Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên
Chương 72: Chuyện nhỏ
Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kỷ Mân cúi đầu.
Quả nhiên, người vừa nãy còn đang cúi đầu buộc dây giày đã ngước mắt nhìn lên.
Trong đôi mắt ấy tràn đầy sự kinh ngạc.
Kỷ Mân lúc này chỉ muốn tự tát vào miệng mình một cái.
Anh vừa thốt ra cái thứ lộn xộn gì thế này!
Chẳng cần nghĩ, Kỷ Mân cũng biết lát nữa Lục Nhiên sẽ nói gì.
Anh gần như nói chen vào để giải thích: "Không, tôi không có ý đó, tôi chỉ nói là cái giả thuyết kia..."
Nhưng đã quá muộn rồi.
Chỉ thấy thiếu niên bên cạnh ngửa mặt lên, đôi mắt trợn tròn nhìn anh, cánh môi khẽ động đậy.
Kỷ Mân vẫn đang cố gắng thanh minh: "Đợi đã, tôi không phải..."
Nhưng ánh mắt Lục Nhiên đã dần chuyển từ kinh ngạc sang thở dài.
Sau đó, Kỷ Mân nghe thấy tiếng thở dài quen thuộc.
Tim Kỷ Mân thót lên, vậy mà lại nghe thấy thiếu niên nói: "Ông chủ, anh đừng căng thẳng."
Kỷ Mân ngẩn ra, không ngờ thứ mình nghe được lại là lời an ủi.
Lục Nhiên đã cúi người xuống, tiếp tục nghiêm túc chỉnh lại dây giày của mình.
Thiếu niên bình tĩnh phản ứng:
"Lúc trước ngài đã giải thích rồi, nói ngài không thích tôi, vậy thì cứ coi như không thích đi."
Kỷ Mân: "..."
Kỷ Mân: "?"
Câu này nghe qua thì khá bình thường, nhưng ngẫm kỹ lại thì càng nghe càng thấy có gì đó sai sai.
Cái gì mà "cứ coi như anh không thích"?
"Không phải, câu này của cậu..." Kỷ Mân muốn đính chính lại cho cậu.
Thế nhưng thiếu niên lại có chút thiếu kiên nhẫn vẫy vẫy tay với anh: "Mấy cái này đều là chuyện nhỏ thôi, tôi không để tâm đâu, dù sao thì anh cũng đâu thể thật sự ngủ với tôi được."
Kỷ Mân: "..."
Cái gì mà "không thể thật sự ngủ với cậu"?
Coi thường ai đấy hả?
Kỷ Mân thầm nghiến răng ken két.
Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng vãn hồi tình hình: "Tôi thật sự không có..."
"Tôi hiểu mà." Lục Nhiên đã thắt xong dây giày, đứng phắt dậy ngắt lời anh, tỏ rõ thái độ không muốn nói thêm.
Miệng thì nói "tôi hiểu", nhưng hàm ý rõ ràng là: Anh không cần giải thích nữa, tôi chẳng tin đâu!
Kỷ Mân hít sâu một hơi, cảm giác phổi mình đang phình to vì tức nghẹn.
Cái kẻ vừa khiến anh tức muốn chết kia lại đang nghiêm túc nói với anh: "Chúng ta vẫn nên bàn chuyện công đi, thái độ của Thẩm Hồng Nguyên đúng là có chỗ kỳ quặc."
Giọng điệu của đứa nhỏ này rất đứng đắn.
Cậu không hề truy hỏi xem anh có thích cậu hay không như mọi khi.
Đây rõ ràng là dáng vẻ "bàn công việc" mà Kỷ Mân mong đợi nhất.
Nhưng sao nó lại khiến anh…
"Không." Kỷ Mân nghiến răng nói, "Hiện tại, ngay bây giờ, tôi chẳng muốn bàn chuyện công với cậu tí nào hết."
Anh nhất định phải làm cho rõ ràng cái chuyện riêng này mới thôi!
Nhưng lời vừa ra khỏi miệng, anh đã thấy Lục Nhiên lộ ra vẻ mặt "quả nhiên là thế", nhìn anh rồi lắc đầu.
