Chương 6: Hậu Di Chứng

Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhà họ Thẩm từ thời Thẩm lão gia tử tay trắng lập nghiệp, kéo dài cho đến nay cũng đã mấy chục năm hưng thịnh.
Tuy nói không phải là đại gia tộc đỉnh cấp, nhưng dù sao cũng được coi là hào môn, có địa vị suốt nửa đời người.
Thế nhưng đêm đó, đã trở thành một đêm bùng nổ nhất, hoang đường nhất, ấn tượng sâu sắc nhất, cũng khó nói nhất trong lịch sử nhà họ Thẩm từ trước đến nay.
Nghe nói, tối hôm đó, tiếng nước trong mỗi phòng tắm của nhà họ Thẩm đều vang lên đến tận nửa đêm.
Thậm chí còn có cả tiếng xe cứu thương truyền đến, đưa Thẩm Hồng Nguyên – người đã mắng mỏ suốt bữa cơm, không những không giải tỏa được mà còn tức đến mức huyết áp tăng vọt – vào bệnh viện.
Nghe đâu lúc được dìu lên xe cứu thương, Thẩm Hồng Nguyên vẫn còn gào thét: "Tắm! Tắm rửa! Tôi muốn tắm rửa!"
Thẩm phu nhân ngày hôm sau vốn còn hẹn mấy bà chị em thân thiết đi làm đẹp.
Nhưng lúc xe cứu thương đến, bà ta cũng như muốn trốn chạy khỏi thứ gì đó, chạy vọt ra khỏi phòng khách nhà họ Thẩm, lướt qua phòng ăn như đang chạy nạn, lao thẳng về phía xe cứu thương, dường như không dám nán lại biệt thự dù chỉ một giây.
Hàng xóm đi ngang qua biệt thự nhà họ Thẩm tình cờ thấy cảnh này, còn tưởng chủ gia đình họ Thẩm mắc phải bệnh nan y gì đó, đồng thời cảm thán tình nghĩa vợ chồng nhà họ Thẩm đúng là sâu nặng hơn vàng.
Tầng ba, Thẩm Tinh Nhiễm ôm mặt rầu rĩ suốt cả một đêm.
Hôm nay cậu ta ngồi hơi gần Thẩm Tinh Trác.
Lúc Lục Nhiên ném cái túi rác kia, đồ bên trong cũng bắn tung tóe khắp nơi.
Trên tóc cậu ta, trên mặt, trên quần áo…
Rõ ràng đã tắm đến năm lần, nhưng vẫn cứ ngửi thấy trên người thoang thoảng cái mùi... khó chịu đó.
Chiều mai cậu ta còn có một buổi tụ tập bạn học.
Những người đến đều là những bạn bè cùng lứa tuổi không giàu cũng quý trong giới.
Cậu ta thế này thì…
Lần đầu tiên Thẩm Tinh Nhiễm gầm lên một tiếng mà chẳng màng hình tượng, túm lấy áo tắm lại lao thẳng vào phòng tắm.
Tóm lại, một đêm không ngủ.
Chỉ có Lục Nhiên là ngủ một giấc ngon lành, không chút vướng bận.
Ngày hôm sau là cuối tuần.
Gần tám giờ Lục Nhiên mới ngủ dậy.
Cậu dắt theo Đại Hoàng đã được tắm rửa thơm tho đi ra khỏi phòng ngủ, ngáp ngắn ngáp dài đi về phía phòng ăn.
Lúc sắp bước vào phạm vi phòng ăn, Đại Hoàng dừng bước một chút, rên ư ử một tiếng với Lục Nhiên.
Dường như nó đang xấu hổ vì chuyện ngày hôm qua.
"Đi thôi, đứng ngây ra đấy làm gì." Lục Nhiên vẫy nó.
Nhìn cái dáng vẻ vô tư lự này của chủ nhân mình, Đại Hoàng khựng lại hai giây, đôi mắt hạt đậu ánh lên vẻ ngây thơ rồi cũng bước theo vào.
Cả căn biệt thự nhà họ Thẩm tĩnh lặng đến lạ thường.
Ngoại trừ vài người giúp việc ở dưới lầu, thì trên lầu cứ như không có người sống vậy, chẳng có lấy một tiếng động.
Phòng ăn bừa bộn, tan hoang hôm qua đã được dọn dẹp sạch sẽ, hoàn toàn không nhìn ra tối qua đã từng xảy ra chuyện gì.
Lục Nhiên, kẻ gây ra mọi chuyện, dường như chẳng nhớ gì, thản nhiên ngồi xuống bàn ăn như mọi ngày.
Trên bàn ăn trống không.
Cậu có chút không vui, quay đầu hỏi người trong bếp: "Bữa sáng đâu?"
