Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 77: Trường Đào Tạo Lê Minh (33)
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Em học sinh, em không sao chứ?" Chủ nhiệm khối đỡ lớp phó học tập dậy. Lớp phó học tập bị bóp cổ nên ho sặc sụa.
Chủ nhiệm khối tức giận trừng mắt nhìn Vạn Nhân Trảm, nghiến răng nghiến lợi: "Trường chúng tôi không chấp nhận những học sinh công khai bắt nạt bạn học khác. Đuổi học! Lập tức đuổi học!"
Đuổi học! Vạn Nhân Trảm bị đuổi học đồng nghĩa với việc bị loại. Sắc mặt gã lập tức biến đổi, ánh mắt găm chặt vào chủ nhiệm khối, mà chủ nhiệm khối cũng nhìn lại gã với ánh mắt vừa tức giận, vừa đề phòng.
Vạn Nhân Trảm nghiến răng nghiến lợi: "Còn ngơ ra đó làm gì? Chưa đủ rõ ràng hay sao?"
Không thể giết người vào ban ngày, nhưng họ có thể thăm dò chứ. Cần phải xác định xem chủ nhiệm khối có phải là hung thủ hay không, trước khi ông ta kịp đuổi học gã, rồi sau đó ra tay giết ông ta.
Chủ nhiệm khối trông có vẻ chỉ khoảng bốn mươi tuổi, nhưng bởi vì có năng lực chiến đấu nên tuổi thọ người Liên Bang dài hơn người Lam Tinh, chủ nhiệm khối ít nhất cũng phải sáu mươi tuổi rồi. Mặc dù ông ấy thường nhìn người khác bằng ánh mắt u ám, nhưng thực tế ông ấy khá cường tráng, vẻ ngoài dũng mãnh, lại là cấp S.
Eugene và Trấn Tinh nhanh chóng di chuyển, chuẩn bị lấy trang bị ra thăm dò.
Lúc này, một đôi tay chìa tới ngăn cản bọn họ lại. Những ngón tay thanh mảnh với những khớp ngón tay sắc nét siết nhẹ cổ tay họ, ngăn không cho họ lấy trang bị ra. Hai người sửng sốt, sau đó quay người nhìn lại. Chủ nhân của đôi tay từ phía sau họ bước tới, liếc nhẹ bọn họ một cái, dùng ánh mắt ra hiệu không được hành động thiếu suy nghĩ.
Là Hòa Ngọc.
Hòa Ngọc bước lên phía trước, không để ý đến đôi mắt như muốn vỡ ra của Vạn Nhân Trảm, mỉm cười với chủ nhiệm khối, tự nhiên và dịu dàng: "Xin chào chủ nhiệm."
Nhìn thấy Hòa Ngọc, sắc mặt chủ nhiệm khối giãn ra một chút, nhưng vẫn lạnh giọng nói: "Thầy Hòa, thầy cứ đứng đó nhìn chúng bắt nạt bạn học khác sao?"
Hòa Ngọc cũng không tức giận, lắc đầu nói: "Xin lỗi, tôi vẫn chưa phản ứng kịp."
Cậu nhìn chủ nhiệm khối đầy ẩn ý: "Hơn nữa, tôi cảm thấy chủ nhiệm có vẻ hơi kích động. Em học sinh này va chạm với Vạn Nhân Trảm, mà tính tình Vạn Nhân Trảm không tốt, lại không thích nói lý lẽ, xảy ra va chạm cũng là điều dễ hiểu."
Vạn Nhân Trảm: "..." Mặt gã đỏ bừng vì tức giận, đến cả hơi thở ra cũng như bốc khói.
Bình luận: "Phụt, haha, đúng là Vạn Nhân Trảm không nói lý lẽ."
Bình luận khác: "2333, câu này có chút tư thù cá nhân đấy, haha."
Hòa Ngọc vẫn không để tâm đến Vạn Nhân Trảm: "Nhưng mà, tôi vẫn cảm thấy Vạn Nhân Trảm chỉ vì tức giận mà hồ đồ thôi, cũng không đến mức phải bị đuổi học đâu nhỉ? Em ấy sẽ bị trừ hai tín chỉ, như vậy Vạn Nhân Trảm chỉ còn một tín chỉ, sau này em ấy sẽ hành động cẩn trọng hơn."
Vạn Nhân Trảm sững sờ. Đây là lần đầu tiên Hòa Ngọc trừ tín chỉ của gã, gã không hề tức giận mà chỉ cảm thấy ngỡ ngàng.
Tại sao? Chẳng phải Hòa Ngọc đang tìm mọi cách để đuổi học gã sao? Nếu vậy thì cậu có thể hợp tình hợp lý loại bỏ gã. Vạn Nhân Trảm ngơ ngác.
Chủ nhiệm khối hơi do dự: "Nhưng mà..."
Hòa Ngọc ngắt lời ông, mỉm cười nhẹ: "Chủ nhiệm, sao ngài không đưa em học sinh này đến phòng y tế khám trước đi? Còn việc phê bình và giáo dục Vạn Nhân Trảm thì giao cho tôi."
Chủ nhiệm khối nhìn Vạn Nhân Trảm, sau đó lại nhìn sắc mặt trắng bệch của lớp phó học tập, lạnh lùng nói: "Vậy thì giao cho thầy Hòa rồi. Trường chúng ta không cho phép bắt nạt bạn học khác." Nói xong, ông đỡ lớp phó học tập rời đi.
Sau khi hai người rời đi, Vạn Nhân Trảm tức giận nói: "Hòa Ngọc, rốt cuộc mày muốn làm gì? Tại sao mày không thăm dò ông ta? Rất có khả năng ông ta là hung thủ!"
Lúc này, Vạn Nhân Trảm đã tìm ra một lý do cho hành vi vừa rồi của Hòa Ngọc. Có lẽ cậu biết không chắc có thể đuổi học gã, vì vậy cậu giả vờ nói tốt cho gã, lừa lấy thiện cảm của người xem. Sau đó lại tìm cơ hội khác để loại bỏ gã. Thật sự quá quỷ quyệt.
Hòa Ngọc liếc gã một cái, cười khẽ nói: "Đồ ngu."