Sau đó, đứa nhỏ này còn lấy điện thoại ra xem giờ, nói với anh:
"Ông chủ, bây giờ là thời gian làm việc của tôi, xin anh hãy bình tĩnh lại."
Nói xong, không đợi anh phản hồi, cậu đã mang bộ mặt đầy cảm thán bước ra khỏi biệt thự.
Kỷ Mân nghẹn một bụng chữ ở cổ họng, cả người đờ đẫn vì kinh ngạc.
Anh ngồi tại chỗ, vuốt vuốt lồng ngực, lặng lẽ quay sang nhìn Quản gia Trần.
Quản gia Trần quan tâm hỏi: "Ngài ổn chứ ạ?"
Kỷ Mân khẽ nhếch môi: "Rất tốt. Giờ mới biết hóa ra con người ta thực sự có thể bị tức đến tổn thương nội tạng."
Quản gia Trần nhịn cười đến run rẩy.
Lục Nhiên thực sự không mấy để tâm đến việc Kỷ Mân có muốn ngủ với mình hay không.
Những chuyện đó đều là nhỏ nhặt.
Nếu đổi lại là người khác, khi biết Thẩm Hồng Nguyên bí mật gặp người đó để bàn về mình, mà người đó dường như còn có ý thích mình, muốn ngủ với mình, thì Lục Nhiên đã sớm cảnh giác rồi.
Nhưng đối với Kỷ Mân, cậu lại vô thức buông lỏng cảnh giác.
Hầy, dù sao thì cái tên này thích mình cũng đâu phải chuyện ngày một ngày hai.
Điều Lục Nhiên quan tâm hơn là thái độ của Thẩm Hồng Nguyên mà Kỷ Mân vừa kể.
Cậu thấy khá lạ lùng.
Thẩm Hồng Nguyên đúng là không bình thường chút nào.
Lục Nhiên dù sao cũng đã sống hai đời, trong đầu còn có cả nội dung nguyên tác của cuốn tiểu thuyết này.
Cậu biết rõ Thẩm Hồng Nguyên cưng chiều Thẩm Tinh Nhiễm phần lớn là vì cậu ta có thể mang lại lợi ích to lớn cho Thẩm gia.
Trong sách, sự thay đổi của người cha này bắt đầu từ việc thấy Thẩm Tinh Nhiễm ưu tú làm ông ta nở mày nở mặt, rồi mới dần biến thành một kẻ cuồng con trai.
Chính vì hiểu tính cách Thẩm Hồng Nguyên, nên lúc đầu Lục Nhiên mới chọn cách mượn danh Kỷ Mân để thu hút sự chú ý, khiến Thẩm Hồng Nguyên phải đón mình về nhà.
Nhưng giờ xem ra, thứ có tác dụng lúc đó không phải là "thu hút", mà là thân phận của Kỷ Mân cũng như sự ép buộc từ việc cậu nhận cha giữa ban ngày ban mặt.
Thẩm Hồng Nguyên dường như rất kiêng dè việc cậu và Kỷ Mân thân thiết.
Ông ta rốt cuộc đang sợ cái gì?
Lục Nhiên suy nghĩ hồi lâu.
Lúc choàng tỉnh thì cậu và Kỷ Mân đã đến địa điểm sự kiện.
Lục Nhiên đẩy xe lăn của Kỷ Mân, cúi người ghé sát lại gần một chút, nói: "Ông chủ, hay là anh cho tôi mượn người trong đội ngũ pháp lý của anh dùng chút đi."
Kỷ Mân vẫn còn bận tâm câu "anh đâu thể thật sự ngủ với tôi", lúc này đang tức muốn chết.
Anh chẳng thèm nghe, đã đáp luôn: "Không được."
Lục Nhiên khẩn khoản: "Tôi chỉ tư vấn một chút thôi, không tốn tiền đâu."
Từ sau khi về Thẩm gia, Lục Nhiên đã tra cứu một số tài liệu và hiểu rõ cơ cấu kinh doanh của tập đoàn.
Cậu còn tìm thầy cô khoa Luật ở trường để tư vấn về vấn đề thừa kế cổ phần.
