77. Chương 77: Chuyển đồ

Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhìn chiếc bánh kem cherry kia, trong mắt Lục Nhiên không hề có chút cảm kích, bất ngờ hay vui sướng nào.
Cậu thản nhiên 'ừm' một tiếng, vẻ mặt bình tĩnh.
Cậu nhận lấy bánh và thuốc từ tay người hầu, mở cửa bước vào phòng.
Việc Thẩm Tinh Ngộ làm những chuyện này hoàn toàn không nằm ngoài dự đoán của cậu.
Nhưng đồ ngọt thì, lúc không có thì thèm thuồng, chứ ăn nhiều quá cũng dễ ngán.
Tối nay, một mình Lục Nhiên đã ăn hết hơn nửa cái bánh kem cherry rồi.
Nửa phần còn lại, với nguyên tắc không lãng phí đồ ăn, cậu đã ép Kỷ Mân ăn cho hết.
Khiến cho vị ông chủ vốn chẳng ưa đồ ngọt của cậu phải nhăn nhó khó chịu suốt cả quãng đường.
Thế nên vừa rồi khi thấy cái bánh này, Lục Nhiên không những không muốn ăn mà còn thấy hơi buồn nôn.
Nhưng nghĩ đến việc mai vẫn có thể ăn được, cậu vẫn nhận lấy.
Nghĩ xong, Lục Nhiên nhìn Đại Hoàng, hơi tiếc nuối nói: “Tiếc là mày không ăn được cái này.”
Nếu không thì cho Đại Hoàng ăn cũng tốt.
Còn về tuýp thuốc mỡ, Lục Nhiên cầm lên xem ngày tháng và công dụng rồi cất luôn vào ngăn kéo.
Lúc ở trên xe, sau khi chườm đá xong, Kỷ Mân cũng đã bôi thuốc cho cậu rồi.
Da mặt cậu cũng dày, chắc là sáng mai ngủ dậy vết thương trên mặt sẽ khỏi hẳn.
Ngày hôm sau, Lục Nhiên vẫn đi học như bình thường.
Dạo này cậu khá bận, đề tài nghiên cứu của học kỳ trước cuối cùng cũng đến lúc phải bảo vệ. Cộng thêm một đống bài tập các môn tự chọn dồn dập, khiến cậu chẳng còn tâm trí đâu để nghĩ đến mấy chuyện linh tinh kia.
Tuy nhiên, chuyện gì phải đến cũng đã đến, giống hệt như kiếp trước lúc bảo vệ đề tài.
Đinh Duy đã ăn cắp dữ liệu thí nghiệm của cậu, lại còn lên thuyết trình trước cậu.
Nhưng Đinh Duy không ngờ tới một điều.
Mấy tháng nay, mỗi lần làm thí nghiệm Lục Nhiên đều quay lại toàn bộ quá trình và kết quả để đăng lên vòng bạn bè, hơn nữa còn cài đặt chế độ chỉ cho nhóm giảng viên xem được.
Thế nên ngay khi Đinh Duy đưa dữ liệu ra, các thầy cô ngồi dưới hội trường đều biến sắc.
Chẳng đợi Đinh Duy thuyết trình xong bài của mình, hắn ta đã bị gọi xuống.
Sau đó Lục Nhiên lên sân khấu như bình thường, hoàn thành buổi bảo vệ đề tài một cách trôi chảy.
Thuận lợi lấy được số tín chỉ này khiến Lục Nhiên rất vui.
Kiếp trước cậu bị đuổi học giữa chừng, nên bây giờ cậu cực kỳ trân trọng những trải nghiệm và cơ hội này.
Đợi đến khi vào được Học viện Tinh Anh, tốt nhất là ngay từ bậc đại học cậu có thể theo giảng viên công bố được bài báo SCI. Khi bản thân dần có thành tích, nhà họ Thẩm dù có muốn hại cậu thì nhà trường cũng sẽ để mắt đến cậu hơn.
Nhẩm tính số tín chỉ của mình, Lục Nhiên tràn đầy nhiệt huyết.
Thế là cậu gửi một tin nhắn cho Kỷ Mân.
Đại Hoàng không phá nhà: Ông chủ ơi!
