Hàng Năm Bình An - Vô Cùng Sơn Sắc
Chương 3: Màn Ảo Thuật
Hàng Năm Bình An - Vô Cùng Sơn Sắc thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bà chủ nhà là một bà cụ họ Mạnh, ngoài sáu mươi tuổi, mái tóc bạc được nhuộm theo kiểu thời thượng, trên tay ôm một con mèo vàng mũm mĩm.
Vừa gặp mặt, Hạ Minh Thâm đã vồn vã khen ngợi không ngớt, nào là bà Mạnh trông trẻ trung, tràn đầy sức sống, nào là con mèo trong lòng bà có bộ lông đẹp đẽ không khác gì giống mèo quý hiếm.
Màn nịnh nọt nhiệt tình này rõ ràng đã phát huy tác dụng. Bởi vì sau khi nghe cậu trình bày về mức ngân sách eo hẹp của mình, bà cụ vẫn giữ nụ cười hiền từ và nói: "Cứ từ từ, cháu cứ đi xem nhà trước đã."
Bà Mạnh có một chàng rể dạy học ở khu Đại học, hơn chục năm trước, bà theo con gái chuyển đến đây. Khi khu Đại học này mới bắt đầu phát triển, bà đã mua căn hộ đầu tiên. Từ đó, tài sản cứ thế sinh sôi nảy nở, bà Mạnh dần trở thành chủ sở hữu của nhiều bất động sản trong khu vực này.
Ngân sách của Hạ Minh Thâm chỉ đủ để thuê chung phòng với sinh viên khác hoặc ở một phòng tầng hầm. Thế nhưng, những người đang thuê nhà của bà Mạnh lại không ai muốn chia sẻ phòng. Bà cụ không nỡ để cậu phải ngủ dưới tầng hầm, nghĩ đi nghĩ lại, bà quyết định dẫn cậu đi gặp vài người bạn già, hỏi xem có căn nào phù hợp không.
Hạ Minh Thâm ngoan ngoãn đi theo sau bà Mạnh, đóng vai một cậu bé lễ phép, miệng lưỡi ngọt ngào như mía lùi suốt dọc đường.
Họ đi ngang qua khu trường cũ của trường cấp ba trực thuộc, đến khu dân cư Vân Thành. Bất ngờ, Hạ Minh Thâm hỏi: "Bà ơi cho cháu hỏi, căn hộ 301 tòa nhà số 2 bây giờ có người ở không ạ?"
Căn hộ 301 tòa nhà số 2 không thuộc sở hữu của bà Mạnh. Bà cụ nghĩ một lát rồi nói: "Chắc là không có người ở, căn đó để trống suốt."
Bà hỏi lại: "Cháu muốn thuê căn đó à? Vậy thì muộn mất rồi, nghe nói một hai năm trước đã có người mua rồi. Người mua cũng lạ, hình như ở tỉnh khác, thanh toán một lần hết, mà chẳng cho thuê, cũng chẳng ở. Chắc là mua để đó cho vui thôi."
Hạ Minh Thâm không thể nào hiểu nổi tâm lý của người giàu. Nhưng khi biết chủ nhà không có ở đó, ý định quay lại lấy ít đồ của cậu hoàn toàn tiêu tan, khiến cậu bực bội đến mức chẳng buồn mở miệng nói gì.
Gió từ tầng cao thổi qua, lá cây vả xào xạc, những vệt nắng loang lổ hắt xuống mặt đất.
Ánh sáng di chuyển luôn có sức hấp dẫn kỳ lạ với loài mèo. Con mèo vàng đang nằm ngoan ngoãn trong lòng bà Mạnh bỗng "meo" một tiếng, rồi vụt lên cây đuổi theo vệt nắng.
"Ôi trời ơi! Mèo Miu!" Bà Mạnh hét lên.
Chưa kịp để ai phản ứng, con mèo vàng với thân hình linh hoạt đã leo lên một nhánh cây vả nghiêng, treo mình lơ lửng trên đó.
Gió vừa dứt, con mèo cúi đầu nhìn xuống mặt đất cách xa bên dưới. Nó đột nhiên nhận ra tình thế của mình, hoảng loạn kêu meo meo cầu cứu.
"Mèo Miu, mau xuống đây nào!" Bà Mạnh sốt ruột đi vòng vòng dưới tầng một, giơ tay ra hiệu cho con mèo nhảy xuống. Mèo Miu di chuyển qua lại trên cành cây, rồi bất ngờ bị mắc kẹt, tiếng kêu càng lúc càng thê lương.
Giữa những tiếng "meo meo" không ngừng, Hạ Minh Thâm đặt cặp xuống, chạy đà vài bước rồi nhanh nhẹn trèo lên thân cây.
Ký ức cơ thể giúp cậu di chuyển thuần thục, mỗi bước chân đều như đã được tính toán trước. Chẳng mấy chốc, cậu đã đứng vững ở vị trí cân bằng lý tưởng, nghiêng người về phía con mèo.
Chưa kịp với tới cái đuôi lông xù ấy, Mèo Miu đã dựng hết lông lên, dồn sức thoát khỏi cành cây đang mắc kẹt, hoảng hốt nhảy vào một ban công gần nhất.
Mí mắt Hạ Minh Thâm giật giật.
Là ban công căn hộ 301 tòa nhà số 2.
Bà chủ nhà gọi to từ dưới: "Tiểu Hạ, cháu mau xuống đi, nguy hiểm lắm đấy!"
