Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông
Chương 17: Ngốc Thực Tế Mà Liều Lĩnh
Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trúc Lan gật đầu:
- Ban đầu cũng chẳng có ý định lấy nhiều, nhưng không lấy thì lòng không yên. Lấy hết thì dễ gặp họa, thế nên chỉ lấy trong mỗi tay nải một ít thôi, chủ yếu là tiền bạc. Dù rằng vốn dĩ cũng là phụ nữ, vì thích trang sức nên đã tích góp không ít ngọc ngà châu báu. Cũng may là ở xa thôn xóm, nếu không thực sự mang tai họa đến cả thôn rồi.
Khoé môi Chu Thư Nhân giật giật, thê tử của nguyên thân quả thực vừa ngốc vừa liều, không, nên nói cả nhà ba vợ đều vừa ngốc vừa liều. May thay vẫn để lại tiền cho đám gian ác, nếu không thì tìm ra cả nhà nhạc phụ đại nhân chỉ là sớm muộn mà thôi. Có điều bọn họ cũng bị buộc không còn đường lui, hoặc giết người diệt khẩu hoặc bị chúng nhớ mặt tìm đến tận nhà mà giết cả nhà.
Trúc Lan cũng cảm thấy hơi lo:
- Sau đó cũng nghe được vài tin tức, bọn tặc tử về làng khăng khăng cho rằng do bọn sơn tặc làm, thậm chí còn lập thêm mấy hang ổ sơn tặc đi cướp của cải của những nhà giàu trong vùng rồi không quay lại lần nào nữa.
Chu Thư Nhân chỉ vào của cải, hỏi: - Em mang châu báu đi đổi sao?
Trúc Lan cười khẩy:
- Không phải tôi, nguyên thân thực sự có mang châu báu về, bị mẹ chồng mắng cho một trận đấy. Mẹ chồng của nàng chỉ lấy bạc thôi, còn lại dặn dò nguyên thân giấu đi, chờ khi nào hết loạn lạc mới được mang ra. Tiếc thay mẹ chồng mất sớm, nguyên thân vẫn luôn giấu kín trong lòng không dám lấy ra. Nàng đúng là rất biết nghe lời mẹ chồng, sau khi mẹ chồng qua đời cũng không dám nói cho chồng mình biết. Mẹ chồng bảo không được nói, thế là nàng không nói luôn.
Chu Thư Nhân vui vẻ tiếp lời:
- Chủ nhân của cơ thể này quả thực phước đức, trên có mẹ già che chở, dưới có vợ hiền biết nghe lời.
Trúc Lan âm thầm khinh thường, nghe lời cũng chỉ là nghe lời mẹ chồng thôi, đừng tự cho rằng bản thân tốt đẹp, sau đó cô nhỏ giọng nói:
- Tôi định ngày mai sẽ đào đồ ra, rồi giấu của cải trong nhà vào những nơi khác. Giấu tất cả trong nhà cũng không phải sáng suốt, nếu thực sự có cướp chắc chắn mất sạch, giấu nhiều chỗ một chút sẽ an toàn hơn.
Chu Thư Nhân tán thành, nhìn cả căn phòng đầy của cải và lỗ hổng, anh cũng cảm thấy bàng hoàng: - Nghe em.
Trúc Lan chỉ đặt mỗi đồ trang sức lên xà nhà, còn những thứ khác định ngày mai đem giấu. Bây giờ cứ đặt tất cả vào trong tủ đất, vận động nãy giờ mệt không còn sức, nằm xuống một cái là chẳng muốn làm gì nữa. Chu Thư Nhân nhíu mày, đồng bọn của mình phải sống càng lâu càng tốt mới được.
- Sức khỏe của em cần phải được điều trị và bồi bổ đàng hoàng.
Trúc Lan gật gật: - Ừm, tôi sẽ điều trị đàng hoàng, cố gắng sống tới tuổi ngoài 70.
Không dám mơ tới 80, cho nên 70 tuổi cũng thọ lắm rồi. Không phải cô không tự tin vào mình, mà là không có lòng tin vào điều kiện y học thời cổ đại.
Chu Thư Nhân nuốt xuống những lời vừa định nói, người bên cạnh mệt quá đã thiếp đi rồi. Anh khẽ bật cười, bây giờ một bước lên làm ông già cả, bên cạnh có thêm một người, anh nhắm mắt lại, cho rằng đã quen một mình sẽ thấy khó ngủ, nào ngờ suy nghĩ một hồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Sáng sớm hôm sau, Trúc Lan dậy sớm. Cô thực sự không dám để con dâu gọi mình dậy nữa, cô rất sợ nàng ta lại đồn đãi linh tinh, cô muốn thay đổi thực trạng lúc này, cho nên khoác thêm quần áo rồi xuống giường luôn. Trước khi ra ngoài, cô còn không quên đặt tay lên trán Chu Thư Nhân một cái, không có phát sốt, rồi mới yên tâm ra ngoài. Chu Thư Nhân mở to hai mắt, lúc người bên cạnh thức dậy, anh cũng dậy theo. Anh đưa tay lên sờ trán, trong mắt hiện ra một tia ấm áp. Đã bao nhiêu năm rồi nhỉ, đây là lần đầu anh được người ta quan tâm.
Trúc Lan là người dậy sớm nhất, con dâu vẫn còn chưa thức. Cô nghĩ đến số trang sức được giấu, bèn đi thẳng ra cái cây cổ thụ sau nhà. Đã chôn hơn mười năm rồi, thứ này thực sự không dễ đào lên, trong khoảng thời gian ngắn nhất chắc chắn sẽ không đào được. Cho dù bức tường đủ cao, nhưng một mình cô đào bới khó mà qua mắt được người trong nhà. Bây giờ người nhà nghĩ rằng trong nhà không có nhiều tiền, bình yên vô sự. Nếu như thực sự thấy được châu báu, hiển nhiên mỗi người đều sẽ mưu tính nhiều hơn. Xem ra không nên hành động vội vàng.
Nghĩ vậy, Trúc Lan không tới đó xem nữa. Cô thuận được đi vệ sinh, rồi đi lấy đồ để nấu bữa sáng. Cô mới vừa châm lửa nấu thuốc xong, Lý thị cũng đẩy cửa vào.
- Mẹ, mẹ dậy rồi à!
Giọng điệu con dâu cả có vẻ bất ngờ, trong lòng không khỏi sốt ruột. Sức khỏe nguyên thân không tốt, cho nên mới không thể dậy sớm nổi. Nàng ta tưởng tượng linh tinh, khiến nguyên thân bị mấy bà già trong thôn thù ghét!
Trúc Lan trông không có vẻ gì là phiền lòng, "ừ" một tiếng rồi nói:
- Lấy lúc thóc ra, ta đi sắc thuốc, con làm bữa sáng, sáng nay chúng ta ăn cháo.
Lý thị trợn to hai mắt mà nhìn, thốt lên đầy vẻ hoang mang:
- Cả nhà đều ăn cháo sao?