Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên
Chương 131: Khởi Đầu Mới
Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên thuộc thể loại Linh Dị, chương 131 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Hồng Nguyên luôn tự cho rằng mọi chuyện mình làm đều hoàn hảo, không ngờ lại bị chính "con át chủ bài" của mình phản bội một cách triệt để.
Còn có cả Thẩm Thành và nữ hộ lý kia nữa.
Đến tận bây giờ, Thẩm Hồng Nguyên vẫn còn ấm ức.
Tại sao lúc đầu ông ta không thể phát hiện ra sự tồn tại của mụ hộ lý đó chứ?
Nhưng pháp luật không cho ông ta cơ hội để tiếp tục oán hận. Rất nhanh, với hàng loạt tội danh bị trừng phạt cùng lúc, ông ta bị kết án tù chung thân.
Do tình trạng sức khỏe, ông ta bị giam giữ tại một cơ sở y tế đặc biệt dành cho tù nhân.
Thẩm Hồng Nguyên hiện tại là một người trung niên có lòng tự trọng và sự tự tin cao ngút trời.
Với gã, cuộc sống nằm liệt giường, không chút tôn nghiêm chẳng khác nào sống không bằng chết.
Chẳng bao lâu sau, hộ lý ở viện dưỡng lão phát hiện ông ta thường xuyên vẫy vẫy cánh tay còn có thể cử động được.
Thẩm Hồng Nguyên đôi khi như nhìn thấy những thứ mà người thường không thấy được, miệng ú ớ la hét: "Đừng qua đây, đừng qua đây!"
Lúc sau lại khóc lóc van xin: "Cha ơi, con sai rồi cha ơi, con là con trai ruột của cha mà..."
Nhưng ngay lập tức, ông ta lại trợn mắt giận dữ: "Lão già kia! Ông đáng chết từ lâu rồi."
Những lúc hiếm hoi yên tĩnh, hộ lý phát hiện ông ta đang cố gắng tháo dây đai cố định trên người, dường như muốn ngã xuống giường mà chết.
Đỉnh điểm là có một lần, hộ lý phát hiện ông ta dùng răng cắn đứt ống thở oxy.
Khi người ta phát hiện, môi ông ta đã tím tái. Nhưng hộ lý đã liên lạc với viện dưỡng lão, vẫn tận tâm cứu ông ta thoát chết.
Thẩm Hồng Nguyên bị định sẵn phải nằm trên giường bệnh, sống trong nỗi sợ hãi của chính mình một thời gian dài.
Thẩm phu nhân không trực tiếp tham gia vào quá trình phạm tội của Thẩm Hồng Nguyên. Nhưng bà ta đã dùng tài khoản cá nhân để giúp ông ta chuyển một lượng lớn tài sản, do đó cũng bị kết án vài năm tù.
Khi bị cảnh sát đưa đi, bà ta vẫn còn ngơ ngác chối bỏ: "Tôi không biết gì hết, tôi thật sự không biết, tôi chưa từng nghĩ đến những chuyện này, ông ấy đưa tiền thì tôi nhận thôi, ai mà lại ghét tiền chứ..."
Nhưng thẩm phán phán quyết rằng, là một người trưởng thành, bà ta lẽ ra phải có khả năng phân biệt đúng sai cơ bản.
Thẩm Tinh Trác vẫn bặt vô âm tín.
Thẩm Tinh Ngộ đã báo án nhưng không có bất kỳ tiến triển nào.
Số tiền trong tài khoản của anh ta vẫn chưa hề bị động đến, không biết là anh ta đã chết, hay đang lang thang ở một nơi nào đó như một đứa trẻ mồ côi.
Thẩm Tinh Ngộ sau khi bị điều tra đã được thả tự do. Nhưng anh ta chuẩn bị rời khỏi tập đoàn Thẩm thị.
Trước khi rời đi, Thẩm Tinh Ngộ đã cố gắng dọn dẹp mớ hỗn độn mà Thẩm Hồng Nguyên để lại trong công ty.