Lời này vừa thốt ra, những người giúp việc đang bận rộn dưới lầu đều im lặng một cách kỳ lạ trong hai giây.
Trước kia, Lục Nhiên ở nhà họ Thẩm là một người thừa, bị mọi người ghét bỏ.
Địa vị của cậu rất thấp, sau này còn bị ra lệnh chuyển vào căn kho trong sân để ở, thậm chí không bằng người giúp việc.
Chủ nhân nhà họ Thẩm không dành cho cậu một chút tôn trọng nào, đám người làm cũng bắt chước theo, luôn bỏ qua cậu.
Nếu là trước đây, đám người đang bận rộn ở tầng một chắc chắn sẽ giả vờ như không nghe thấy lời cậu nói.
Nhưng lần này, từ trong bếp đặc biệt có một người đi ra, đi tới cạnh bàn ăn, cung kính và cố gắng hạ giọng thật nhẹ nói: "Thưa cậu, phu nhân và lão gia vẫn còn ở bệnh viện, nhị thiếu gia và tam thiếu gia đã đi ra ngoài rồi, cho nên buổi sáng không có chuẩn bị bữa sáng ạ."
Người giúp việc càng nói giọng càng nhỏ dần, rõ ràng đã nhận ra điều bất thường.
Quả nhiên, Lục Nhiên ngẩng đầu liếc nhìn hắn một cái, chân thành hỏi một cách khó hiểu: "Tôi không phải người à?"
Người giúp việc: "..."
"Xin lỗi, cậu Lục, tôi đi chuẩn bị ngay đây ạ." Hắn lập tức xin lỗi.
Nói xong liền đi về phía nhà bếp.
Đi được hai bước lại dừng lại, vẻ mặt khó nói hết nhìn về phía Lục Nhiên, nhỏ giọng hỏi: "Ý của cậu là... cậu muốn ăn sáng ở... chỗ này ạ?"
Hắn chỉ chỉ vào phòng ăn.
"Chứ còn ở đâu nữa?"
Lục Nhiên đang đổ hạt cho Đại Hoàng, nghe vậy thì ngơ ngác ngẩng đầu nhìn hắn một cái.
Nghe thấy câu này của Lục Nhiên, tất cả những người giúp việc có mặt tại đó đều nhìn cậu với ánh mắt đầy kính sợ.
Chẳng mấy chốc, bữa sáng đã được bưng lên.
Lục Nhiên bắt đầu ăn sáng như thể không có chuyện gì xảy ra.
Cậu biết những người giúp việc này đang kinh ngạc chuyện gì.
Nhưng mà cậu thật sự không bận tâm lắm.
Là sinh viên ngành thú y, cậu hiểu rất rõ rằng phân chẳng qua cũng chỉ là tàn dư protein chưa tiêu hóa hết và vi khuẩn mà thôi.
Bây giờ phòng ăn từ trên xuống dưới đã được phun không biết bao nhiêu lần nước khử trùng, ít nhất sẽ không còn vấn đề vệ sinh.
Còn về mặt tâm lý…
Lục Nhiên làm thêm ở cửa hàng thú cưng.
Thường xuyên có chó mèo được gửi nuôi, vì lạ môi trường hoặc thói quen xấu mà làm bẩn phòng gửi nuôi đến mức bừa bộn, tan hoang.
Công việc dọn dẹp vệ sinh các thứ đều do Lục Nhiên làm.
Hơn nữa, từ lúc Lục Nhiên bắt đầu nuôi Đại Hoàng vào năm mười tuổi, cậu đã bắt đầu xử lý phân chó rồi.
Dù sao thì ở trong cô nhi viện, việc cậu lén nuôi một con chó căn bản là không thể giấu được.
Rất nhanh sau đó, những đứa trẻ không ưa cậu đã lén đi mách thầy cô.
Vào lúc đó, để đảm bảo an toàn cho các em nhỏ trong cô nhi viện, chó hoang bị cấm vào.
Thầy cô vì trách nhiệm nên phải đuổi Đại Hoàng đi.
Nhưng Viện trưởng Lục đã đến.
Viện trưởng Lục trong ấn tượng của Lục Nhiên là một ông lão gầy gò, nhỏ bé, luôn tươi cười rạng rỡ.
Cậu ôm Đại Hoàng không nỡ rời, chính Viện trưởng Lục đã bước tới hỏi cậu có thật sự muốn nuôi không, đã suy nghĩ kỹ xem nuôi một chú chó nhỏ thì phải gánh vác những gì chưa.
Cũng chính Viện trưởng Lục đã bảo cậu rằng, nuôi thú cưng tuy có được sự bầu bạn nhưng cũng phải gánh vác trách nhiệm.