Nhưng những gì cậu có được chỉ là thông tin bên ngoài.
Người của Kỷ Mân thì lại khác.
Kỷ Mân nghe lời Lục Nhiên, thầm nghĩ đứa nhỏ này cũng không phải người ngốc.
Anh đang định nói gì đó, thì nghe thấy người vừa mới khẩn khoản mình ban nãy bỗng nhiên nhìn thấy gì đó rồi thốt lên một tiếng "Vãi chưởng"
Kỷ Mân quay đầu lại nhưng không thấy bóng người đâu.
Nhìn xuống một vòng mới thấy cái tên này không biết đã ngồi xổm xuống từ lúc nào, từ phía sau xe lăn đã lén lút sang bên cạnh xe lăn, co mình lại thành một cục như kẻ trộm.
"Cậu đang làm cái gì thế?" Kỷ Mân hỏi.
Anh nghiêng đầu nhìn về hướng ngược lại với hướng Lục Nhiên đang lẩn trốn…
Chỉ thấy một thanh niên diện mạo lạnh lùng, nghiêm nghị đứng cách đó không xa, đang chào hỏi những người khác một cách đúng mực.
Là Thẩm Tinh Ngộ.
Kỷ Mân không hiểu nổi có gì mà phải trốn tránh.
Ấn tượng của anh về Thẩm Tinh Ngộ cũng khá tốt. Hơn nữa, lúc Lục Nhiên có tiếp xúc với Thẩm gia thì Thẩm Tinh Ngộ vẫn còn đang ở nước ngoài. Giữa cậu và Thẩm Tinh Ngộ lẽ ra không nên có mâu thuẫn gì cả.
Lục Nhiên lại không trả lời.
Cậu giống như một con chuột hamster nhỏ, co rúm người dưới đất, chậm chạp di chuyển vòng quanh xe lăn của Kỷ Mân để né tránh ánh mắt của Thẩm Tinh Ngộ từ xa.
Dáng vẻ này của cậu trông khá đáng yêu.
Kỷ Mân đã quen với những trò quái chiêu lúc nóng lúc lạnh của Lục Nhiên, lúc này cứ ngỡ cậu lại đang bày trò gì đó.
Cho đến khi bất chợt chạm phải ánh mắt của thiếu niên, anh mới nhận ra có điều không ổn.
Đôi mắt của Lục Nhiên rất đẹp. Đuôi mắt cong nhẹ trông rất ngoan ngoãn, nhưng trong con ngươi thường ẩn chứa chút ác ý khiến người ta phải rợn tóc gáy.
Đằng sau vẻ quái đản đó lại là một vùng tĩnh lặng tăm tối.
Thế nhưng hiện tại, Kỷ Mân lại nhìn thấy sự kinh hoàng trong đôi mắt đen vốn dĩ luôn bình thản ấy.
Đây là lần đầu tiên Kỷ Mân thấy cảm xúc này hiện diện trong mắt Lục Nhiên.
Ngay cả lần đầu anh gặp Lục Nhiên, khi thiếu niên đứng giữa màn mưa đối mặt với chiếc xe thể thao đang lao tới, ánh mắt cậu vẫn bình tĩnh.
Vậy mà lúc này, chỉ vì một Thẩm Tinh Ngộ mà lại lộ ra vẻ mặt này.
Kỷ Mân nhíu mày, thấp giọng gọi một tiếng: "Lục Nhiên."
Lục Nhiên hoàn toàn không nghe rõ Kỷ Mân đang nói gì.
Cậu cũng không rõ mình đang làm gì nữa.
Thực tế, Lục Nhiên rất sợ Thẩm Tinh Ngộ.
Sợ từ tận đáy lòng.
Cho dù đã biết trước Thẩm Tinh Ngộ đã về nước và đã nỗ lực chuẩn bị tâm lý, nhưng vào khoảnh khắc nhìn thấy tận mắt Thẩm Tinh Ngộ, cơ thể cậu vẫn tự động có phản ứng.
Ký ức kiếp trước không thể kiểm soát mà tái hiện trong tâm trí.