Anh ta biết, công ty này từ nay về sau sẽ thuộc về Lục Nhiên.
Thuộc về đứa trẻ duy nhất trên thế giới này vẫn còn nhớ anh thích thỏ, thích ăn kem vị chanh.
Thẩm Tinh Ngộ gánh vác những khoản nợ mà Thẩm Hồng Nguyên để lại.
Anh ta bán hết tài sản cá nhân để bù đắp. Sau khi chuẩn bị xong toàn bộ việc bàn giao, Thẩm Tinh Ngộ ngồi rất lâu trong văn phòng tổng giám đốc của tập đoàn Thẩm thị. Anh ta nhìn ra cửa sổ sáng sủa, trầm ngâm suy nghĩ.
Không biết cậu bé đó có ngồi vào căn phòng này không.
Nghe nói, chiều nay cậu ấy sẽ đến công ty xem xét.
Nhưng Thẩm Tinh Ngộ biết rõ, Lục Nhiên chắc chắn sẽ không muốn nhìn thấy anh.
Tiếng gõ cửa văn phòng vang lên.
"Vào đi." Thẩm Tinh Ngộ nói như thói quen.
Người bước vào là trợ lý của anh.
Vị trợ lý đứng ở cửa, với vẻ mặt bùi ngùi khó tả.
"Tiểu Thẩm tổng..." Anh ta buột miệng gọi.
Thẩm Tinh Ngộ mỉm cười nói: "Bây giờ tôi không còn là Thẩm tổng nữa rồi."
Anh ta lấy ra một tập tài liệu: "Giúp tôi một việc cuối cùng."
Trợ lý nhận lấy, thấy bên trong là thỏa thuận tặng cổ phần.
Thẩm Tinh Ngộ đem 5% cổ phần thừa kế từ ông nội tặng cho Lục Nhiên.
Anh ta xem giờ, thấy sắp đến buổi chiều liền thu dọn đồ đạc cá nhân, ôm thùng đồ bước ra khỏi văn phòng.
Khi cánh cửa khép lại, tâm trạng Thẩm Tinh Ngộ vô cùng phức tạp.
Dường như mục tiêu từ nhỏ đến lớn của anh đột ngột tan vỡ.
Anh ta ôm thùng đồ đi ra ngoài dưới những ánh mắt dò xét.
Thẩm Tinh Ngộ bỗng cảm thấy một sự nhẹ nhõm mơ hồ.
Giống như lúc mục tiêu tan vỡ thì xiềng xích trên người cũng theo đó mà tan vỡ.
Từ lúc sinh ra đến giờ, anh ta chưa từng cảm thấy tự do đến thế.
Đúng lúc này, phía cầu thang bỗng vang lên tiếng kinh hô náo loạn.
Thẩm Tinh Ngộ theo bản năng dừng bước, nhíu mày xem xét.
Một người đàn ông râu ria lởm chởm, tóc tai bù xù xông tới.
Đó là Giám đốc tài chính của công ty.
Thẩm Hồng Nguyên rút công quỹ là do ông ta ký duyệt.
"Dựa vào cái gì! Rõ ràng là ông ta ép tôi làm, tại sao lại bắt tôi chịu trách nhiệm! Tại sao tôi cũng có tội!" Ông ta nhìn quanh gào thét.
Ông ta chạy loạn như phát điên.
Các nhân viên khác kinh hãi tránh xa.
Trong thoáng chốc, ông ta nhìn thấy Thẩm Tinh Ngộ.
"Người nhà họ Thẩm đều phải chết!"
"Bộp!" Thùng đồ trên tay Thẩm Tinh Ngộ rơi xuống đất.
Anh ta ôm bụng cúi người, máu đỏ tươi từ kẽ ngón tay chảy ra xối xả. Xung quanh tiếng hét chói tai vang lên khắp nơi. Thẩm Tinh Ngộ siết chặt cổ tay gã giám đốc, không hề buông tay.
Sự tự do vừa nãy chỉ như một giấc mộng phù du.