Nếu cậu nhất định muốn nuôi thì phải chịu trách nhiệm cho Đại Hoàng ăn, dọn dẹp vệ sinh, và hơn hết là phải quản lý Đại Hoàng thật tốt, không được gây phiền toái cho người khác.
Dĩ nhiên, Đại Hoàng vẫn không được ở trong ký túc xá.
Viện trưởng Lục nói khéo với phòng bảo vệ, sắp xếp cho Đại Hoàng một cái ổ nhỏ ở bên trong, còn tiêm phòng cho nó.
Mỗi ngày Lục Nhiên đều qua đó cho Đại Hoàng ăn và dọn dẹp vệ sinh.
Vì có quá nhiều đứa trẻ thích thú cưng lông xù, sau này cô nhi viện còn dành riêng ra một cái sân nhỏ để nuôi một số con vật như thỏ, gà con.
Mỗi lớp phụ trách trực nhật luân phiên.
Hồi còn ở cô nhi viện, ngày nào Lục Nhiên cũng nghĩ rằng cuộc sống sau khi tìm được người thân sẽ hạnh phúc biết bao.
Nhưng giờ đây nghĩ lại quãng đời ở nhà họ Thẩm kiếp trước, Lục Nhiên lại thấy rằng sống ở cô nhi viện còn tốt hơn một chút.
Dù cô nhi viện đông trẻ con, luôn có những xích mích nhỏ, cũng có lúc thầy cô quản không xuể hoặc mệt mỏi vì phải đối phó.
Nhưng nhìn chung, những gì Lục Nhiên đáng lẽ được có đều có, ngay cả những thiết bị điện tử đắt tiền cậu cũng từng được chơi.
Mỗi ngày Viện trưởng Lục đều đi xem qua từng phòng học một lượt.
Hồi nhỏ Lục Nhiên rất thích vị viện trưởng này, mỗi lần viện trưởng đi tới, lòng cậu đều rất phấn khích, đặc biệt mong đợi vị bề trên hiền hậu này có thể trò chuyện với mình.
Nếu có thể khen cậu một câu thì càng tốt.
Nhưng Viện trưởng Lục quá bận, trẻ con trong viện lại quá đông.
Cũng giống như đồ chơi hay máy tính bảng trong lớp học, mọi thứ đều là của chung, không thuộc về bất kỳ cá nhân nào.
Lục Nhiên đôi khi sẽ lén ảo tưởng, nếu Viện trưởng Lục là người thân của mình thì tốt biết mấy.
Chỉ là của riêng cậu thôi, không phải của những đứa trẻ khác.
Dù ảo tưởng này không thành hiện thực, nhưng viện trưởng đã để Đại Hoàng lại cho cậu.
Chẳng mấy chốc, Lục Nhiên đã ăn xong bữa sáng.
Cậu theo thói quen dọn dẹp bát đũa xong xuôi rồi mới dắt Đại Hoàng ra ngoài đi làm thêm.
Lúc ra khỏi cửa, vừa vặn đụng phải Thẩm Tinh Nhiễm và Thẩm Tinh Trác trở về.
Vừa nhìn thấy Lục Nhiên, Thẩm Tinh Nhiễm lập tức như chuột thấy mèo, chui tọt vào xe.
Cậu ta ngay cả bữa sáng còn chưa ăn.
Cứ hễ nhìn thấy Lục Nhiên và con chó của cậu là cậu ta lại cảm thấy trên người mình dường như vẫn còn vương vấn cái mùi gì đó…
Thẩm Tinh Trác đứng bên ngoài xe, cũng không thèm nhìn Lục Nhiên.
Lục Nhiên liếc mắt nhìn thêm một cái.
Bình thường người nhà họ Thẩm ngó lơ cậu là chuyện thường ngày, cậu cũng đã quen rồi.
Nhưng hiện tại…
Sự ngó lơ này lại mang theo chút sợ hãi đến run rẩy.
Thẩm Tinh Nhiễm thì đã trốn biệt rồi.
Thẩm Tinh Trác tuy không trốn, nhưng nhìn cái tư thế vươn tay mở cửa xe kia, chắc là cũng muốn trốn lắm, chẳng qua là không kịp mà thôi.
Hôm nay anh ta đã thay đổi kiểu tóc, chủ yếu là cạo đầu.
Phần đuôi tóc hơi dài trước kia đều được cạo sạch, biến thành đầu đinh.
Chỉ là không biết người thợ cắt tóc cho anh ta có biết đống tóc này tối qua đã phải trải qua chuyện kinh khủng gì không.
Lục Nhiên cũng chẳng buồn quan tâm.
Cậu đang vội, trực tiếp dắt Đại Hoàng đi ngang qua chiếc xe.
