Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 68: Án Mạng Bất Ngờ và Phép Trừ Điểm
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi Hòa Ngọc tiếp đất, phần bình luận im lặng trong giây lát rồi bùng nổ ngay tức thì.
"Sao tôi thấy 2333 cũng có chút đẹp trai nhỉ!"
"Thật ra cậu ấy vẫn luôn rất đẹp mà, gương mặt còn hoàn mỹ hơn cả Al."
"Chà, thế mà tôi lại bị một anh đẹp trai của hành tinh rác làm rung rinh rồi, lúc cậu ấy vừa đáp xuống, chân tôi muốn mềm nhũn luôn."
"Không phải chỉ là một đôi cánh không có năng lực chiến đấu thôi sao, sao mấy người lại phản ứng thái quá vậy?"
"Trời đất, tỉnh táo đi, một tên đến từ hành tinh rác, năng lực chiến đấu chỉ có 8 điểm mà thôi!"
Dòng bình luận cuồn cuộn trôi qua.
"Hừ." Vạn Nhân Trảm hừ lạnh một tiếng, lỗ mũi hếch lên trời: "Màu mè, không phải chỉ là có đôi cánh bay được thôi sao, bố mày còn có cả phi thuyền ngoài kia kìa."
Hòa Ngọc nhìn gã, mặt không đổi sắc: "À."
Vạn Nhân Trảm: "..." Gã vừa định xông lên phía trước, Cách Đới và Annie vội vàng kéo gã lại: "Bình tĩnh, chúng ta đang chờ hung thủ, đừng làm lớn chuyện."
Vạn Nhân Trảm lại không thể bình tĩnh nổi. Hòa Ngọc ghê gớm đến vậy, chỉ một chữ cũng có thể chọc gã nổi trận lôi đình.
Eugene tiến lên, tò mò vòng ra phía sau Hòa Ngọc: "Đôi cánh này cũng khá đẹp đấy chứ."
Gã đột nhiên hạ giọng: "Tôi có kha khá trang bị, hay là cậu đổi cho tôi đi." Nói xong gã xoa xoa tay, tỏ vẻ chờ mong. Hai lần Hòa Ngọc tiếp đất đều rất ấn tượng, Eugene cũng muốn thử một chút.
Hòa Ngọc: "Không đổi."
Eugene: "Đừng mà, thương lượng thêm chút được không, tôi..." Giọng nói gã đột nhiên im bặt.
Cạnh đó, Trấn Tinh cùng Thành Chiêu gần như đồng thời hành động, bóng người chợt lóe lên, với tốc độ kinh người lao về phía ký túc xá của học sinh.
"Mùi máu tươi." Eugene bỏ lại một câu, rồi lập tức đi theo. Những người khác cũng đuổi tới.
Trước đây Hòa Ngọc đã từng kiểm chứng tốc độ của cao thủ Liên Bang, vậy nên cậu cũng không vội vàng đuổi theo bọn họ, chỉ chậm rãi bước về hướng bọn họ biến mất.
Khi cậu tới ký túc xá, nhóm Eugene đang nghiêm túc vây quanh một thi thể. Hòa Ngọc tới gần.
"Người đã chết rồi." Eugene giải thích cho Hòa Ngọc.
Hòa Ngọc gật đầu.
Trên mặt đất, Quỳnh kéo thấp vành mũ, cúi người kết nối trí não của nạn nhân vào thiết bị của mình, muốn nhìn được bộ dạng hung thủ thông qua trí não của đối phương. Hòa Ngọc bước tới bên cạnh, ngồi xổm xuống.
Quỳnh buông trí não, thở một hơi thật dài: "Không tìm được gì, tín hiệu tử vong chỉ ghi nhận nạn nhân đột ngột ngã xuống."
Hòa Ngọc nhìn thiết bị trí não nhỏ mang tên "tín hiệu tử vong" kia. Cậu biết thứ này, hiện tại trên tay cậu cũng có một cái được làm thành chiếc nhẫn, chỉ cần không phải tự nguyện, người khác tuyệt đối không thể lấy xuống được. Nhưng dù sao cậu cũng không hiểu rõ về khoa học kỹ thuật vũ trụ cho lắm, còn rất nhiều thứ chưa biết.
Đường Kha kinh ngạc: "Cậu không biết cái này?"
Vạn Nhân Trảm lập tức châm chọc: "Ha ha, thứ cơ bản như vậy mà cũng không biết, rốt cuộc tinh cầu của mày rác rưởi đến mức nào vậy?"
Hòa Ngọc đẩy kính mắt, vẻ mặt bình tĩnh: "Không tôn trọng giáo viên đào tạo, trừ một điểm." Vừa dứt lời, trí não của Vạn Nhân Trảm nhận được thông báo trừ điểm.
Vạn Nhân Trảm: "...." Gã không thể tin mà trừng lớn mắt: "Này, mày điên rồi?"
Buổi sáng Hòa Ngọc đã trừ của gã một điểm rồi, bây giờ lại trừ thêm một điểm, gã vốn có năm điểm tín chỉ nay chỉ còn lại ba. Nếu bị trừ hết tín chỉ thì sẽ bị đuổi học, chẳng lẽ Hòa Ngọc muốn dùng cách này để loại bọn họ hay sao?
Trấn Tinh nhíu mày: "Im lặng chút đi, hung thủ vừa giết người ngay dưới mí mắt chúng ta đấy." Hơn nữa, bọn họ còn hoàn toàn không biết gì cả.
Vạn Nhân Trảm nghiến răng nghiến lợi: "Nó đang trừ điểm vô cớ, nó muốn dùng cách này để loại chúng ta." Gã nhìn Hòa Ngọc bằng ánh mắt như muốn thiêu đốt cậu.
Quỳnh phớt lờ gã, giải thích cho Hòa Ngọc: "Tín hiệu tử vong là một loại thiết bị trí não có khả năng phát hiện khi chủ nhân qua đời, và khẩn cấp phát tín hiệu đến những người có trách nhiệm liên quan, đồng thời quét và ghi hình kẻ gây án trong phạm vi xung quanh."
Những người khác không thèm để ý đến tiếng ồn ào của Vạn Nhân Trảm. Chẳng lẽ trường học sẽ để Hòa Ngọc đuổi bọn họ sao? Cậu cũng chẳng muốn làm vậy, rõ ràng là chỉ muốn trêu Vạn Nhân Trảm mà thôi.
Eugene nói thêm: "Thuận tiện cho Liên Bang, cũng thuận tiện cho người nhà báo thù."
Hòa Ngọc đã hiểu, gật đầu. Về điểm này Liên Bang và Trái Đất có chút khác biệt. Trái Đất xử lý mọi việc theo pháp luật, còn ở Liên Bang, trên luật pháp còn có thực lực.
Chẳng lẽ những cao thủ ở đây lại chưa từng giết người sao?