Có đôi khi, một khi con người đã lựa chọn thì sẽ không còn đường lui.
Vụ bê bối chấn động của tập đoàn Thẩm thị cuối cùng kết thúc bằng một vụ đổ máu.
Cuối cùng, mọi thứ cũng dần lắng xuống.
Kỳ nghỉ hè kết thúc, Lục Nhiên cũng bắt đầu năm học mới.
Ngày đầu tiên không có tiết học, trường học khá hỗn loạn. Khi Kỷ Mân đến đón Lục Nhiên, anh thấy cậu thiếu niên đang ngồi trên một bệ cao.
Giống như đêm Lục Nhiên chính thức trở về nhà họ Thẩm, cậu đã ngồi trên thùng rác lặng lẽ nhìn ra ngoài.
Bây giờ Lục Nhiên cũng có ánh mắt tương tự, chỉ là cậu ngồi cao hơn, cảnh sắc trước mắt đẹp hơn.
Trên tay cậu cầm bốn cây kem: hai cây vani, một cây chanh và một cây dâu. Trời vẫn còn hơi nóng, kem tan chảy từng chút một. Cậu ăn một cách không thiên vị, mỗi cây đều cắn một miếng, lặng lẽ ăn hết cả bốn cây kem ốc quế.
Kỷ Mân không giục cậu, chỉ đứng dưới bậc thang ngước nhìn.
Tập đoàn Thẩm thị sụp đổ nhanh như vậy, cũng có một phần do anh nhúng tay vào.
Đôi khi anh cũng thấy bóng dáng Lục Nhiên ra tay.
Đối với một thiếu niên không nơi nương tựa, tập đoàn Thẩm thị giống như một con quái vật khổng lồ không thể lay chuyển.
Nhưng gia đình họ Thẩm thì không.
Kỷ Mân vẫn còn nhớ, ban đầu Thẩm Tinh Nhiễm đã đồn đại Lục Nhiên là con riêng của Thẩm phu nhân.
Lúc đó ngay cả anh cũng đã hiểu lầm thân phận của Lục Nhiên.
Lục Nhiên nghe thấy nhiều lời đàm tiếu hơn thế.
Nhưng cậu nhất quyết không giải thích lấy một lời, không giải thích về thân phận của mình, cũng không than vãn về những bất hạnh đã qua.
Cậu chỉ chọn đúng thời điểm để dùng những thủ đoạn mà người khác khó lòng tưởng tượng nổi để đáp trả.
Điều này khiến cho vị "con riêng" này ngày càng thu hút sự chú ý, và những lời đồn đại cũng theo đó mà bùng nổ dữ dội hơn.
Cho đến khi tin đồn về "đứa con riêng" lọt đến tai Thẩm phu nhân.
Rắc.
Vết nứt đầu tiên của gia đình này đã xuất hiện.
Một khi vết nứt đã lộ ra thì không thể hàn gắn, và nó sẽ không ngừng mở rộng.
Khi còn ở nhà họ Cố, Lục Nhiên đã biết về những khoản thâm hụt nội bộ của tập đoàn Thẩm thị.
Lúc đó nhà họ Thẩm và nhà Lino vẫn đang cạnh tranh gay gắt.
Thế nhưng Lục Nhiên lại không hề tiết lộ tin tức cho truyền thông.
Khi đó Kỷ Mân đã hiểu, cậu đang chờ đợi.
Chờ Thẩm Tinh Nhiễm ra tay.
Nhát dao này, chung quy phải do chính tay Thẩm Tinh Nhiễm chém xuống mới đủ sảng khoái.
Có đôi khi, Kỷ Mân thấy Lục Nhiên rất ngốc. Nhưng không thể phủ nhận, cậu thiếu niên này lại cực kỳ thông minh.
Cậu hiểu rõ sở thích của từng người trong gia đình này, cũng nắm thấu điểm yếu của mỗi người bọn họ.
