Hàng Năm Bình An - Vô Cùng Sơn Sắc
Nửa Đời Sau
Hàng Năm Bình An - Vô Cùng Sơn Sắc thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một giờ sau, Hạ Minh Thâm khoác chiếc chăn mỏng cảnh sát đưa cho, ngồi trên chiếc ghế dài ở hành lang đồn công an. Kế bên cậu là Nhạc Khuynh, cũng đang đắp một chiếc chăn tương tự.
Đèn huỳnh quang chói mắt, hành lang vắng người, sàn nhà sạch bóng loáng đến mức có thể soi gương. Hạ Minh Thâm nhìn bóng hai người ngồi cạnh nhau phản chiếu trên mặt đất, lặng lẽ kéo chặt chăn sau lưng.
Kể từ lúc xe cảnh sát lao tới, đưa cả ba người — cậu, Nhạc Khuynh và Đậu Bách Hoa đang nằm bẹp dưới đất vì bị đánh — đi thẳng một mạch, Nhạc Khuynh như bị bấm nút tắt tiếng. Suốt dọc đường, hắn không nói một lời, cũng chẳng hề quay sang nhìn Hạ Minh Thâm lấy một cái. Khi đối mặt với nhân viên y tế, hắn chỉ đáp những câu ngắn gọn như "ừm", "được", "không sao", trông có vẻ rất bình tĩnh.
Nhưng tay hắn vẫn luôn nắm chặt tay Hạ Minh Thâm, không hề buông ra dù chỉ một phút giây.
Lúc ôm lấy cậu để né chiếc xe tải, hắn đã dùng cả thân thể để che chắn. Quần áo bị rách vài chỗ, dù y tá đã xử lý và máu không còn rỉ ra, nhưng trông vẫn rất đáng sợ.
Sau khi Đậu Bách Hoa làm xong biên bản, ba người lặng lẽ rời khỏi đồn công an.
Sau chuyện này, họ cũng chẳng còn tâm trạng tụ tập ăn uống. Trước khi rời đi, Đậu Bách Hoa khó khăn lắm mới phớt lờ được bầu không khí căng thẳng giữa Hạ Minh Thâm và Nhạc Khuynh, miễn cưỡng hẹn dịp khác rồi lủi thủi về nhà.
Hạ Minh Thâm có lời muốn nói, cậu nhịn mãi cho đến khi bước qua cổng khu nhà Vân Thành, rốt cuộc không nhịn được nữa, bèn gọi: "Lão Nhạc."
Tay cậu không dùng bao nhiêu sức, vậy mà vẫn dễ dàng giữ Nhạc Khuynh đứng yên tại chỗ: "Em có chuyện muốn nói với anh."
Nhạc Khuynh chăm chú nhìn cậu, đáp gọn: "Được."
Hạ Minh Thâm đảo mắt nhìn quanh. Thảm cỏ cuối thu đã úa vàng, lá ngân hạnh phủ đầy mặt đất. Sau những cây tùng vẫn xanh tốt, có một khung xích đu đã tróc sơn, phần lớn bị bóng cây che khuất. Giữa ban ngày ban mặt, nơi đây lại như một góc bí mật.
"Đến chỗ kia đi." Hạ Minh Thâm chỉ về phía khung xích đu, kéo Nhạc Khuynh từng bước dẫm qua thảm lá. Xích đu "kẽo kẹt" vang lên một tiếng, nhẹ nhàng đung đưa theo sức nặng của họ khi ngồi xuống.
"Em nghe Nhạc Thịnh nói rất nhiều chuyện, anh có thể giải thích cho em không?"
Nhạc Khuynh không buông tay cậu, đáp khẽ: "Được."
"Căn hộ 301 tòa nhà số 2..." Hạ Minh Thâm hít một hơi sâu, dán chặt ánh mắt vào hắn, không bỏ sót một chút dao động nào. "Vốn dĩ không phải Nhạc Thịnh thuê để lấy lòng anh đúng không?"
Nhạc Khuynh chớp mắt, khẽ hỏi: "Là ông ta nói sao?"
"Ừm."
"Nếu anh nói không phải thì sao? Em có tin không?"
Hạ Minh Thâm nói: "Em muốn nghe sự thật."
Nhạc Khuynh dường như chẳng ý thức được mức độ nghiêm trọng, còn trêu chọc: "Em tin cái nào thì cái đó là sự thật."
"Nhạc Khuynh, anh...!" Hạ Minh Thâm nhất thời tức giận, siết chặt nắm tay, nhưng cả hai tay đều bị Nhạc Khuynh giữ lại, giằng mãi không ra.