Tầm này chắc Kỷ Mân đang bận, nhưng lạ là anh lại trả lời rất nhanh.
Đại Ma Vương: Chuyện gì?
Lục Nhiên nhìn cái biệt danh mình từng đặt cho anh.
Nghĩ đến sự giúp đỡ của Kỷ Mân dành cho mình suốt thời gian qua, cậu rất có lương tâm, liền đổi biệt danh thành: Ông chủ tốt nhất thiên hạ.
Cậu nhắn lại: “Ông chủ, cuối tuần này tôi xin nghỉ phép nhé.”
Kết quả là sau khi thấy câu này, vị ông chủ “tốt nhất thiên hạ” của cậu lập tức gửi lại một tràng dấu ba chấm.
Ông chủ tốt nhất thiên hạ: Sao cậu suốt ngày xin nghỉ thế hả?
Ông chủ tốt nhất thiên hạ: Lương của cậu bị trừ sạch bách rồi đấy.
Lục Nhiên: "..."
Cậu lẳng lặng đổi biệt danh của anh lại thành "Chu Bạt Bì".
Nghĩ đến khoản lương bị trừ, Lục Nhiên cũng thấy xót xa.
Nhưng công bằng mà nói, dù sau khi đi học lại lương bị giảm đi đáng kể, thì số tiền Kỷ Mân trả vẫn rất tốt.
Tuy không tính là quá hậu hĩnh, nhưng vừa đủ cho chi tiêu hàng ngày của một sinh viên đại học.
Nếu không có khoản lương này, cậu sẽ phải tất bật chạy đi làm thêm, chẳng còn thời gian đâu mà nỗ lực kiếm tín chỉ.
Lục Nhiên vội vàng gửi cho Kỷ Mân thêm mấy cái meme nịnh nọt, cuối cùng cũng xin nghỉ được thành công.
Ở đầu dây bên kia.
Kỷ Mân đang trên đường đến hiện trường một dự án để thị sát.
Anh một tay điều khiển xe lăn, một tay cầm điện thoại.
Anh nhấn vào xem kỹ từng cái meme mà thiếu niên gửi tới, rồi cau mày lẩm bẩm: "Toàn là mấy thứ linh tinh gì đâu không."
Nhưng anh vẫn không nhịn được, vừa cầm điện thoại vừa làu bàu với quản gia Trần bên cạnh:
"Cậu ta sắp bay lên trời rồi, xem thử tháng này cậu ta xin nghỉ bao nhiêu lần rồi?"
Quản gia Trần mỉm cười, đáp lời: "Nghe bảo có một môn giáo viên rất khắt khe, bài tập giao về cũng rất rắc rối."
Kỷ Mân lạnh mặt "hừ" một tiếng.
Dù biểu cảm không tốt nhưng có vẻ anh cũng chẳng hề để tâm đến việc Lục Nhiên đặt chuyện học hành lên trên mình.
Trong phòng học dành riêng cho Học viện Tinh Anh, Thẩm Tinh Nhiễm đang ngồi bên cửa sổ đọc sách.
Dáng vẻ cậu ta nhàn nhã, ăn mặc lại tinh tế, nhìn từ cửa sổ vào trông chẳng khác nào một bức tranh mỹ nam đẹp đẽ.
Một lúc sau, có vài người cố ý đi ngang qua ngoài cửa sổ chỉ để 'vô tình' nhìn cậu ta một cái.
Thẩm Tinh Nhiễm không buồn để ý, chỉ thỉnh thoảng khi ánh mắt chạm nhau mới nở một nụ cười nhạt.
Nhìn bề ngoài, cậu ta vẫn là "nam thần trường học" được người người săn đón.
Nhưng tâm trạng của Thẩm Tinh Nhiễm lúc này chẳng tốt đẹp chút nào.
Tối qua, Thẩm Tinh Ngộ và Thẩm phu nhân đã tranh cãi gay gắt ở dưới lầu. Thẩm Tinh Nhiễm cứ ngỡ rằng khi nghe thấy anh ta định đuổi mình khỏi tầng ba, cậu ta sẽ cảm thấy hoảng sợ; hay khi nghe thấy sự bảo vệ của Thẩm phu nhân, cậu ta sẽ thấy cảm động.