Cậu biết Thẩm Hồng Nguyên ngạo mạn tự đại nhưng bản chất lại cực kỳ tự ti. Cậu biết Thẩm phu nhân bề ngoài cực kỳ yêu thương Thẩm Tinh Nhiễm nhưng thực chất lại ích kỷ tư lợi và vô cùng hám danh lợi. Thẩm Tinh Trác hoàn toàn không có trách nhiệm, Thẩm Tinh Ngộ nhìn có vẻ mạnh mẽ nhưng thực chất lại yếu mềm.
Và cả Thẩm Tinh Nhiễm, kẻ ngoài mặt rực rỡ và được sủng ái nhất, lại chính là người thiếu cảm giác an toàn nhất trong cái nhà này.
Kỷ Mân từng nghĩ, Lục Nhiên chắc chắn đã từng thật lòng quan tâm đến từng thành viên trong gia đình.
Có như thế, cậu mới có thể nhìn thấu và ghi nhớ tất cả trong lòng. Nhưng những thứ vốn được ghi nhớ vì yêu thương ấy, cuối cùng lại trở thành những thanh kiếm sắc bén nhất.
Cậu thiếu niên đang ngồi trên bệ cao bỗng rùng mình một cái.
Kỷ Mân giật mình, vội bước tới hỏi: "Sao thế? Chỗ nào không khỏe à?"
Lục Nhiên ôm bụng run rẩy: "Một lúc ăn tận bốn cây kem, buốt quá, lạnh."
Kỷ Mân: "..."
"Anh đã bảo em cẩn thận rồi mà." Anh đưa tay gõ nhẹ vào trán cậu.
Lục Nhiên nắm lấy tay anh, nhảy xuống khỏi bệ cao.
Cậu nói: "Chúng ta đi tảo mộ cho ông cụ nhé?"
Kỷ Mân lái xe đưa cậu đến nghĩa trang nơi ông cụ Thẩm yên nghỉ.
Trước mộ ông cụ Thẩm khá sạch sẽ. Lục Nhiên đi dạo một vòng quanh cửa hàng cạnh nghĩa trang, cậu không mua hoa mà mua một đống lớn giấy tiền vàng mã.
Cậu còn rất thực tế, không mua mấy loại vàng thỏi lòe loẹt mà chỉ mua từng xấp giấy vàng truyền thống.
Xách đồ đến trước mộ ông cụ, cậu trực tiếp lấy bật lửa ra châm. Nhưng vì cầm một xấp quá dày nên châm mãi không cháy.
Kỷ Mân cạn lời một hồi lâu, nhắc nhở: "Em phải lấy vài tờ châm cho cháy trước rồi mới bỏ tiếp vào chứ."
"Này anh tránh ra đi, đừng có nói leo." Lục Nhiên đẩy anh sang một bên.
Kỷ Mân đành lùi lại bên cạnh xe, châm một điếu thuốc, đứng nhìn cậu thiếu niên ngồi xổm trước mộ đốt giấy.
Lúc này không phải tiết Thanh Minh nên nghĩa trang không có ai, vô cùng yên tĩnh.
Gia đình họ Thẩm sụp đổ rồi, nhưng tập đoàn Thẩm thị thì vẫn đang vật lộn để tồn tại, chỉ là cấu trúc công ty đã bị thu hẹp quy mô lớn.
Lục Nhiên nhìn bia mộ nói: "Con đã đem cổ phần và lợi nhuận công ty đi quyên góp hết rồi. Chắc ông thấy con phá gia chi tử, nhưng con nghĩ di chúc ông đã viết như thế thì chắc ông cũng chuẩn bị tâm lý rồi..."
Kỷ Mân nhìn cậu thiếu niên vừa đốt giấy vừa lảm nhảm với bia mộ.
Anh trầm tư, không nhịn được quay sang nhìn quản gia Trần bên cạnh, hỏi: "Ông nói xem, ông cụ Thẩm..."
Lời của Kỷ Mân vẫn chưa dứt.