Giọng điệu cứng nhắc và không thể chối cãi của anh cả Thẩm Tinh Ngộ. Tiếng phanh xe chói tai vang lên xung quanh. Cùng với nỗi đau thấu xương tủy vào khoảnh khắc bị va chạm, và cảm giác hụt hẫng nặng nề khi cơ thể văng đi.
Lục Nhiên không thể nào quên.
Ngày hôm đó, chính vì Thẩm Tinh Ngộ tìm đến định cưỡng ép đưa cậu đi, cậu mới gặp tai nạn xe cộ.
Và cũng chính vì vụ tai nạn đó mà mới có mười năm sống dở chết dở sau này.
Ngay khoảnh khắc này, chân tay Lục Nhiên thậm chí còn đau nhức trở lại.
Cậu cố gắng co rúm người, trốn vào nơi mà xe lăn của Kỷ Mân có thể che chắn được.
Thế nhưng, ở phía bên kia, Thẩm Tinh Ngộ dường như đã nhìn thấy Kỷ Mân, đang định tiến lại gần chào hỏi.
Trong thoáng chốc, Lục Nhiên rơi vào thế không còn đường thoát.
Cậu chú ý đến chiếc chăn đắp trên chân Kỷ Mân, gần như theo bản năng mà túm lấy chiếc chăn định trùm kín người mình.
Giống như một con thú nhỏ đang bất lực trốn tránh kẻ thù tự nhiên.
Nhưng ngay khi tay cậu đưa ra, cổ tay đã bị nắm chặt.
Những ngón tay nắm lấy cổ tay cậu trắng bệch, lực không quá lớn nhưng rất vững vàng.
Nhiệt độ ấm áp từ lòng bàn tay truyền đến, giống như một tia an ủi nhỏ bé giữa đêm đông lạnh giá.
Lục Nhiên choàng tỉnh.
Cậu ngẩng mặt lên, nở một nụ cười gượng gạo với Kỷ Mân, nói: "Ông chủ, cho tôi mượn chỗ trốn một lát được không?"
Lúc nói câu này, cậu vẫn lờ mờ nhớ hình như mình vừa mới chọc giận anh ta xong.
Tính tình anh ta tệ như vậy, chắc chắn sẽ không giúp mình đâu.
Thế nhưng giây tiếp theo, cậu thấy người đàn ông đang ngồi ngay ngắn trên xe lăn khẽ thở dài.
Anh lật chiếc chăn đang đắp trên chân ra, nói với cậu: "Lên đây."
Lục Nhiên còn chưa kịp phản ứng thì đã cảm thấy bàn tay đang nắm cổ tay mình chuyển xuống eo, sau đó cơ thể cậu nhẹ bẫng.
Tiếp theo đó, cậu đã rơi gọn vào một vòng ngực rộng lớn, tràn đầy hơi thở quen thuộc.
Chiếc chăn mỏng nhẹ và mềm mại rơi xuống, trùm kín mít lấy cậu.
Thế là cậu rơi vào một khoảng không gian tối tăm nhưng đầy ấm áp và tin cậy.
Bàn tay to lớn vuốt ve trên lưng cậu, nhẹ nhàng vỗ về dọc sống lưng.
Tay kia vòng qua khoeo chân, giữ chặt cậu trong lòng.
Lục Nhiên đột nhiên thấy an tâm hẳn, cơn đau thấu xương ở tứ chi dần dịu đi.
Đôi tai vốn như bị nghẽn nước cũng trở nên nhạy hơn.
Cậu nghe thấy tiếng bước chân của Thẩm Tinh Ngộ lại gần.
Nghe thấy Thẩm Tinh Ngộ dùng chất giọng lạnh lùng đó, cung kính gọi Kỷ Mân một tiếng Tiền bối.
Khoảnh khắc giọng nói của Thẩm Tinh Ngộ vang lên, cả người Lục Nhiên căng cứng.
Nhưng chỉ một giây sau, cậu cảm nhận được bàn tay sau lưng khẽ vỗ về như đang trấn an.
Giống như đang nhẹ nhàng dỗ dành một đứa trẻ ngủ.
"Tiền bối, đã lâu không gặp."
Thẩm Tinh Ngộ hơi cúi người về phía Kỷ Mân.