Lúc đi qua sau lưng Thẩm Tinh Trác, vị nhị thiếu gia trời không sợ đất không sợ này có lẽ đã nhớ lại cảm giác trên lưng ngày hôm qua, cả người cứng đờ như một bức tượng điêu khắc.
Ngược lại, Đại Hoàng khi đi ngang qua Thẩm Tinh Trác lại ngồi xổm xuống bên chân anh, vẫy vẫy cái đuôi nhỏ.
Đôi mắt đen láy như hạt đậu đầy vẻ mong chờ nhìn Thẩm Tinh Trác.
Đây là biểu hiện Đại Hoàng muốn thân cận với một người, muốn chơi cùng người ta.
Lục Nhiên thấy hơi lạ.
Cậu khẽ giật giật dây xích: "Đại Hoàng, đi thôi. Con chó ngốc này, chẳng thèm nhìn xem ai tốt ai xấu mà đã đòi thân mật."
Đại Hoàng luyến tiếc đi theo sau cậu.
Thấy hai người đã rời đi hẳn, Thẩm Tinh Nhiễm đang rúc trong xe mới thở phào nhẹ nhõm.
"Anh hai! Anh nhìn nó kìa!" Thẩm Tinh Nhiễm than phiền một tiếng.
Nửa ngày trời không nghe thấy tiếng đáp lại.
Thẩm Tinh Nhiễm ngẩng đầu nhìn qua, liền nghe thấy Thẩm Tinh Trác đang nhìn chằm chằm phía xa, lẩm bẩm: "... Bé tí thế kia mà cũng gọi là Đại Hoàng."
Thẩm Tinh Nhiễm không nghe rõ, hỏi: "Anh hai, anh lẩm bẩm cái gì thế?"
Thẩm Tinh Trác lúc này mới chợt tỉnh: "À, không có gì."
Hai người cùng nhau đi vào biệt thự.
Lúc đi ngang qua phòng ăn, Thẩm Tinh Trác theo thói quen quan tâm em trai một chút: "Em vẫn chưa ăn sáng, có đói không?"
Dứt lời, cả hai bỗng nhiên im lặng một lát.
Họ quay đầu liếc nhìn cái hiện trường vụ án ngày hôm qua một cái, rồi vội vàng trốn lên lầu.
Ba ngày sau, Thẩm Hồng Nguyên và Thẩm phu nhân cuối cùng cũng từ bệnh viện trở về.
Cả hai vừa xuống xe, ai nấy đều gầy đi hẳn một vòng.
Trong ba ngày này, bọn họ gần như chẳng ăn uống được gì.
Đêm hôm đó, đúng vào lúc họ đang đói nhất thì Lục Nhiên lại tặng cho một bất ngờ.
Đến mức hiện giờ, cơ thể của mỗi người đều tự động liên kết cảm giác đói bụng với mùi vị và cảm xúc kinh hoàng, gây chấn động lòng người đêm hôm đó.
Cứ hễ đói là lại muốn nôn.
Mãi cho đến ngày thứ ba thật sự không chịu nổi nữa, bấy giờ mới dám ăn một chút.
Đã vậy còn phải né tránh những món có màu sẫm, dạng bán rắn, cũng như những món ăn trùng với bàn ăn đêm hôm đó.
Sau mấy ngày chịu đói, cái bụng bia phát tướng tuổi trung niên của Thẩm Hồng Nguyên cũng biến mất hẳn.
Sau khi về đến biệt thự, Thẩm Hồng Nguyên và Thẩm phu nhân ăn ý không dừng lại ở phòng khách tầng một, mà đi thẳng lên cầu thang tầng hai.
Cầu thang đi được một nửa, điện thoại của Thẩm Hồng Nguyên reo lên một tiếng.
Ông ta cúi đầu nhìn lướt qua, phát hiện là một khách hàng quan trọng, liền lập tức bắt máy.
Giọng nói đầu dây bên kia rất quan tâm: "Thẩm tổng, nghe nói hai hôm trước ông nhập viện, sức khỏe giờ ổn cả chứ?"
"Lý tổng à, đa tạ đã quan tâm, không có chuyện gì lớn đâu, chỉ là bệnh cũ tái phát thôi, huyết áp hơi cao một chút..." Nghĩ đến nguyên nhân khiến huyết áp mình tăng cao, Thẩm Hồng Nguyên không nhịn được mà khựng lại.
Lý tổng vẫn rất nhiệt tình: "Đúng vậy, chúng ta đều có tuổi cả rồi, phải chú ý giữ gìn, đặc biệt là chuyện ăn uống, không phải cái gì cũng ăn được đâu!"
Thẩm Hồng Nguyên: ...