Anh có ấn tượng nhẹ về ông cụ Thẩm, cũng từng nghe qua lời kể của ông cụ Cố.
Nếu đứng từ góc độ của một bạo chúa già nua, hoặc một thương nhân trọng lợi mà xét: Việc ông cụ Thẩm cuối cùng để lại di sản cho Lục Nhiên, biết đâu chỉ vì ông đã phát hiện ra cảnh Lục Nhiên thấy Thẩm Hồng Nguyên giở trò.
Vì vậy, cái gọi là di sản đó đại khái chỉ là một quân cờ trong cuộc đấu đá giữa hai cha con Thẩm Hãn Sơn và Thẩm Hồng Nguyên mà thôi, chứ không hẳn xuất phát từ tình yêu dành cho cháu nhỏ.
Kỷ Mân khựng lại, rốt cuộc vẫn không nói ra những suy đoán này.
Anh tin Lục Nhiên thông minh như vậy, không đời nào lại không nghĩ đến tầng lớp đó.
Nhưng đúng lúc này, gió lại thổi tới tiếng nói của cậu thiếu niên.
Cậu thiếu niên đang ngồi xổm trước tấm bia mộ cao lớn, ngước đầu lên nói: "Lão già, ông cũng đừng lo. Tuy công ty đã quyên góp rồi nhưng năm nào con cũng sẽ qua đây đốt giấy cho ông. Ông yên tâm, giấy tiền bao đủ, không để ông ở dưới đó thiếu tiền tiêu đâu..."
Kỷ Mân bất chợt nhếch môi cười.
Anh đột nhiên không còn chắc chắn về suy đoán của mình nữa.
Có lẽ, ban đầu ông cụ Thẩm đón đứa cháu nhỏ về chỉ đơn thuần là muốn nhào nặn một người kế thừa theo ý mình. Nhưng dần dần, người già trọng lợi ích và có lòng kiểm soát cực mạnh ấy đã tìm thấy những thứ khác quý giá hơn trong từng tiếng gọi "Ông nội" nối tiếp nhau của đứa trẻ.
Sau khi rời khỏi nghĩa trang, cuối tuần Lục Nhiên đi đến nhà tù một chuyến.
Từ khi Thẩm Hồng Nguyên ngã bệnh, cậu chưa từng đến thăm lấy một lần.
Thẩm Tinh Ngộ bị đâm một nhát, cậu cũng không đi thăm.
Lần này đến nhà tù, Lục Nhiên không phải đến để gặp Thẩm phu nhân, mà cậu đến để gặp Thẩm Tinh Nhiễm. Ngồi đợi ở phòng thăm nuôi một lúc, sau bức tường kính, Thẩm Tinh Nhiễm mặc quần áo tù nhân, được quản ngục dẫn tới.
Thẩm Tinh Nhiễm đã cạo đầu, trông cũng đen đi nhiều. Cậu ta ngồi xuống đối diện Lục Nhiên. Hai người ngồi đối diện nhau qua lớp kính, nhất thời không ai lên tiếng.
Một lúc sau, Thẩm Tinh Nhiễm mới nói: "Tôi không ngờ cậu lại đến đây."
Lục Nhiên mỉm cười, không nói gì.
Thẩm Tinh Nhiễm dường như đã nén nhịn quá lâu, cậu ta lại nói: "Tôi thấy trên tin tức rồi, cậu đã đem tập đoàn Thẩm thị đi quyên góp rồi."
Đến tận bây giờ khi nói ra câu này, Thẩm Tinh Nhiễm vẫn mang đầy sự khó hiểu và chấn động. "Sao cậu có thể quyên góp được chứ? Đó là tập đoàn Thẩm thị cơ mà? Sao cậu lại cam lòng quyên góp đi được?"
Cậu ta lẩm bẩm nói rất lâu.
Quản ngục nhận thấy trạng thái của cậu ta không ổn nên đã liếc nhìn thêm một cái.
Thầm thì một hồi lâu, Thẩm Tinh Nhiễm dường như đã thông suốt điều gì đó, đột ngột dừng lại.
