Hàng Năm Bình An - Vô Cùng Sơn Sắc
Chương 40: Tiếng Lòng Vỡ Òa
Hàng Năm Bình An - Vô Cùng Sơn Sắc thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Suốt một phút đồng hồ, trong xe tĩnh lặng đến đáng sợ, không một tiếng động nào vang lên.
Là một người thành đạt đã nhiều năm, chưa từng có ai dám gọi tên mà mắng thẳng mặt, ban đầu Nhạc Thịnh còn ngỡ mình nghe nhầm. Ông ta nhất thời quên mất việc truy vấn tại sao một người 'thế thân' như Hạ Minh Thâm lại có thể rõ tường tận mâu thuẫn giữa hai bố con nhà họ Nhạc đến vậy – bởi theo ông ta, con trai mình vốn không phải kiểu người dễ dàng lôi chuyện nhà ra than vãn như mấy bà tám lắm chuyện.
"Người trẻ tuổi, cơm có thể ăn bậy, nhưng lời không thể nói bậy!" Nhạc Thịnh cuối cùng vẫn cho rằng Hạ Minh Thâm chỉ vô tình đoán trúng, liền thu lại vẻ mặt hòa nhã, nghiêm khắc trách mắng: "Đúng là không được dạy dỗ!"
Tâm trạng Hạ Minh Thâm cực kỳ tồi tệ, lời nói cũng trở nên sắc bén hơn trước nhiều – cậu không ngờ mình lại có thể đanh đá đến vậy. "Ngài Nhạc, tôi kính ngài là bậc trưởng bối, là thân phụ của Nhạc Khuynh nên có nhiều lời không tiện nói. Nhưng hôm nay ngài đến tìm tôi với tư cách gì? Là cha của Nhạc Khuynh ư? Anh ấy chưa từng nhận ngài là cha, một mình sống từng ấy năm qua, ngài ở đây ra vẻ đại nhân nhà ai vậy!"
Cảm giác bị đánh trúng tim đen thật sự khó chịu đến cực điểm, Nhạc Thịnh chẳng buồn che giấu nữa, mặt sa sầm nói: "Chẳng lẽ cậu không để tâm việc trong lòng nó đã có người khác?"
Chẳng lẽ lại bảo mình không để tâm chút nào? Vậy thì quá kỳ lạ. Hạ Minh Thâm đáp: "Đó là chuyện riêng giữa hai chúng tôi, không cần ngài bận tâm."
Nhạc Thịnh liên tiếp nói ba tiếng "Được. Được. Được."
May mà ông ta không có ý định giết người diệt khẩu, chỉ trong cơn tức giận quát lên một tiếng "Cút cho tôi!", rồi sai tài xế ném Hạ Minh Thâm xuống lề đường.
Tài xế của Nhạc Thịnh lái xe không mục đích, cứ nơi nào hoang vu vắng người là chạy đến. Chiếc Maybach lại là loại xe cao cấp, chỉ trong chưa đầy một tiếng đồng hồ kể từ khi bị đưa đi, cảnh vật xung quanh Hạ Minh Thâm đã hoàn toàn xa lạ.
Cậu bị đuổi xuống xe, điện thoại thì bị tên thư ký bỏ vào túi niêm phong và để lại trong xe, không thể liên lạc với bạn bè. May thay, trong túi vẫn còn hai đồng xu. Hạ Minh Thâm lững thững đi bộ đến trạm xe buýt, cố gắng đón xe trở lại gần khu đại học.
Vừa xuống xe, Hạ Minh Thâm đã sốt ruột vội vàng chạy về nhà. Những lời Nhạc Thịnh nói như một tảng đá lớn đè nặng lên tim, khiến cậu không muốn chậm trễ dù chỉ một khắc.
Thế nhưng nửa tiếng sau, Hạ Minh Thâm buộc phải dừng bước trên vỉa hè – cậu nhận ra mình đã bị lạc đường.
Bên đường là những khu tập thể cũ kỹ, tường phủ đầy dây thường xuân, những mảng tường không bị che kín thì vàng ố theo thời gian. Tầng một của các hộ dân, có nhà mở cửa sát để tiện ra vào, có nhà mở cửa sổ bán thuốc lá, nước ngọt, cũng có nơi thì cho thuê lại.