Nhưng chính cậu ta cũng không ngờ, lúc đó lòng mình lại bình thản đến lạ kỳ.
Mọi sự giằng xé trong lòng cậu ta có lẽ đã dùng hết sạch vào cái khoảnh khắc đẩy vị Phương tiểu thiếu gia kia xuống nước rồi.
Thẩm Tinh Nhiễm biết rõ tình hình của Thẩm thị có lẽ không tốt như người ngoài tưởng tượng.
Qua biểu hiện của Thẩm Hồng Nguyên và Thẩm Tinh Ngộ, cậu ta cũng hiểu rõ vị Phương tiểu thiếu gia kia quan trọng với nhà họ Thẩm đến nhường nào.
Thẩm Tinh Nhiễm lớn lên ở Thẩm gia.
Dù cậu ta luôn ghi nhớ mình chỉ là con nuôi, nhưng sau mười mấy năm trời, cậu ta sớm đã trở thành một tiểu thiếu gia lá ngọc cành vàng, có cảm giác thuộc về nơi này một cách tuyệt đối.
Ban đầu, chính cậu ta cũng mong buổi tiệc kia diễn ra suôn sẻ.
Nghĩ đến đây, Thẩm Tinh Nhiễm cúi đầu nhìn bàn tay đang cầm cuốn sách của mình.
Lúc đó hiện trường vô cùng hỗn loạn.
Mọi người đều chăm chú nhìn vào hồ bơi nơi pháo hoa sắp bung nở.
Phương tiểu thiếu gia rơi xuống nước rất gọn ghẽ.
Nhưng không ai biết rằng, Thẩm Tinh Nhiễm đã phải giằng xé nội tâm rất lâu ở phía sau lưng cậu ta.
Ngay cả lúc này, Thẩm Tinh Nhiễm cũng không chắc chắn được lúc đó mình đã nghĩ gì.
Kiếm chuyện cho Lục Nhiên chỉ là một phần.
Phần còn lại... có lẽ vì thực sự rất ghét vị Phương tiểu thiếu gia đó.
Rõ ràng trước đó không hề quen biết, nhưng ngay lần đầu gặp mặt đã ghét cay ghét đắng.
Trên đời này sao lại có người được chiều chuộng đến mức ngốc nghếch như vậy?
Cái điệu bộ vô pháp vô thiên đó chỉ có thể được nuôi dưỡng từ sự dung túng thực sự.
Thế nhưng, dù vô pháp vô thiên là vậy, cậu ta lại vẫn giữ được một phần lương thiện, thậm chí với những điều mình không ưa.
Thẩm Tinh Nhiễm không hiểu nổi tại sao, chỉ thấy nhìn vào thật chướng mắt.
Trước khi đẩy người xuống nước, cậu ta còn không quên chọn đúng thời cơ lúc Lục Nhiên vừa đi ngang qua đó, thậm chí tay còn không quên quẹt một vệt kem chocolate lên người Lục Nhiên.
Nhưng sau khi đẩy được Phương thiếu gia xuống, Thẩm Tinh Nhiễm thực sự đã ngẩn người ra một thoáng.
Cậu ta đang làm gì thế này?
Cậu ta đang đẩy gia đình đã nuôi nấng chính cậu ta vào chỗ nguy hiểm sao?
Nhưng sự hoảng loạn và hối hận đó chỉ xuất hiện trong tích tắc, rồi nhanh chóng trở lại vẻ bình lặng.
Cậu ta giả vờ hớt hải chạy đến bên hồ bơi, tỏ ra lo lắng cho Phương thiếu gia như bao người khác, hoàn toàn hòa mình vào đám đông.
Ánh mắt Thẩm Tinh Nhiễm hướng ra ngoài cửa sổ.
Cậu ta không nhớ rõ mọi chuyện bắt đầu từ khi nào.
Có lẽ là từ lúc Thẩm phu nhân — người luôn yêu thương cậu ta — nghi ngờ cậu ta là con riêng của Thẩm Hồng Nguyên.
Hay có lẽ là tại buổi tiệc đón Lục Nhiên trở về, cậu ta đứng trong góc nhìn thấy Thẩm Tinh Trác ôm cái thùng giấy thô kệch, chạy đôn chạy đáo tìm Lục Nhiên.