Sau đó, cậu ta tự giễu mà cười lên:
"Tôi cứ ngỡ, cậu mới là người dây dưa không dứt, vĩnh viễn không thể cắt đứt với gia đình họ Thẩm, ai ngờ cậu lại tỉnh táo hơn tôi nhiều, đoạn tuyệt sạch sành sanh đến thế..."
"Nếu không thì sao, giữ lại chỉ thêm phiền lòng à?" Lục Nhiên nói.
Thẩm Tinh Nhiễm ngẩng đầu nhìn Lục Nhiên, bảo: "Tôi cũng vào đây rất lâu rồi mới chợt hiểu ra một chuyện."
Lục Nhiên nhướng mày.
Thẩm Tinh Nhiễm hỏi: "Trong tiệc sinh nhật của Thẩm Tinh Ngộ, cậu cố tình nói với anh ta là cậu muốn vào tập đoàn Thẩm thị đúng không? Cậu đã sớm biết tôi đang nghe lén cuộc trò chuyện đó."
Lục Nhiên chỉ mỉm cười, không trả lời.
Thẩm Tinh Nhiễm vẫn luôn đặt Lục Nhiên vào vị trí của một đối thủ cạnh tranh.
Đến giờ không còn gì để tranh giành nữa, cậu ta mới có những cảm xúc khác. Cậu ta cúi đầu, khẽ nói:
"Đôi khi tôi nghĩ, nếu như... liệu có khả năng nào... tôi và cậu mới là những người giống 'người nhà' nhất không."
Lục Nhiên ngước mắt nhìn Thẩm Tinh Nhiễm.
Câu này của Thẩm Tinh Nhiễm nghe thì có vẻ đáng ghét, nhưng cậu bất ngờ hiểu ý đối phương.
Nếu nói "Thẩm Tinh Nhiễm" là một danh hiệu, thì Lục Nhiên là đời thứ nhất, còn Thẩm Tinh Nhiễm là đời thứ hai.
Họ đều là trẻ mồ côi.
Thẩm Tinh Nhiễm là kẻ đã cướp đi cái tên của cậu, đồng thời, cậu ta cũng là kẻ từ đầu đến cuối không có lấy một cái tên của chính mình.
Nhưng Lục Nhiên vẫn cảm thấy, Thẩm Tinh Nhiễm có da mặt để nói ra câu này với cậu đúng là chuyện hiếm lạ.
Lục Nhiên mang theo một sự tìm tòi châm biếm, hỏi ngược lại: "Cậu có biết nước hồ mùa đông ở Kinh Thị lạnh thế nào không?"
Câu này vừa nói ra, Thẩm Tinh Nhiễm ngẩng đầu lên, ngơ ngác hỏi: "... Cái gì?"
Trên mặt Thẩm Tinh Nhiễm không hề có sự ngụy tạo, đó là một sự vô tri thuần túy.
Lục Nhiên sững lại, rồi đột nhiên cười phá lên. Cậu cười rất to, cười đến mức nghiêng ngả cả người. Thẩm Tinh Nhiễm đối diện không hiểu cậu cười gì, giật cả mình.
Lục Nhiên không giải thích.
Cậu chỉ lau giọt nước mắt nơi khóe mắt vì cười quá nhiều, đột nhiên nhận ra rằng nỗi đau đeo bám trong ký ức vốn dĩ đã là chuyện của kiếp trước rồi.
Lục Nhiên bước ra khỏi phòng thăm hỏi.
Tiết trời đầu thu đặc biệt sảng khoái. Bầu trời xanh biếc dường như cao và khoáng đạt vô cùng, treo lơ lửng trên đầu, chỉ có vài vệt mây trắng trôi bồng bềnh.
Lục Nhiên rảo bước về phía trước, bước chân nhẹ nhõm chưa từng có.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, hàng cây ven đường vẫn còn xanh tốt lay động cành lá, phát ra tiếng sột soạt. Phía trước là con lộ rộng thênh thang, đập vào mắt là một màu xanh mướt mát.
