74. Chương 74: Vòng Tuyển Chọn Trên Biển - Tiết Học Thực Hành

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Chương 74: Vòng Tuyển Chọn Trên Biển - Tiết Học Thực Hành

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hòa Ngọc nói: "Nhưng tôi cũng phải vào tiết rồi. Đi thôi, còn vài phút nữa là đến giờ học, đừng đến trễ, đi trễ sẽ bị trừ tín chỉ đấy." Nói xong, cậu thong thả bước về phía phòng chiến đấu.
Vạn Nhân Trảm cầm rìu lao tới, gầm lên: "Mẹ kiếp, tao muốn giết hắn!" Annie và Đường Kha vội vàng ngăn gã lại.
Cách Đới nhìn theo bóng lưng Hòa Ngọc, vẻ mặt u ám.
Một lúc sau, Trấn Tinh thở dài rồi đi về phía phòng học. Eugene, Quỳnh, Thành Chiêu, Nguyên Trạch cũng đi theo sau.
Vạn Nhân Trảm không thể tin nổi, nói: "Không phải chứ, bọn mày cứ nghe lời hắn vậy à?"
Quỳnh quay đầu cười lạnh: "Nếu không thì sao? Hắn là giáo viên đào tạo, nắm trong tay tín chỉ của bọn ta đấy."
Vạn Nhân Trảm: "..."
Eugene nói: "Mày chỉ còn có 3 tín chỉ thôi."
Vạn Nhân Trảm: "..." Đúng là giết người không thấy máu. Không còn cách nào khác, gã đành đen mặt tiến về phía phòng học cùng tám người còn lại.
Chuông báo vào học đã reo.
Hòa Ngọc bước tới trước mặt các học sinh, đẩy gọng kính. Mặc dù trông trẻ hơn cả những học sinh đang đứng đó, cậu vẫn rất có phong thái của một giáo viên đào tạo. "Chào buổi sáng. Tiết học hôm nay là tiết thực hành, mong các em hợp tác một chút."
"Hừ." Vạn Nhân Trảm hừ lạnh một tiếng: "Hôm nay lại bắt chúng ta chạy bộ, nhảy cao, chẳng phải là muốn hành hạ chúng ta hay sao?"
Hòa Ngọc nhìn về phía gã, mỉm cười: "Không, nội dung hôm nay là kiểm tra trang bị."
Cậu giơ tay chỉ vào phòng thiết bị đang khóa kín bên cạnh: "Vạn Nhân Trảm, đi mang thiết bị bên trong ra đây. Đây là thầy đã đặc biệt xin phép hiệu trưởng để đăng ký cho các em, hôm nay lớp chúng ta cần dùng đến."
Vạn Nhân Trảm: "Mày dựa vào cái gì mà sai khiến tao?"
Hòa Ngọc cúi đầu nói vào thiết bị trí não của mình: "Vạn Nhân Trảm, trừ..."
Vạn Nhân Trảm nghiến răng: "Tao đi!"
Gã chỉ còn 3 tín chỉ, nếu bị trừ thêm thì sẽ không còn điểm nào. Vạn Nhân Trảm cực kỳ nghi ngờ. Một khi bị trừ xuống 0 điểm, chắc chắn Hòa Ngọc sẽ thuyết phục hiệu trưởng, nghĩ cách đuổi gã như một trường hợp sai phạm điển hình. Như vậy thì sẽ không còn ai có thể loại hắn, sau này cũng không có ai đuổi giết hắn.
Vì trận đấu, vì để những trận sau có thể giết chết Hòa Ngọc, lần này gã đành nhịn.
Trang bị được mang ra, một nửa trong số đó đều là những trang bị cơ bản nhất, ở Liên Bang cũng không đáng giá là bao, chỉ có thể dùng làm tài liệu học tập cho học viên. Nhưng cũng có vài món trang bị trông không tệ lắm.
Đương nhiên, nếu ở bên ngoài, những món đồ này không lọt vào mắt xanh của đám người Vạn Nhân Trảm. Nhưng ở một nơi nguy hiểm rình rập khắp nơi như thế này, trong một trận đấu sinh tử chỉ có một người sống sót, bọn họ đều sẽ cố gắng hết sức để thu thập.
Hòa Ngọc mở sổ tay, cầm bút lên: "Lần lượt từng người lên, lát nữa nghe thầy sắp xếp. Trước tiên dùng những trang bị cơ bản, sau đó dùng đến những trang bị khác, tấn công vào thiết bị thí nghiệm." Trên mặt cậu không có bất cứ ý đùa cợt nào. Nếu không phải đám Vạn Nhân Trảm biết rõ thân phận của cậu, nhất định sẽ cho rằng đây là một giáo viên đào tạo thật sự.
Eugene có chút nghi hoặc nhìn về phía cậu: "Rốt cuộc cậu muốn làm gì?"
Có trang bị lại không lén giấu giếm, ngược lại còn lấy ra cho bọn họ làm thí nghiệm trong lớp, rốt cuộc mục đích của cậu là gì? Sau khi Hòa Ngọc trở thành giáo viên đào tạo, cậu thường có những hành vi thực sự rất quái dị. Đám Eugene đều không thể hiểu nổi.