65. Chương 65: Kẻ sát nhân cấp S và lời hứa qua ải

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Chương 65: Kẻ sát nhân cấp S và lời hứa qua ải

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng nay gã đã làm gì?
Trấn Tinh chớp mắt, ngơ ngác đáp: "Sáng nay tôi đến phòng hồ sơ tìm hiểu thông tin, nhưng không vào được. Sau đó, tôi bị quản lý kéo đi sắp xếp những tài liệu không dùng đến giúp ông ta, rồi được thưởng một món trang bị."
Nói cách khác, cả sáng nay gã không có được chút manh mối nào, nhưng lại có thêm một món trang bị.
Eugene: "..." Gã trợn tròn mắt: "Tôi không phục! Sao anh lại được tặng trang bị chứ!"
Vẻ mặt Trấn Tinh vô tội lắc đầu.
Đường Kha huých huých vào người Vạn Nhân Trảm, hỏi gã: "Còn anh thì sao, sáng nay thu thập được thông tin hay trang bị?"
Cũng chỉ còn mình Vạn Nhân Trảm chưa nói. Gã sa sầm mặt mày, nhìn Hòa Ngọc bằng ánh mắt đầy sát khí, nghiến răng nghiến lợi: "Đm, sáng nay tôi làm việc cho ông chú căng tin cả nửa ngày. Vốn dĩ có thể nhận được trang bị, lại bị vị giáo viên hướng dẫn Hòa đây của chúng ta cản trở."
Mọi người hơi sững sờ.
Hòa Ngọc ngẩng đầu khỏi cuốn sổ ghi chép, nhìn Vạn Nhân Trảm, tỏ vẻ chân thành: "Ừ, em yên tâm, danh hiệu 'học sinh ba tốt' này, tôi nhất định sẽ xin trao cho em."
Vạn Nhân Trảm: "..."
Mọi người: "..." Học sinh ba tốt!!! Họ đồng loạt liếc nhìn Vạn Nhân Trảm một cái, rồi lại vô cùng kính nể nhìn về phía Hòa Ngọc. Chết tiệt, đúng là giết người không cần dao mà... Không những không cho Vạn Nhân Trảm nhận được trang bị, mà còn muốn tặng gã danh hiệu "học sinh ba tốt"!
Cây rìu của Vạn Nhân Trảm lại xuất hiện trên tay. Bắp thịt gã nổi lên cuồn cuộn, dường như đang dùng hết sức bình sinh để kiềm chế dục vọng giết người của mình.
Hòa Ngọc không nhìn gã nữa, nhẹ nhàng nói: "Vậy đến lượt tôi chia sẻ những manh mối mình đang có." Đám người Trấn Tinh, Eugene đều tập trung nhìn về phía cậu.
Là một "giáo viên hướng dẫn", quyền hạn của Hòa Ngọc rất cao, đương nhiên cậu có được nhiều thông tin hơn người khác. Họ trao đổi và tổng hợp thông tin với nhau, và thông tin quan trọng nhất chính là do Hòa Ngọc cung cấp.
Hòa Ngọc cầm bút chọc vào chóp mũi cao của mình, điềm tĩnh nói: "Một tháng trước, một vị thám tử tư trong thành phố đã được hiệu trưởng mời đến. Người này có năng lực chiến đấu cấp S trung cấp, nhưng đến đây được một tuần thì liền rời đi."
Mọi người ngơ ngác. Khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp cũng giống họ, vừa ngơ ngác vừa nghi hoặc nhìn Hòa Ngọc. Rồi sao?
Hòa Ngọc thản nhiên tiếp tục: "Mười ngày trước, vị thám tử tư cấp S đó đã chết ở bệnh viện. Trên tờ báo an ninh ở phòng bảo vệ ghi rằng người đó nhập viện điều trị vì bị trọng thương."
Mọi người: "..."
Hòa Ngọc nhìn họ, gật đầu: "Đúng vậy, mọi người đoán không sai, năng lực chiến đấu của hung thủ ít nhất phải từ cấp S trở lên."