Nếu là một sinh viên bình thường nghe câu này, có lẽ sẽ bỏ cuộc, ngoan ngoãn leo xuống rồi gọi người chuyên nghiệp đến bắt mèo. Nhưng Hạ Minh Thâm đang ôm một bụng cảm xúc không có chỗ để xả ra – giống như dân văn phòng bị áp lực quá lớn vào cuối tuần đi nhảy bungee hay dù lượn để giải tỏa. Cảm giác mạo hiểm này lại khiến cậu thấy sảng khoái lạ thường.
Hơn nữa, cậu đã trèo cây vả này suốt ba năm, nên vô cùng tự tin. Cậu phất tay: "Bà yên tâm, cháu không sao đâu, đợi cháu một lát."
Thấy cậu đã trèo đến đoạn cây rung lắc dữ dội, bà Mạnh sợ làm cậu phân tâm nên không dám nói thêm lời nào nữa.
Hạ Minh Thâm nắm chắc lan can ban công, dồn trọng tâm rời khỏi thân cây. Để không dọa mèo hoảng sợ lần nữa, cậu chỉ bám bên ngoài ban công, mũi chân đứng chênh vênh trên mấy viên gạch lồi ra.
Vì chút tư tâm riêng, cậu kín đáo nhìn vào căn phòng quen thuộc ngày xưa của mình. Tiếc là cửa sổ đóng kín, ánh sáng bên ngoài không lọt qua rèm, Hạ Minh Thâm không thể nhìn rõ tình hình bên trong.
Ban công này thông với phòng ngủ của cậu ngày trước. Chốt cửa không chắc chắn, mỗi lần mưa to hoặc gió mạnh, cánh cửa sẽ "rầm!" một tiếng đánh thức cậu dậy giữa đêm.
Lúc đó, Nhạc Khuynh sống ở phòng bên cạnh sẽ hét lên: "Hạ Minh Thâm, cậu đóng cửa lại đi!"
Nhạc Khuynh ngủ rất nhẹ, còn Hạ Minh Thâm thì toàn ngủ say như chết, thường lười dậy đóng cửa nên hay giả vờ như không nghe thấy.
Vì vậy, chỉ vài phút sau, cửa ban công lại một lần nữa "rầm" một tiếng. Nhạc Khuynh sẽ giận đùng đùng xông vào phòng ngủ của cậu, trước tiên đánh thức Hạ Minh Thâm đang trùm chăn ngủ say, rồi nằm luôn xuống chiếc giường không phải của mình, sai cậu đi đóng cửa.
Sự quá quắt ấy, thật ra cũng chẳng khác gì dáng vẻ mặt không biểu cảm, giả vờ như không nhìn thấy cậu ban nãy của Nhạc Khuynh.
Sau một hồi nhẹ giọng dỗ dành, con mèo vàng cuối cùng cũng bớt cảnh giác phần nào. Nó rón rén bước ra khỏi góc tường, dè dặt đưa mũi lại gần ngón tay của Hạ Minh Thâm – rồi bị túm gáy một cách gọn lẹ.
Mèo vàng ⊙▽⊙:
Con người xảo quyệt!
Hạ Minh Thâm ra tay nhanh như chớp, chộp được nó trước khi nó kịp vung vuốt, nhanh chóng đặt nó xuống nhánh cây thấp hơn. Bị lừa bắt, con mèo vàng ấm ức lao vào lòng bà chủ, cất tiếng meo meo đầy oan ức.
Đã đến lúc rút lui. Hạ Minh Thâm khẽ xoay cổ tay đang tê cứng vì giữ một tư thế quá lâu, chuẩn bị lần theo đường cũ xuống lại dưới đất.
Đột nhiên, một cơn gió lớn ào qua. Tòa nhà dân cư này đã khá cũ, nhiều ô kính do lâu năm không được sửa chữa nên không còn bám chắc vào khung, bị gió làm rung lạch cạch ầm ĩ.
Một linh cảm bất an chợt ập đến trong lòng Hạ Minh Thâm.
Quả nhiên, ngay sau đó, kèm theo một cơn gió mạnh hơn, cửa ban công "rầm" một tiếng bật tung, đập mạnh vào tường. Tấm rèm cửa màu nhạt bị kéo tung lên, bay phần phật như chiếc khăn lụa đỏ trong tay ảo thuật gia, sắp sửa biến hóa điều gì đó.
Tấm rèm vén lên, như một màn ảo thuật vừa được hé lộ, để lộ ra một người đang đứng trong phòng ngủ.
Tay phải của Nhạc Khuynh đặt trên khung cửa, trông như vừa mới bước vào.
Hắn chạm phải ánh mắt của Hạ Minh Thâm, liền chết sững tại chỗ.
Nhìn vẻ mặt như gặp ma của cậu ấy, chắc là nhận ra mình rồi nhỉ?
– Hạ Minh Thâm thầm nghĩ,
Sao lại đứng đơ ra thế? Không lẽ bị dọa cho phát hoảng?
Vậy bây giờ trong đầu Nhạc Khuynh đang nghĩ gì? – Mệt quá nên hoa mắt? Hay là thật sự đang gặp lại một linh hồn quay về?
"Tôi..." Hạ Minh Thâm chỉ vào mình.
"Cậu!" Nhạc Khuynh khó khăn bước một bước về phía cậu, giọng khàn đặc như có miếng sắt lạnh mắc kẹt trong cổ họng.
Vẻ mặt của hắn đáng sợ đến mức khiến Hạ Minh Thâm theo phản xạ lùi một bước. Nhưng cậu đã quên mất mình đang bám bên ngoài ban công tầng ba – bước hụt một cái, mất trọng tâm –
Khoảnh khắc ấy, đầu óc Hạ Minh Thâm trống rỗng, chỉ kịp vung tay bám lấy mép lan can. Vào phút chót, cậu treo mình lơ lửng giữa không trung, suýt nữa thì rơi xuống.