Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên
Chương 48: Người cũ
Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Lục Nhiên rời khỏi nhà, Thẩm Hồng Nguyên vừa vặn từ trên lầu đi xuống.
Đêm qua không biết Thẩm phu nhân đã dỗ ngọt Thẩm Hồng Nguyên thế nào mà sáng nay sắc mặt ông ấy đã trở lại bình thường.
Thấy ông ấy xuống lầu, Thẩm Tinh Nhiễm cười tươi roi rói vẫy tay như một đứa trẻ: "Bố! Cháo mẹ nấu ngon cực, bố mau lại nếm thử đi! Chiều nay hình như bố có một buổi tiệc phải tham gia đúng không ạ..."
Tại văn phòng chủ tịch tập đoàn Kỷ thị.
Kỷ Mân ngẩng đầu nhìn đồng hồ.
So với giờ làm việc bình thường của "ai đó", người này đã đến muộn gần mười phút.
Nhưng rất nhanh sau đó, cửa văn phòng mở ra.
Cậu thiếu niên dắt chó bước vào, còn đứng ở tấm thảm trước cửa dùng khăn ướt lau chân cho Đại Hoàng.
Kỷ Mân để ý thấy trên người Lục Nhiên, ngoài ba lô ra còn có thêm một chiếc túi giấy từ cửa hàng thức ăn nhanh. Có vẻ đó là bữa sáng.
Suốt thời gian qua, Kỷ Mân cũng biết bữa sáng của Lục Nhiên rất đơn giản, đa phần là bánh bao, nhiều khi chỉ cần mua hai cái màn thầu là xong.
Lần này mua đồ ở cửa hàng thức ăn nhanh có thể coi là "chịu chi" lắm rồi.
Kỷ Mân đang hơi ngạc nhiên thì thấy Lục Nhiên đặt túi giấy lên bàn học nhỏ của mình, sau đó lấy ra từ trong túi... bốn cây kem.
Trời lạnh thế này mà lại ăn kem. Lại còn mua một lúc tới bốn cây. Kỷ Mân khẽ nhíu mày. Thấy cậu mua nhiều như vậy, Kỷ Mân vô thức nghĩ đứa trẻ này lại mua đồ giảm giá gì đó để làm quà tặng.
Anh đang định mở miệng nói mình không ăn, thì thấy Lục Nhiên lần lượt bóc vỏ, rồi mỗi cây kem đều cắn một miếng.
Kỷ Mân: "..."
Anh lạnh lùng mỉa mai: "Cái dạ dày của cậu không cần nữa sao?"
Lục Nhiên cãi cùn: "Kem là phải ăn vào mùa đông mới ngon!"
Cậu nhanh chóng "xử lý" gọn bốn cây kem ốc quế. Điều hòa trong văn phòng Kỷ Mân bật rất mạnh, nhưng khi lớp kem lạnh buốt trôi xuống bụng, Lục Nhiên vẫn khẽ rùng mình.
Trợ lý gõ cửa bước vào nhắc nhở lịch trình hôm nay của Kỷ Mân, đồng thời đưa cho Lục Nhiên một bản.
Lục Nhiên thấy khá lạ.
Cậu cầm lên xem thì phát hiện hôm nay Kỷ Mân phải ra ngoài đến ba địa điểm. Tuy đều ở Kinh thành nhưng cách nhau khá xa.
"Cả ba nơi này tôi đều phải đi theo sao?" Lục Nhiên hỏi.
Kỷ Mân cũng trầm ngâm một lát.
Bên cạnh anh luôn có rất nhiều người: trợ lý, tài xế, vệ sĩ. Nhưng đây là lần đầu tiên anh phải cân nhắc và sắp xếp chỗ cho một "cái đuôi nhỏ".
Xem lại lịch trình, Kỷ Mân nói: "Hai nơi đầu, thời gian rất ngắn, cậu có thể đợi trong xe. Nơi cuối cùng, cậu có thể chọn vào cùng tôi."
Ánh mắt Lục Nhiên dừng lại ở buổi tiệc tối.
Có thể chọn vào, tức là cũng có thể chọn không đi. Cậu thiếu niên nhìn chằm chằm vào tờ biểu đồ một lúc, dường như đang cân nhắc khả năng được về sớm.
Nhưng cậu nhanh chóng hỏi một câu cực kỳ thực tế: "Buổi tiệc này có đồ ăn không ạ?"
Kỷ Mân: "..."
Anh đột nhiên thấy buồn cười.
Nén lại cảm giác ngứa ngáy trong cổ họng, anh mới lạnh lùng đáp: "Tôi sẽ không bỏ đói cậu đâu."