Không thể phát tiết, Hạ Minh Thâm tức đến choáng váng đầu óc. Không đánh được, cậu bèn cúi đầu cắn vào vai hắn. Ban đầu cậu định cắn thật mạnh cho hả giận, nhưng vừa áp mặt vào người Nhạc Khuynh, ngửi thấy mùi nước giặt và bụi đất nhàn nhạt trên áo hắn, một nỗi đau đớn không thể diễn tả lập tức ập đến, bao trùm lấy cậu.
Nhạc Khuynh như có mắt sau lưng, hỏi: "Chuyện này thì khóc cái gì?"
"Liên quan gì đến anh!" Giọng Hạ Minh Thâm úp trong vai hắn, nhưng vẫn cố gắng tỏ ra hung dữ: "Đồ lừa đảo!"
Một lát sau, Nhạc Khuynh hỏi: "Em còn biết gì nữa?"
Hạ Minh Thâm đáp: "Biết anh đã thích em từ rất lâu rồi!"
Nhạc Khuynh nhẹ nhàng bóp gáy Hạ Minh Thâm. Mạch đập ổn định nơi gáy cậu dưới lòng bàn tay khiến hắn đột nhiên cảm thấy, dù có nói hết ra cũng chẳng sao — người đang ở đây, sẽ không lạnh lẽo nằm xuống rời xa thế giới này nữa.
"Cũng không phải là từ rất sớm." Hắn nói.
Con trai mười mấy tuổi thì hiểu gì về yêu đương? Phần lớn là hành động theo bản năng. Trong một thời gian rất dài, Nhạc Khuynh chỉ biết mình không thích thấy Hạ Minh Thâm thân thiết với bạn gái khác, không thích nhận thư tình cũng không thích cậu nhận thư tình, và không thích dời mắt khỏi Hạ Minh Thâm.
Đồn công an không phải nơi để nói chuyện, nơi này cũng vậy. Dù không ai qua lại, dù ánh sáng mờ nhạt, nhưng với Nhạc Khuynh lúc này vẫn không đủ riêng tư, như thể mọi suy nghĩ thầm kín đều bị lôi ra ánh sáng, như một trái tim đẫm máu bị mổ phanh.
Nhưng dù khó khăn đến đâu, hắn vẫn tiếp tục kể, từng từ từng câu như thoát khỏi gông cùm, tuôn ra từ miệng.
"Lúc bệnh tình nghiêm trọng, anh còn tưởng tượng ra một Hạ Minh Thâm giả, cùng người đó nắm tay, hôn nhau, làm tình. Anh tưởng tượng rằng hôm đó đã dặn em đừng ra ngoài, và em cũng ngoan ngoãn nghe theo. Nhưng có lúc không tỉnh táo, anh lại nhớ ra chuyện em gặp chuyện không may, không phải ác mộng, mà là sự thật từng xảy ra."
Thế là hắn lặp đi lặp lại với người tưởng tượng kia:
Tôi rất nhớ cậu.
Bao giờ cậu mới về nhà?
Tôi vẫn luôn, luôn chờ cậu.
Nhạc Khuynh dùng vẻ mặt bình tĩnh để nói ra những điều chẳng hề bình tĩnh: "Hôm nay nếu em xảy ra chuyện, anh nhất định sẽ đi theo em."
Hạ Minh Thâm vùi đầu vào người hắn, đầu óc rối như tơ vò, vừa đau lòng cho Nhạc Khuynh tự dày vò bản thân đến mức này, vừa tiếc nuối cho quãng thời gian không thể quay lại. Nhưng bất kể là đau lòng hay tiếc nuối, cậu đều cảm thấy vô cùng bất lực.
Một lúc lâu sau, Nhạc Khuynh nhẹ nhàng nâng cậu ra khỏi vai mình, dùng đầu ngón tay lau đi vệt đỏ chưa tan nơi khóe mắt, cúi đầu hôn lên đó, nếm được một vị mặn chát.
"Anh nhớ cả rồi. Em phải dùng cả nửa đời sau để trả cho anh."
Chủ nợ đưa ra yêu cầu, con nợ mang đầy tội lỗi đương nhiên không thể từ chối, sảng khoái dùng cả quãng đời còn lại để bồi hoàn.
"Đi thôi, chúng ta về nhà." Nhạc Khuynh nắm lấy tay cậu, lập tức bị cậu nắm chặt lại hơn.
"Chúng ta về nhà." Hạ Minh Thâm lặp lại.