Vạn Nhân Trảm hít một hơi thật sâu. Giờ gã đã hiểu Hòa Ngọc nói gã không giết được hung thủ là có ý gì.
Bởi vì Vạn Nhân Trảm không nhận được nhiều trang bị trong vòng tuyển chọn, hiện tại năng lực chiến đấu của gã mới chỉ có 320 điểm, vẫn còn đang ở cấp A, cách cấp S 500 điểm thật sự rất xa. Gã đột nhiên nhìn về phía Eugene và Trấn Tinh.
Sắc mặt hai người cũng rất nặng nề. Eugene đáp: "Nếu hiện tại chúng ta đã là đối tác, tôi cũng không giấu gì mọi người, tôi vừa đạt tới cấp S, năng lực chiến đấu 510 điểm."
Trấn Tinh: "Tôi 505 điểm." Còn chưa chờ Eugene kịp vui mừng, gã lại như vừa nhớ ra điều gì, bổ sung: "À, thêm vào món trang bị vừa nhận được sáng nay, tổng cộng là 520 điểm." Sáng nay thế mà gã lại có trang bị cộng thêm năng lực chiến đấu!
Eugene: "Tôi không phục!" Ba chữ này gần như sắp trở thành câu cửa miệng của gã rồi.
Thành Chiêu mím môi: "Tôi 490 điểm. Vị thám tử tư đó là cấp S trung cấp, năng lực chiến đấu có lẽ vào khoảng từ 700 đến 800 điểm. Sau khi hung thủ làm anh ta trọng thương vẫn còn có thể giết người khác, chứng tỏ gã ít nhất phải là cấp S cao cấp."
Hòa Ngọc khép cuốn sổ ghi chép lại, đứng lên: "Đúng vậy, đây chính là một manh mối mấu chốt khác cho thấy không có bất cứ ai trong chúng ta có thể giết chết hung thủ một mình, chỉ có thể hợp tác."
Bình luận bùng nổ ngay lập tức.
"Đờ mờ tôi đã hiểu vì sao cậu ta lại muốn hợp tác rồi!"
"Tuy cậu ta là giáo viên hướng dẫn, nhưng 8 điểm năng lực chiến đấu thì không thể đánh lại cấp S. Người ta gặp hung thủ không đánh lại được thì còn có thể chạy hoặc liên thủ. Cậu ta thì không được, hung thủ vỗ một cái cũng có thể chết."
"Cho nên sau khi Hòa Ngọc xác định được manh mối này, cậu ta nhanh chóng quyết định hợp tác cùng nhóm Eugene."
"Chết tiệt, đầu óc tên này xoay chuyển nhanh dữ!"
"Hòa Ngọc, 666666."
Đã hai ngày vào phó bản, khán giả không thể không thừa nhận Hòa Ngọc thực sự rất thông minh, hơn nữa còn cực kỳ tỉnh táo. Cho tới giờ, mỗi bước đi của cậu đều vô cùng hoàn hảo, dù giẫm lên mũi dao cũng vẫn vững vàng không hề gục ngã.
Vạn Nhân Trảm ngửa đầu nhìn cậu, bình tĩnh nói: "Mày nói mày có thể giúp tất cả mọi người vượt qua ải, đối mặt với gã hung thủ cấp S này cũng có thể sao?"
Hòa Ngọc rũ mắt, hàng mi xinh đẹp chớp chớp tựa như hai chiếc quạt nhỏ đang phe phẩy. Giọng nói của cậu cũng rất êm tai: "Nếu các anh đều nghe theo sắp xếp của tôi, tôi có thể đưa mọi người cùng vượt qua ải."
Trên mặt Vạn Nhân Trảm lộ ra vẻ trào phúng.
Nhóm Cách Đới và Annie cũng không tin, ngay cả Eugene cũng hiện rõ sự hoài nghi trên mặt.
Tất cả đều vượt qua ải, nói dễ hơn làm.