"Vậy thì tôi đi." Lục Nhiên dứt khoát nói.
Sắp xếp xong xuôi, Lục Nhiên lại quen đường quen lối ngồi vào bàn đọc sách.
Cậu không hỏi Kỷ Mân mình cần làm gì nữa, chỉ đến gần trưa thì dắt Đại Hoàng đi dạo một lát, tiện thể mang cơm trưa lên cho anh.
Vài ngày trôi qua, các nhân viên khác của tập đoàn Kỷ thị cũng đã phát hiện ra trong văn phòng chủ tịch có thêm một cậu thiếu niên mười tám mười chín tuổi.
Lục Nhiên thường xuyên dắt chú chó – thứ được đồn đại là do "người yêu cũ" của chủ tịch để lại – đi dạo loanh quanh khắp nơi.
Có người nhận ra Lục Nhiên chính là nhân viên của tiệm cà phê dưới lầu, bèn đánh bạo bắt chuyện, hỏi thăm lai lịch cậu.
Lục Nhiên nhìn Đại Hoàng, rồi lại nhìn về phía văn phòng Kỷ Mân, bịa chuyện:
"Kỷ tiên sinh thuê tôi đến để chăm sóc chú chó này, do người cũ của anh ấy để lại."
Người nghe xong mặt đầy kinh ngạc, thốt lên: "Chủ tịch mà cũng có người cũ thật sao?"
Lục Nhiên: "..."
Xem cái kiểu Kỷ Mân làm sếp kìa.
Trong khi các tổng tài khác đều là những "độc thân kim cương" với dàn người theo đuổi không dứt, thì đến lượt Kỷ Mân, việc có một người yêu cũ thôi cũng đủ làm nhân viên sốc tận óc. Bình thường tính tình anh chắc phải tệ đến mức nào chứ.
Lục Nhiên thầm phàn nàn suốt quãng đường.
Cậu đi đến trước cửa văn phòng Kỷ Mân.
Cửa không đóng, qua khe hở, cậu vừa vặn thấy người đàn ông đang nhíu mày nhìn tủ tài liệu.
Sau đó anh vươn cánh tay dài, cố lấy một tập hồ sơ không biết ai vô ý để tận trên đỉnh tủ.
Vai Kỷ Mân rộng, cánh tay cũng rất dài, nhưng dù vậy việc lấy đồ vẫn có chút chật vật.
Thế nhưng anh không gọi ai, gương mặt cũng không lộ vẻ giận dữ, vẫn là vẻ u ám tĩnh lặng như mặt nước đọng.
Khoảnh khắc này, Lục Nhiên đột nhiên hiểu ra.
Sự kinh ngạc của mọi người về việc Kỷ Mân có "người cũ" có lẽ không phải vì tính cách anh tệ, mà là vì anh bị tàn tật.
Lục Nhiên đứng tránh ngoài cửa một lúc.
Cậu muốn giả vờ như không thấy gì, đợi người trên xe lăn quay về bàn làm việc rồi mới vào.
Nhưng bên trong văn phòng lại vọng ra một giọng nói bình thản: "Cậu định đợi cơm nước nguội ngắt hết mới chịu vào à?"
Lục Nhiên: "..."
Cậu chậm chạp bước vào, tò mò hỏi: "Sao anh biết tôi ở ngoài?"
Người đàn ông đã quay lại bàn làm việc, hất cằm chỉ vào chú chó dưới chân cậu.
Lục Nhiên cúi đầu nhìn Đại Hoàng.
Được lắm... hóa ra là mày bán đứng bố mày.
Cậu bày biện cơm nước trước mặt Kỷ Mân.
Lúc quay người, cậu liếc nhìn tủ tài liệu. Nghĩ bụng đằng nào cũng bị anh thấy rồi, thôi thì chẳng cần tránh né nữa.
Cậu dứt khoát đưa tay, dồn hết toàn bộ hồ sơ ở hai ngăn trên cùng xuống những ngăn thấp hơn, nơi Kỷ Mân chỉ cần vươn tay là chạm tới.
Kỷ Mân lặng lẽ quan sát động tác của cậu, ánh mắt hơi trầm xuống.
Thực tế, tính tình Kỷ Mân rất tệ, vốn dĩ đã có sẵn trong máu.
Sau tai nạn dẫn đến tàn phế, nó lại càng trầm trọng hơn. Anh không phải kiểu người hay phát bực vô cớ, mà là những điểm khiến anh không vui thường rất kỳ lạ.