Lục Nhiên ngân nga hát đi đến cổng lớn của nhà tù.
Cổng mở hé, Kỷ Mân đang quay lưng về phía cửa, trò chuyện với viên quản ngục.
Viên quản ngục dùng giọng vùng Đông Bắc hỏi anh: "Anh làm gì ở đây thế?"
Kỷ Mân đáp: "Đợi đối tượng của tôi."
Gương mặt quản ngục lộ rõ vẻ bùi ngùi và đồng cảm: "Đợi người yêu à... Thế người yêu anh là sắp ra tù, hay là..." Ông ta làm động tác "vào trong".
Kỷ Mân bị cái lựa chọn không lối thoát này làm cho nghẹn lời.
Đúng lúc đó Lục Nhiên chạy lấy đà hai bước, từ phía sau nhảy phóc lên lưng anh, cười hì hì đáp hộ: "Người yêu anh ấy á, vượt ngục!"
Viên quản ngục giật bắn mình.
Thấy là Lục Nhiên vừa mới đi ra mới thở phào: "Dọa chết tôi, cứ tưởng có kẻ vượt ngục thật."
Mấy người cùng cười rộ lên. Kỷ Mân cõng Lục Nhiên lảo đảo đi về phía trước.
"Sao tâm trạng tốt thế?" Anh hỏi.
"Thì là tốt thôi!" Lục Nhiên rúc vào cổ anh mà nũng nịu.
Chỗ đậu xe hơi xa.
Lục Nhiên nằm trên lưng Kỷ Mân một lát, cuối cùng thấy xấu hổ quá nên lại nhảy xuống.
"Định đi đâu chơi?" Kỷ Mân hỏi.
"Muốn ăn kem." Lục Nhiên đáp.
Kỷ Mân không hỏi nhiều, nắm lấy tay cậu dẫn đi tìm tiệm kem. Quanh khu nhà tù rất hiếm tiệm như vậy, họ phải đi bộ một đoạn xa mới tìm thấy một quán.
Lục Nhiên bước vào, nhíu mày nhìn các loại hương vị trên bảng.
"Ừm..." Cậu trầm tư suy nghĩ.
"Hai vị muốn dùng vị gì ạ?" Nhân viên hỏi.
"Đợi chút, sắp nghĩ ra rồi." Lục Nhiên nói.
Kỷ Mân nhìn cậu nhóc sắp vắt kiệt cả não, khẽ thở dài.
Anh đưa tay xoa đầu cậu, dứt khoát gọi hộ: "Một vị socola."
Lục Nhiên ngước nhìn anh, không đắn đo nữa, bảo: "Thế em lấy vị muối biển."
Hai người mỗi người cầm một cây kem ốc quế đi ra ngoài. Sau đó lần lượt cắn một miếng vào kem của đối phương, đổi vị cho nhau.
Lục Nhiên cầm cây kem socola, hai miếng đã ăn gần hết.
Kỷ Mân thì chậm rãi nhâm nhi vị muối biển của mình.
Hai người đi ngang qua một trường đại học. Lục Nhiên sực nhớ ra, nói: "Hai ngày nữa trường em mở cửa cho phụ huynh vào tham quan đấy."
Kỷ Mân hỏi: "Ngày mấy? Để anh qua."
Lục Nhiên ghé sát lại, nheo mắt nhìn anh: "Hửm? Đã bảo là phụ huynh mới được vào, anh tính là phụ huynh kiểu gì?"
Kỷ Mân nắm chặt tay cậu, dở trò vô lại: "Cùng nằm trong một sổ hộ khẩu thì đều được tính là phụ huynh hết."
Lục Nhiên không nhịn được, ôm vai anh cười thành tiếng.
----- CHÍNH VĂN HOÀN -----
Vậy là chuyện đến đây đã kết thúc rồi, còn phiên ngoại mình sẽ ráng làm cho xong trước tết nhennn ≽^• ˕ • ྀི≼