Đưa mắt nhìn quanh, toàn là những tòa nhà giống hệt nhau. Dù sống ở khu đại học đã ba năm, Hạ Minh Thâm vẫn luôn chỉ quanh quẩn trong phạm vi trường học – khu dân cư – siêu thị, chưa từng đặt chân đến khu này.
Lúc này đầu óc cậu mới dần tỉnh táo lại, nghĩ rằng trước tiên nên gọi điện báo bình an cho Nhạc Khuynh.
Từng ấy thời gian trôi qua, Nhạc Khuynh hẳn đã phát hiện cậu mất tích, có lẽ đang gọi điện thoại. Nếu Nhạc Thịnh nghe máy thì còn đỡ, ít nhất cũng biết cậu không sao. Nhưng nếu ông ta còn đang tức giận mà cố tình ngắt máy thì sao?
Giờ đang là thời gian nghỉ trưa, ngoài khu dân cư không có nhiều người. Nhưng Hạ Minh Thâm đi thêm vài con phố, liền trông thấy một nhà hàng phương Tây đang mở cửa, có một cô gái trẻ tuổi đang đứng trên bậc thềm chơi điện thoại.
Hạ Minh Thâm lấy cớ làm mất điện thoại, bước lên mượn cô gái để gọi điện báo tin bình an cho người nhà.
Cô gái thấy cậu đẹp trai, không nói hai lời liền đưa điện thoại, còn hất đầu về phía nhà hàng: "Cậu gọi nhanh đi, bạn trai tôi sắp ra rồi."
Hạ Minh Thâm cảm ơn, nhanh chóng bấm số. Vừa nhấn gọi, đầu dây bên kia đã lập tức bắt máy.
"Xin chào, bây giờ tôi không tiện nghe..."
"Lão Nhạc, là em đây!" Hạ Minh Thâm cuống quýt nói, "Đừng lo, em không sao."
Cậu sợ Nhạc Khuynh lo lắng thêm một giây nào, vội vàng kể lại chuyện Nhạc Thịnh tìm mình, nói rằng giờ cậu đã ở gần khu đại học, sắp quay về được rồi.
Bên kia im lặng một hồi lâu, chỉ nghe thấy tiếng thở của Nhạc Khuynh vang lên khe khẽ.
Một lát sau, hắn hỏi: "Em đang ở đâu?"
"Em đang ở ——" Hạ Minh Thâm nhìn thấy tên đường trên biển hiệu, đọc to lên, phía bên kia lập tức đáp: "Đừng đi đâu hết, anh đến ngay."
"Anh biết chỗ này à?" Hạ Minh Thâm còn định nói gì thêm, bỗng bị một bàn tay thô lỗ chụp lấy vai, đẩy mạnh một cái.
Gương mặt Đậu Bách Hoa hiện ra, hắn nở nụ cười không chút thiện ý: "Quả nhiên là cậu rồi, học đệ!"
Khu đại học phát triển đến nay, lấy khu C làm trung tâm đã lan tỏa thành một vùng phồn hoa. Về tổng thể thì trị an vẫn ổn, nhưng nơi tập trung đông sinh viên trẻ bồng bột, những chỗ quản lý lỏng lẻo khó tránh khỏi nảy sinh vài hoạt động không chính đáng. Ban ngày là những ngành nghề đàng hoàng, nhưng sau nửa đêm lại lột xác, hoạt động rất bạo, chuyên nhắm vào những sinh viên trẻ thích thử cái lạ.
Đậu Bách Hoa chính là vào ban đêm đến một nơi như thế, uống rượu cả đêm. Trong rượu có pha thêm thứ gì đó như thường lệ, hắn ngủ gật trên ghế, tỉnh dậy đầu càng choáng váng.
"Đậu ca?!" Hạ Minh Thâm ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, lùi lại theo phản xạ, nhưng lại bị hắn túm lấy cánh tay kéo lại.