Nếu trợ lý để đồ ở nơi anh khó chạm tới, Kỷ Mân sẽ không giận, anh sẽ tìm mọi cách tự lấy được.
Nhưng nếu có ai đó thành kính sợ hãi, cố ý chăm sóc anh như một phế nhân, Kỷ Mân sẽ cực kỳ khó chịu.
Giống như lúc này, đáng lẽ phải là lúc anh không vui nhất.
Thế nhưng…
Cậu thiếu niên xếp xong tài liệu xong cũng chẳng thèm quay lại tranh công. Cậu chỉ phủi phủi tay, quay về bàn học nhỏ của mình, mở hộp cơm ra bắt đầu "chiến đấu".
Tư thế của cậu tùy ý đến mức tối đa, thậm chí còn mang theo vẻ "tôi giúp rồi đấy, thích sao thì tùy".
Cơn giận của Kỷ Mân kỳ lạ thay cứ thế lơ lửng vài vòng rồi tự tan biến.
Cuối cùng, người đàn ông nhìn cậu hồi lâu, buông một câu: "Không cần để thấp như thế."
"Hửm?" Lục Nhiên ngẩng đầu khỏi hộp cơm, hai má phồng lên vì đang nhai dở.
Sau đó cậu nghe thấy Kỷ Mân xấu tính nói: "Cậu tưởng ai cũng có đôi tay ngắn ngủn như cậu sao?"
Lục Nhiên: "..."
Sau này mà còn giúp nữa, cậu làm chú chó luôn.
Buổi chiều, Lục Nhiên theo Kỷ Mân ra ngoài hai chuyến.
Có vẻ Kỷ Mân hẹn gặp đối tác bàn chuyện làm ăn. Lục Nhiên không xuống xe, chỉ ôm Đại Hoàng cuộn tròn trong chiếc xe sang trọng, một người một chú chó mở cửa sổ nhìn ra ngoài.
Dù chỉ ở trong xe nhưng Đại Hoàng vẫn rất vui vẻ, đôi mắt hạt đậu hơi to ra một chút.
Lục Nhiên vốn rất bận rộn, hết đi học lại đi làm thêm, nó đã lâu lắm rồi không được ra ngoài chơi vào ban ngày.
Đến tối, Kỷ Mân tất tả đến điểm cuối cùng là một buổi hội thảo tài chính.
Trên lịch trình của Lục Nhiên, đây là một bữa tiệc quy mô nhỏ.
Cậu cứ ngỡ Kỷ Mân sẽ phải chuẩn bị rất lâu cho bữa tiệc, vì nhà họ Thẩm luôn làm thế.
Nhưng không ngờ, Kỷ Mân rời khỏi địa điểm trước đó và đi thẳng tới hội trường. Anh vẫn mặc bộ vest công sở bình thường, tùy ý như thể không phải đi dự tiệc tối mà là đi xuống căn tin dưới lầu ăn cơm vậy.
Lục Nhiên vốn ít tiếp xúc với những dịp này, mà Kỷ Mân lại là sếp của cậu. Thế nên, Lục Nhiên suy nghĩ một chút rồi thẳng thắn hỏi: "Tôi chưa từng đến những nơi thế này, có điều gì không được làm không?"
Kỷ Mân liếc nhìn cậu: "Cứ đi theo tôi là được."
Nói xong anh khựng lại, hỏi như để xác nhận: "Cậu năm nay mười chín tuổi?"
Lục Nhiên không hiểu tại sao nhưng vẫn gật đầu.
Kết quả là người đàn ông tự mình nói tiếp: "Vậy thì không được uống rượu."
Lục Nhiên: "..." Đây là làm sếp hay làm bố cậu vậy?
Khi Kỷ Mân đến, bữa tiệc đã bắt đầu.
Tuy nhiên vẫn có người phụ trách đứng đợi bên ngoài. Có một người nước ngoài nhìn thấy Kỷ Mân liền nói một tràng dài. Không phải tiếng Anh. Lục Nhiên chăm chú phân biệt, đoán chừng đó là tiếng Ý.
Trợ lý phiên dịch bên cạnh giải thích: "Đây là nhị thiếu gia nhà Lino, Jan Lino. Cậu ấy nói cha mình đã đợi ngài rất lâu rồi."
Giọng Kỷ Mân bình thản: "Ông ấy tình nguyện đến sớm là việc của ông ấy."
Phiên dịch truyền đạt lại câu đó, người kia lập tức im bặt.
