Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 66: Trường Đào Tạo Lê Minh (22)
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp của nhóm Eugene cũng đang cười nhạo dữ dội.
"Ha ha, với 8 điểm bèo bọt kia của cậu, mà cũng muốn dẫn dắt mọi người vượt qua ải à?"
"Đúng là khoác lác! Eugene, Trấn Tinh, Vạn Nhân Trảm, mấy người đừng để tâm đến cậu ta nữa, cứ tự mình đi tìm hung thủ đi. Dù cậu ta có tìm được hung thủ thì cũng không giết được, mấy người sẽ không thua đâu."
"Đồng ý! Cứ để Hòa Ngọc tự mình xoay sở đi, cậu ta mới có 8 điểm năng lực chiến đấu thôi."
"Đáng tiếc là bọn họ không biết năng lực chiến đấu thật sự của Hòa Ngọc, thật sự muốn nhanh chóng nói cho bọn họ biết quá đi."
"Hung thủ chỉ giết học sinh thôi à, có giết giáo viên đào tạo không vậy?"
"Chỉ giết học sinh thôi, nên Hòa Ngọc sẽ không chết được đâu."
"Cậu ta không chết nhưng cũng không giết được hung thủ, không đủ số phiếu thì cũng không thể vượt qua phó bản này."
"Khoan đã, Hòa Ngọc có bao nhiêu phiếu rồi?"
"16990 phiếu."
"Trời đất, vậy mà cậu ta đã có hơn mười nghìn phiếu rồi, ai đã bỏ phiếu vậy chứ?"
"Được rồi, thông tin đã được tổng hợp xong xuôi, mọi người giải tán đi." Hòa Ngọc đột nhiên nói.
Mọi người ngỡ ngàng.
Đường Kha ngơ ngác: "Giải tán rồi cậu định làm gì?"
Hòa Ngọc trả lời như thể đó là chuyện hiển nhiên: "Ăn cơm tối."
Mọi người: "..."
Cậu ta cất bước, đi về phía căn tin. Những người khác vẫn ngồi tại chỗ, hai mắt nhìn nhau. Một lúc lâu sau, Thành Chiêu nói: "Chúng ta cũng đi ăn cơm đi. Ăn uống xong xuôi, tối lại tập hợp, đề phòng đêm nay hung thủ xuất hiện."
"Được." Mọi người đồng thanh đáp lời.
Trấn Tinh lập tức đuổi theo hướng Hòa Ngọc vừa rời đi. Eugene cũng vội vàng đứng dậy đi theo.
Trấn Tinh hào hứng: "Thật sự không thể đánh một trận sao? Tôi thấy cậu rất mạnh, cao thủ so tài thật sự rất sướng, chúng ta thử một chút đi!"
Hòa Ngọc không chút do dự: "Không cần."
"Tại sao chứ? Cậu coi thường tôi sao?"
"Không phải."
"Vậy thì tại sao không chịu nhận lời tôi?"
"Không thích."
"Cậu nhìn tôi này, tôi thật sự rất mạnh đấy."
"Ừm."
"Hoặc là cậu muốn gì, cần gì tôi đều đồng ý, tôi sẽ cho cậu."
"Không có."
Eugene: "..." Cuộc trò chuyện này có gì đó sai sai.
Khán giả: "Ái chà..."
Khán giả khác: "Hình như tôi vừa nghe được chuyện gì đó kỳ lạ."
Eugene đột nhiên xáp lại gần: "Ấy hai người đi chậm một chút, chờ tôi với! Giáo viên đào tạo Hòa ơi!"
Đạn mạc: "..." Hình như lại vừa nghe một chuyện còn kỳ lạ hơn.