Trước đây, lúc còn quen Chương Tĩnh, hắn còn biết giữ chừng mực, không dám làm càn. Nhưng sau khi thất bại nhiều lần trong việc tìm đối tượng qua đêm, hắn đang cần chỗ trút giận, mà Hạ Minh Thâm lại đúng lúc đâm đầu vào họng súng.
"Trong hộp thư của tôi có mấy thứ đó là cậu chụp đúng không? Cậu theo dõi tôi ở thị trấn, tưởng tôi không biết à?" Đậu Bách Hoa chất vấn, túm lấy cổ áo Hạ Minh Thâm: "Thằng nhóc, không ngờ cậu có bản lĩnh đến thế, dám giăng bẫy tôi hả."
Hạ Minh Thâm gỡ tay hắn ra: "Tôi không biết anh đang nói gì."
Đậu Bách Hoa còn chưa tỉnh rượu, đầu óc lại bị chất kích thích làm cho lâng lâng, kết quả là không kiềm chế được cơn giận, giơ tay định đánh. Hạ Minh Thâm lập tức né tránh, nhưng sức của kẻ say rất lớn. Hắn đè vai Hạ Minh Thâm xuống, đẩy mạnh một cái, cậu ngã nhào ra giữa đường.
Chiếc điện thoại rơi xuống "bốp" một tiếng, màn hình nứt như mạng nhện. Đúng lúc đó, một chiếc xe tải từ khúc cua lao tới.
"Hạ Minh Thâm ——!"
Khoảnh khắc ấy, Hạ Minh Thâm theo bản năng ngoảnh đầu về phía có tiếng gọi, muốn nhìn xem người cất tiếng gọi xé gan xé ruột kia là ai và ở đâu, nhưng chiếc xe tải đã chắn gần hết tầm nhìn của cậu.
"Bíp bíp!" Tiếng còi xe vang lên chói tai, một bóng người áo trắng trong tích tắc lao tới, dang người ôm chặt lấy cậu, lăn mạnh một vòng, suýt soát mép bánh xe rồi lăn sang vỉa hè.
Có người hét lên, có người chửi bới, hình như còn có người đang đánh nhau với Đậu Bách Hoa, nhưng Hạ Minh Thâm chẳng để ý được gì nữa. Đầu óc cậu trống rỗng, cảm giác đau đớn bị bánh xe cán lên tưởng chừng đã lãng quên giờ đây lại ùa về dữ dội. Trong vài giây, cậu không phân biệt nổi mình còn sống hay đã chết.
Trong cơn mơ hồ, Hạ Minh Thâm chỉ cảm nhận được một đôi tay đang ôm chặt lấy mình từ phía sau, ghì cậu vào lòng, kéo cậu ra khỏi bóng tối mịt mờ, giúp cậu dần lấy lại chút ý thức.
Đến khi tiếng ù tai dữ dội dần biến mất, cậu mới phát hiện lưng áo mình ướt đẫm, cánh tay mềm nhũn đến mức không nâng lên nổi.
Nhạc Khuynh nằm đè trên người Hạ Minh Thâm, trán tì lên hõm vai cậu, toàn thân run rẩy, nhưng lời nói ra lại chỉ là những âm tiết rời rạc lẫn trong hơi thở dồn dập: "Em... em..."
Phản ứng của Nhạc Khuynh còn dữ dội hơn cả người suýt bị xe đâm như Hạ Minh Thâm. Nỗi sợ hãi của hắn giống như một tảng băng trôi – chỉ có một phần rất nhỏ lộ ra trên mặt biển, phần còn lại lặng lẽ ẩn sâu dưới nước, nếu không phải gặp chuyện liên quan đến sinh tử, không ai có thể nhìn thấy được.
Hạ Minh Thâm nghĩ, lẽ ra cậu phải hiểu điều này từ sớm, không nên để hắn phải chờ đợi trong cô đơn lâu như vậy.
Cậu nâng cánh tay ướt đẫm mồ hôi, nhẹ nhàng vuốt lưng Nhạc Khuynh từng cái một, khẽ an ủi: "Không sao rồi, không sao rồi, qua rồi mà."
Không biết cậu đã lặp lại câu ấy bao nhiêu lần, chỉ cảm nhận được trong hõm vai dần dần thấm ướt một mảng ấm áp.