Đúng vậy, trang bị nhiều và phức tạp quá, biết làm sao bây giờ. Không giống anh, chỉ có mỗi một cái rìu." Nụ cười trên mặt Vạn Nhân Trảm lập tức cứng lại.
Eugene nghẹn cười, ho khan một tiếng: "Được rồi, tổng hợp tin tức đi. Tôi nói trước."
Biểu cảm của mọi người đều trở nên nghiêm túc, nhìn về phía gã. "Tôi nhận được tin tức từ người dọn vệ sinh, vụ án giết người ở ngôi trường này bắt đầu từ ba tháng trước. Ba tháng trước, trường học tiến hành thay đổi nhân sự một lần, gần như tất cả nhân viên hiện tại đều mới được tuyển vào từ ba tháng trước."
Thành Chiêu xoa cằm: "Cũng có nghĩa là, phạm vi xác định hung thủ rất rộng, những nhân viên này đều có khả năng là hung thủ."
Nguyên Trạch nhắc nhở: "Ba tháng trước cũng chính là lúc khai giảng, học sinh cũng rất đáng nghi." Gã phẩy phẩy tay, bất lực nói: "Tôi cũng không thu thập được tin tức gì đáng kể, chỉ là nói chuyện phiếm với một số học sinh, cảm giác tất cả đều bình thường."
Cách Đới cất giọng nói cứng nhắc đều đều: "Tôi đã đi tìm chủ nhiệm lớp xem qua danh sách học sinh, chỉ thấy danh sách của lớp 12A1 thiếu mất hai người so với lớp 11A1 của kỳ trước, Anna và Yuno, hai học sinh nữ."
Hòa Ngọc viết hai cái tên này vào sổ: "Đây là tin tức quan trọng, không tồi."
Cách Đới: "???" Cái giọng điệu tán dương, khen ngợi của cái tên này là sao? Hắn ta nghĩ mình là giáo viên đào tạo của bọn họ thật sao?
Hòa Ngọc tiếp tục: "Còn gì nữa không?"
Đường Kha: "Buổi chiều tôi với Annie cùng nhau hành động nhưng lại bị chủ nhiệm khoa bắt được, bị phạt đứng."
Annie bổ sung: "Có cảm giác chủ nhiệm khoa có vẻ không bình thường lắm, cứ nhìn chằm chằm vào học sinh, cả ngày chỉ đi loanh quanh trong trường học."
Thành Chiêu: "Đúng là rất có vấn đề."
Hòa Ngọc ghi mấy chữ "chủ nhiệm khoa" vào sổ. Tầm mắt cậu chuyển sang Quỳnh: "Đến lượt cô rồi, chắc hẳn cô đang nắm giữ manh mối quan trọng nhất."
Quỳnh vô cùng kinh ngạc: "Sao anh biết?"
Hòa Ngọc khẽ cong khóe môi, trên gương mặt trắng nõn tinh xảo nở một nụ cười nhạt: "Ánh mắt của cô nói cho tôi biết."
Quỳnh lập tức sửng sốt, ngay sau đó liền kéo thấp chiếc mũ xuống, che khuất đôi mắt của mình.
"Được rồi, nếu đã hợp tác thì tôi nói thẳng. Tôi đã trộm thiết bị thông minh của chủ nhiệm lớp, và giải mã được một số thông tin."