Sau khi biết Lục Nhiên đã rời đi, Thẩm Tinh Trác vẫn lặng lẽ chờ đợi đến tận đêm khuya.
Ý nghĩa của nhà họ Thẩm đối với cậu ta đã dần dần thay đổi mất rồi.
Cửa phòng học vang lên.
Đinh Duy mở cửa bước vào với vẻ mặt thất thểu.
Thấy là hắn, Thẩm Tinh Nhiễm đưa tay đóng cánh cửa sổ bên cạnh lại.
Người đang định đến "vô tình gặp gỡ" bên ngoài ngay lập tức lộ vẻ thất vọng.
Thẩm Tinh Nhiễm mỉm cười với người đó một cái rồi mới đóng chặt cửa sổ.
Cậu ta nhìn Đinh Duy, ôn tồn hỏi: "Sao vậy, trông anh chẳng có chút tinh thần nào vậy?"
"Tôi bảo vệ đề tài thất bại rồi." Đinh Duy bực bội nói, "Ai mà ngờ được cái thằng Lục Nhiên đó lại quay lại toàn bộ quá trình thí nghiệm rồi đăng lên vòng bạn bè chứ."
Thẩm Tinh Nhiễm khẽ cau mày.
Nhưng cậu ta không hỏi về chuyện của Lục Nhiên mà lại quan tâm: "Vậy còn đề tài của anh thì sao?"
"Không sao, không sao!" Đinh Duy vội xua tay, "Dù sao tôi cũng chẳng để tâm chuyện này, chỉ là chơi bời chút thôi." Nói rồi, anh ta ngẫm nghĩ một chút rồi bổ sung: "Dạo này Lục Nhiên có vẻ rất để tâm đến tín chỉ, hình như nó muốn vào Học viện Tinh Anh..."
Thẩm Tinh Nhiễm ngẩn người một lát.
Sau đó đột nhiên cảm thấy buồn cười.
Lục Nhiên muốn vào Học viện Tinh Anh?
Cậu ta đúng là cái gì cũng muốn nhỉ.
Lục Nhiên bận rộn liên tục hơn một tuần lễ, "cho leo cây" Kỷ Mân tận hai lần, cuối cùng mới hoàn thành xong bài tập về dinh dưỡng thú cưng.
Trong phòng thí nghiệm luôn có người luân phiên làm việc, lại còn có thêm cái gã Đinh Duy cứ lượn lờ quanh quẩn. Lục Nhiên không yên tâm, bèn mang thẳng "bài tập" về nhà.
Thế nhưng vừa về đến Thẩm gia, mới vào hành lang, cậu đã phát hiện cửa phòng vốn đang khóa của mình đã bị mở toang, đám người hầu đang ra vào khuân vác đồ đạc.
Lục Nhiên nhíu mày.
Cậu bước thêm vài bậc thang lên tầng hai, nhìn thấy căn phòng nằm phía đông căn phòng của Thẩm Tinh Ngộ đang mở cửa. Một người hầu đang xách vali của cậu đặt vào trong đó.
Lục Nhiên chặn người đó lại, hỏi: "Ai cho các người dọn đồ?"
Người hầu cung kính đáp: "Dạ là đại thiếu gia."
Lục Nhiên nhướng mày, không nói gì cũng chẳng thèm tức giận.
Lát sau, Thẩm Tinh Ngộ mới đi làm về.
Anh ta mang theo vẻ mệt mỏi từ bên ngoài vào, chân mày nhíu chặt, có vẻ dự án đang cạnh tranh vẫn không mấy suôn sẻ.
Người hầu bưng trà lên, Thẩm Tinh Ngộ xua tay không nhận.
Anh ta vừa cởi cúc áo khoác vừa đi về phía phòng mình, chỉ muốn nhanh chóng tắm rửa thay đồ cho thoải mái.
Đến trước cửa phòng, anh ta liếc nhìn sang bên cạnh một cái.
Cánh cửa phòng kế bên đang mở hờ, bên trong có một bóng dáng hơi gầy đang dọn dẹp đồ đạc.
Thẩm Tinh Ngộ khẽ rũ mắt.