Nhưng khi nhìn thấy hình khối ẩn hiện dưới lớp chăn mỏng màu xanh đậm trên xe lăn của người đàn ông, anh ta hiếm khi sững sờ.
Gương mặt thoáng qua một tia kinh ngạc.
Nhưng Thẩm Tinh Ngộ không phải người thích lo chuyện bao đồng, rất nhanh đã thu lại ánh mắt nhìn xuống đất.
Nghĩ đến những tin tức từ gia đình truyền đến thời gian qua, mặt anh ta lộ ra vẻ hối lỗi: "Xin lỗi vì thời gian qua đã gây cho anh nhiều rắc rối, hôm khác tôi sẽ đích thân đến nhà xin lỗi anh."
Kỷ Mân lại không muốn nói nhiều.
Anh nhíu mày nhìn chằm chằm vào người đang trốn trong lòng, chỉ gật đầu nói: "Tôi còn có việc."
Cả hai đều không phải kiểu người thích tán gẫu.
Thẩm Tinh Ngộ nói xong câu vừa rồi cũng biết ý mà tránh sang một bên.
Kỷ Mân hất cằm về phía người phục vụ bên cạnh, ra lệnh: "Đưa tôi đến phòng nghỉ."
Người phục vụ vội vàng dẫn đường.
Đợi sau khi vào phòng nghỉ, Kỷ Mân bảo quản gia Trần đóng cửa.
Anh lặng lẽ dừng lại bên cạnh ghế sofa trong phòng nghỉ, không hề lên tiếng thúc giục, cũng không lật chăn ra.
Mãi một lúc lâu sau, góc chăn len mỏng trên người anh mới bị vén lên một góc.
Thiếu niên trốn nãy giờ chui đầu ra.
Chỉ mới có vài phút thôi mà người vừa rồi còn tràn đầy sức sống, có thể chọc người ta tức đến bốc hỏa, giờ đây không chỉ sắc mặt trắng bệch mà còn đổ mồ hôi đầm đìa.
Ngay cả tóc mái cũng ướt đẫm mồ hôi.
"Chuyện gì vậy? Không khỏe sao?" Kỷ Mân hỏi.
Lục Nhiên lắc đầu.
"Tôi không sao." Cậu vừa mở miệng, giọng nói đã khàn đặc đến đáng sợ.
Kỷ Mân vẫn không yên tâm, lông mày nhíu chặt lại.
Đứa nhỏ vừa mới chui ra từ lòng anh lại đang ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào bộ vest của anh.
Hồi lâu sau mới lí nhí thốt ra một câu: "Xin lỗi ông chủ, tôi làm ướt áo anh mất rồi."
Kỷ Mân cúi đầu, lúc này mới chú ý thấy trước ngực áo mình có một mảng ẩm ướt loang ra.
Nói xong câu này, Lục Nhiên mới nhận ra mình vẫn còn đang ngồi trên người Kỷ Mân.
Cậu chống tay định trèo xuống khỏi xe lăn. Ban đầu cậu định chống vào tay vịn bên cạnh, nhưng lòng bàn tay có mồ hôi, tay vịn lại quá trơn, nên chỉ đành chống lên lồng ngực người đàn ông.
Nhưng tay vừa ấn xuống, trên bộ vest sẫm màu liền in hằn từng dấu tay.
Cánh tay cậu vẫn còn run rẩy, nhưng giọng nói đã gượng ép khôi phục lại bình thường: "Tôi không sao, chỉ là lúc đầu hơi bất ngờ nên chưa kịp phản ứng thôi."
Dứt lời, cổ tay lại bị ai đó nắm lấy, nhét ngược trở lại vào trong chăn.
Bàn tay đang hờ hững đỡ sau lưng cậu cũng đè xuống, ấn cơ thể đang chống lên của cậu trở về vị trí cũ.
"Đi bệnh viện." Kỷ Mân nói.
Ba chữ này vừa thốt ra, Lục Nhiên suýt chút nữa thì bật dậy khỏi xe lăn.
Cậu vùng vẫy như một con cá: "Không không không, tôi thật sự không sao mà."