Lục Nhiên đứng sau xe lăn của Kỷ Mân lắng nghe, thực chất chẳng hiểu một chữ bẻ đôi. Cậu cũng chẳng buồn tìm hiểu, chỉ khi người phụ trách đưa tay mời, cậu mới đẩy xe lăn của Kỷ Mân lên lối đi không vật cản.
Cậu đẩy rất tự nhiên, trong đầu còn đang thầm oán trách cái dốc này hơi dốc, đẩy mỏi hết cả tay.
Nhưng cậu vừa cử động, tất cả mọi người xung quanh giống như bị nhấn nút tạm dừng, kinh ngạc nhìn cậu chằm chằm.
Lục Nhiên không hiểu đã xảy ra chuyện gì, theo bản năng dừng động tác lại. Cứ thế, cậu đẩy xe lăn của Kỷ Mân, dừng lại ngay trên lối đi không vật cản.
"Tiếp tục đẩy đi." Kỷ Mân nói.
"Ồ." Lục Nhiên đáp một tiếng.
Cậu đẩy có chút tốn sức. Cái lối đi này không biết là tên ngốc nào thiết kế, vừa dốc vừa dài.
Lục Nhiên không nhịn được, nói nhỏ bên tai Kỷ Mân: "Anh nhấn điều khiển một chút đi mà, tôi mệt chết mất."
Khóe môi Kỷ Mân hơi cong lên, nhưng ngón tay không hề nhúc nhích: "Không phải chính cậu muốn đẩy sao?"
Lục Nhiên: "..."
Cậu dồn hết sức bình sinh đẩy Kỷ Mân lên, lúc lên tới nơi trán đã lấm tấm mồ hôi mỏng.
Cậu nghiến răng thì thầm: "Có phải anh lén lút nhấn phanh rồi không?"
Kỷ Mân cười không nói gì.
Lục Nhiên tức muốn chết.
Cậu không biết rằng, những người xung quanh nhìn thấy cảnh này, mắt sắp rớt ra ngoài đến nơi.
Cả giới thượng lưu Kinh thành đều biết, vị gia chủ nhà họ Kỷ tàn tật khi còn rất trẻ này ghét nhất là ai đó chạm vào xe lăn của mình.
Nhưng lần này, anh lại mặc cho một đứa nhóc đẩy mình trên lối đi không vật cản lâu như vậy.
Sau khi vào trong, Lục Nhiên phát hiện bữa tiệc chia làm hai tầng. Một số khách khứa chỉ có thể đi vào từ lối khác, ở lại tầng một. Còn người phụ trách lại dẫn Kỷ Mân băng qua sảnh tầng một, đi tới thang máy ngắm cảnh ở phía bên kia.
Nơi Kỷ Mân đi qua, sau một khoảng lặng im là những tiếng xì xào bàn tán nhỏ nhặt.
"Vừa rồi là vị kia nhà họ Kỷ phải không?"
"Phải không nhỉ? Nhưng sao lại có người đẩy xe lăn?"
Lục Nhiên cúi đầu, chuyên tâm đẩy xe lăn, trong mắt không hề có cảm xúc gì.
Thang máy lên tầng hai.
Tầng hai và tầng một không hề bị ngăn cách nghiêm ngặt, đứng trước lan can tầng hai có thể thu trọn cảnh tượng tầng một vào tầm mắt.
Cứ như xem khỉ vậy.
Khác với bố cục tầng một, tầng hai rải rác những chiếc bàn tròn. Nói là tiệc, chi bằng nói là những chiếc bàn đàm phán nhỏ.
Mắt Lục Nhiên lại đang tìm kiếm xem chỗ nào có đồ ăn.
Kỷ Mân thấu hiểu liếc nhìn cậu một cái, nói: "Không phải đói bụng rồi sao? Đi ăn chút gì đi."
Lục Nhiên lập tức gật đầu, lao thẳng tới chỗ có đồ ăn.
Người phụ trách đứng cạnh Kỷ Mân nhìn theo bóng lưng Lục Nhiên.
Cậu ăn mặc kiểu học sinh, hoàn toàn lạc lõng với cả hội trường. Nhớ tới cảnh tượng vừa thấy, người phụ trách thấp giọng hỏi: "Kỷ tiên sinh... cậu bé này là?"
Kỷ Mân vốn định nói là trợ lý mới tuyển. Ánh mắt anh đảo qua cái chốn trăng hoa trụy lạc này, rồi lại tập trung vào thiếu niên đang vây quanh chiếc bàn dài lấy bánh ngọt.
Như chợt nhớ ra điều gì, người đàn ông khẽ thở dài: "Đứa nhỏ nhà họ hàng, cứ coi như một thiếu gia mà cung phụng đi."