78. Chương 78: Trường Đào Tạo Lê Minh (34) - Màn Ra Mắt Của Cây Chổi

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Chương 78: Trường Đào Tạo Lê Minh (34) - Màn Ra Mắt Của Cây Chổi

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hắn ta cầm rìu tiến tới, Annie và Đường Kha vội vàng ngăn lại.
Cách Đới mím môi: "Thầy Hòa, tốt nhất là thầy nên cho chúng tôi một lời giải thích."
Hòa Ngọc giơ tay lên, đẩy gọng kính và bình tĩnh nói: "Ông ta không phải hung thủ."
Mọi người đều im lặng. Bình luận cũng tràn ngập dấu ba chấm.
"Sao cậu biết được?" Trấn Tinh không phải nghi ngờ mà là khó hiểu hỏi: "Mặc dù vừa rồi ông ta dùng tay phải, nhưng đó cũng có thể là ngụy trang mà."
Hòa Ngọc rất chắc chắn: "Không phải ngụy trang. Ông ta thật sự không phải hung thủ, không cần phải kiểm tra ông ta giữa ban ngày." Hơn nữa, đối với cao thủ cấp S, nếu có thể tránh giao chiến thì nên tránh. Đặc biệt là vào ban ngày, rất dễ thu hút sự chú ý của người khác.
Điều họ cần làm là tìm ra hung thủ, chứ không phải đi khiêu chiến một cao thủ cấp S.
Eugene gật đầu: "Việc ông ta có phải hung thủ hay không vẫn còn là một dấu hỏi, nhưng chúng ta kiểm tra vào ban ngày quả thực không ổn. Cứ để đến tối rồi tính."
Quỳnh hạ vành mũ xuống, hơi nghiêng đầu hỏi: "Vậy còn lớp phó học tập thì sao?"
Hòa Ngọc xoa cằm: "Người này có vẻ có bí mật, biết đâu chúng ta có thể theo dõi cậu ta một chút."
"Đồng ý." Thành Chiêu bày tỏ sự ủng hộ. Nhóm của Eugene cũng có cùng ý kiến.
Hòa Ngọc gật đầu, quay lại nhìn Vạn Nhân Trảm: "Huynh chỉ còn một tín chỉ mà thôi. Nếu còn có lần sau, huynh sẽ thực sự trở thành tuyển thủ đầu tiên bị loại vì vi phạm nội quy của trường học đấy." Nói rồi, Hòa Ngọc ung dung rời đi, không mảy may để ý đến ánh mắt giận dữ của Vạn Nhân Trảm.
Eugene gọi với theo: "Này, đó không phải là hướng phòng y tế."
Hòa Ngọc đáp lại: "Nhà ăn giáo viên, đi ăn cơm trưa."
Mọi người: "..." Người này thật sự không hề sốt ruột chút nào sao?
Hòa Ngọc quả thực không sốt ruột. Mặc dù biết nhóm Vạn Nhân Trảm đã đi theo dõi lớp phó học tập, cậu vẫn bình chân như vại. Lúc này, cậu có thể nhìn thấy những bình luận hiện ra trước mặt mình.
"Nhóm Vạn Nhân Trảm đã đi theo dõi lớp phó học tập và chủ nhiệm khối rồi mà cậu ta vẫn không sốt ruột chút nào."
"Đúng vậy đó, nếu nhóm Vạn Nhân Trảm tìm ra hung thủ được thì Hòa Ngọc chắc chắn sẽ bị loại vì không đủ số phiếu."
"Chết tiệt, người này nghĩ mình là giáo viên NPC thì không cần sốt ruột à? Đã có rất nhiều tuyển thủ vượt qua phó bản để lên cấp rồi."
"À này, mọi người không thấy dáng vẻ nhàn nhã hiện tại của Hòa Ngọc có chút quen thuộc sao?"
"Oa, rất giống với lúc cậu ta cưỡi con cá lớn đó." (V: nhớ cá lớn rồi T^T)
Hòa Ngọc im lặng cười khẩy, rồi lắc đầu.
Cậu không đi tìm chín tuyển thủ dự thi kia mà lại đi về một hướng khác. Trên đường đi, cậu gặp một nhân viên vệ sinh.
"Chào thầy Hòa." Người nhân viên vệ sinh chào hỏi.
Hòa Ngọc mỉm cười gật đầu, nhẹ giọng nói: "Nơi này đã rất sạch sẽ rồi, cô nên đi nghỉ ngơi sớm một chút đi."
Người nhân viên vệ sinh giải thích: "Hiệu trưởng bảo tôi lau thêm vài lần nữa."
Có lẽ vì thái độ hòa nhã của Hòa Ngọc, bà nói tiếp: "Nơi này đã được dọn dẹp sạch sẽ từ lâu rồi, nhưng hiệu trưởng cứ khăng khăng muốn lau thêm mấy lần nữa. Dù có lau sạch đến đâu thì người khác cũng sẽ không thể không biết chuyện đã xảy ra ở trường học này."
Hòa Ngọc mỉm cười nhìn bà, làm ra vẻ muốn lắng nghe. Cậu rất giỏi trong việc dẫn dắt cảm xúc của người khác.
Người nhân viên vệ sinh nhận được sự khích lệ, liền nói khẽ: "Thầy Hòa ưu tú như vậy, nếu có thể chuyển trường thì cậu nên chuyển đến trường khác đi." Bà nhìn xung quanh, trầm giọng nói: "Tối hôm qua, nơi này đã có người chết, lại là do tên hung thủ giết người hàng loạt gây ra. Mặc dù hiệu trưởng đã ém nhẹm mọi tin tức, nhưng gia đình của học sinh đã chết đêm qua cũng có chút năng lực, đang làm ầm ĩ lên khiến hiệu trưởng sứt đầu mẻ trán."
Hòa Ngọc làm ra vẻ sợ hãi, kinh ngạc hỏi: "Thật ra cháu mới chuyển đến ngôi trường này. Cháu chỉ mơ hồ nghe nói có một vụ án giết người hàng loạt, hung thủ vẫn chưa bị bắt sao? Thật đáng sợ."
Người nhân viên vệ sinh nói: "Đúng vậy, hung thủ vẫn chưa bị bắt. Sớm muộn gì chuyện này cũng sẽ bị phanh phui ra, sau này còn có ai dám học ở đây nữa chứ? Ngôi trường này rồi sẽ bị giải thể thôi." Bà như nghĩ tới điều gì, thở dài nói: "Tối hôm qua tôi nhìn thấy cậu học sinh đó. Có một lần khi tôi đang quét sàn, vô ý hất bụi lên người cậu ấy, cậu ấy liền lập tức ra tay với tôi, rất hung dữ."
Hòa Ngọc hơi nhướng mày khi nghe những lời đó, trong mắt cậu đầy suy tư.
Đúng lúc này, người nhân viên vệ sinh đột nhiên đưa một thứ gì đó cho Hòa Ngọc: "Thầy Hòa, cậu thật tốt, không phân biệt đối xử với những người quét dọn vệ sinh như chúng tôi. Tôi tặng cậu một món quà."
Hòa Ngọc nhìn xuống, hơi sững sờ.
Phần bình luận bùng nổ.
"Hahaha!"
"Cười chết tôi mất, NPC của phó bản này đúng là nhân tài mà!"
"Đây là trang bị sao?"
"Chắc chắn rồi. Cho dù là cây chổi thì cũng là trang bị mà, hahaha."
Đúng vậy, trang bị đầu tiên mà Hòa Ngọc có được trong phó bản này chính là cây chổi do người nhân viên vệ sinh NPC tặng cho cậu.