Vừa nói vừa hận không thể lao lên biểu diễn vài cái hít đất để chứng minh bản thân khỏe mạnh.
Thấy cậu kháng cự dữ dội như vậy, Kỷ Mân cũng không nói gì thêm.
Nhưng anh cũng không thả cậu xuống, chỉ điều khiển xe lăn đi tới cạnh bàn, rót một ly nước đưa cho cậu.
Chiếc ly thủy tinh trong suốt chạm trực tiếp vào bờ môi dưới căng mọng của thiếu niên.
Kỷ Mân thở dài, nửa ra lệnh, nửa dỗ dành: "Uống đi, uống xong mới thả cậu xuống."
Nước trong ly có nhiệt độ vừa đủ ấm để uống ngay. Lục Nhiên bưng ly uống một ngụm, lúc này mới cảm nhận được cổ họng khô khốc.
Cậu ngửa đầu uống ực ực hết sạch, khi đưa trả ly cho Kỷ Mân, cậu thấy bàn tay cầm ly của mình đang run bần bật.
Đây là tình trạng kiệt sức sau khi các cơ bắp bị căng thẳng quá độ.
Cậu không khỏi cảm thấy bản thân thật kém cỏi. Chỉ là một Thẩm Tinh Ngộ thôi mà, thế mà lại sợ đến mức này.
Nước đã uống xong, nhưng Lục Nhiên vẫn chưa xuống khỏi xe lăn.
Kỷ Mân cũng không lên tiếng.
Trong phòng nghỉ rất yên tĩnh.
Bên ngoài cửa sổ trời đã tối hẳn, thỉnh thoảng mới có tiếng xe cộ vang lên.
Tai Lục Nhiên áp sát vào lồng ngực Kỷ Mân, nghe thấy nhịp tim trầm ổn của người đàn ông từng nhịp đập bên tai mình.
Lục Nhiên khẽ chớp mắt.
Cậu biết giờ mình nên đi xuống rồi.
Cứ nằm lì trong lòng người ta thế này có vẻ không đúng lắm.
Kỷ Mân chỉ là đang ngồi xe lăn chứ có phải cái ghế sofa đâu.
Nhưng lúc này Lục Nhiên lại thấy cái "ghế sofa" này sao mà thoải mái thế.
Cậu thực sự rất muốn cứ thế nằm mãi.
Bởi vì dường như chỉ cần nằm ở đây, cậu sẽ không phải lo lắng về Thẩm Tinh Ngộ, cũng không phải lo về mớ rắc rối của Thẩm gia nữa.
Kỷ Mân không hề thúc giục.
Tay anh vẫn hờ hững đặt bên eo thiếu niên nhưng không dùng lực giữ chặt.
Dường như chỉ cần Lục Nhiên vùng ra, anh sẽ lập tức buông tay; nhưng nếu Lục Nhiên bằng lòng, anh cũng sẽ vững vàng đỡ lấy cậu.
Vài phút nữa trôi qua.
Lục Nhiên lí nhí lên tiếng: "Ông chủ, anh thật sự tốt bụng quá đi."
Kỷ Mân nhướng mày, cúi mắt nhìn thiếu niên trong lòng.
Đúng lúc Lục Nhiên cũng ngẩng mặt lên nhìn anh.
Thiếu niên nói nhỏ: "Thật ra rất nhiều lời tôi nói là trêu anh cho vui thôi."
Kỷ Mân nhìn cậu, không nói gì.
Lục Nhiên nói tiếp: "Giống như hôm nay, tôi biết anh sẽ không muốn ngủ với tôi, cũng sẽ không đưa ra yêu cầu đó với Thẩm Hồng Nguyên."
Giọng nói của thiếu niên rất thuần khiết.
Rõ ràng là một chủ đề đầy ám muội, nhưng qua lời cậu lại mang theo một sự tin cậy và luyến lưu.
Kỷ Mân lại không dám nhìn cậu.
Anh rời mắt đi, chỉ nhìn vào màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ.
Anh đã vì chủ đề này mà tức giận rất lâu, giờ đây cuối cùng cũng nghe được câu nói mình mong muốn, nhưng cũng chẳng thấy vui vẻ hơn là bao.