Phòng cho người hầu quá chật chội, chỉ là một phòng ngủ đơn thuần, không giống như phòng ở tầng hai, phòng nào cũng là căn phòng khép kín cao cấp. Hơn nữa phòng phía đông này hai mặt đều hướng nắng.
Như vậy mới đúng, cứ ở mãi dưới kia thì ra cái thể thống gì.
Thẩm Tinh Ngộ nới lỏng cà vạt, đẩy cửa phòng mình bước vào.
Thế nhưng vừa mở cửa, anh ta liền đứng sững lại.
Chỉ thấy cả căn phòng đã bị dọn sạch trơn, những món đồ vốn thuộc về anh ta đều biến mất không một dấu vết.
Trong cả căn phòng, cửa phòng tắm đang mở, bên trong đặt một cái khay vệ sinh dành cho chó.
Ngoài phòng khách nhỏ trải một tấm thảm xốp, bên trên toàn là đồ chơi của chó con.
Tiến vào sâu hơn…
Trong phòng thay đồ, nơi vốn treo đầy những bộ vest may riêng cao cấp, nay lại treo lủng lẳng đủ loại dây xích, yếm ngực và quần áo cho chó.
Còn phòng ngủ, trên chiếc giường lớn vốn thuộc về Thẩm Tinh Ngộ, ngay chính giữa lại đặt một cái ổ chó.
Trong ổ, một chú chó nhỏ màu vàng đang cuộn tròn ngủ say tít thò lò.
Bên cạnh giường còn dựng một cái giá đỡ điện thoại, ống kính đang chĩa thẳng vào chú chó nhỏ trên giường.
Thẩm Tinh Ngộ: "..."
Thái dương anh ta bắt đầu nhảy thình thịch vì đau đầu.
Anh ta túm chặt lấy người hầu đang loay hoay lắp cầu thang thú cưng bên cạnh giường, gần như nghiến răng nghiến lợi hỏi:
"Đồ của tôi đâu?"
Phòng của anh ta không chỉ có đồ dùng cá nhân mà còn có một số tài liệu công việc vô cùng quan trọng.
Người hầu run cầm cập không dám lên tiếng.
Đúng lúc này, một tiếng "két" vang lên, cửa phòng mở ra.
Lục Nhiên nghênh ngang bước vào.
Cậu kéo ghế ngồi xuống một bên, trả lời: "Quăng ra ngoài hết cho anh rồi đó."
Sắc mặt Thẩm Tinh Ngộ xanh mét.
Lục Nhiên còn an ủi anh ta: "Anh đừng có gấp, tôi không quăng bậy đâu, dọn hết vào phòng người hầu ở tầng một cho anh rồi."
Thẩm Tinh Ngộ hít một hơi thật sâu.
Dù anh ta có một ông cha gia trưởng và một bà mẹ đầu óc lú lẫn, nhưng dù sao anh ta vẫn là trưởng nam nhà họ Thẩm.
Cả đời này chưa có kẻ nào không biết điều mà dám động vào đồ cá nhân của anh ta.
Cúi xuống nhìn thiếu niên đang ngồi trên ghế một lúc, Thẩm Tinh Ngộ cố nén cơn giận hỏi: "Tại sao động vào đồ của tôi?"
Lục Nhiên nhìn anh ta bằng ánh mắt kỳ quặc: "Vì tôi cần dọn trống phòng anh cho chó của tôi ở mà?"
Thẩm Tinh Ngộ nhắm mắt lại, hỏi một câu chính xác hơn: "Ai cho phép cậu động vào đồ của tôi?"
"Ha, anh đúng là nực cười thật đấy." Lục Nhiên nhìn anh ta cười khẩy, "Chỉ cho phép anh sai người dọn đồ của tôi, vậy sao không cho phép tôi dọn đồ của anh?"
"Tôi là vì tốt cho cậu." Thẩm Tinh Ngộ day day thái dương.
"Tôi cũng là vì tốt cho anh mà!" Lục Nhiên nhìn anh ta với vẻ mặt đầy chân thành, "Tầng một cho nó 'gần gũi với đất mẹ', tôi thấy anh nên xuống đó ở nhiều vào, tốt cho cái đầu của anh lắm đấy."
Thẩm Tinh Ngộ: "..."
Anh ta hiếm khi nổi giận như thế này.
Nó không giống cái kiểu bực bội khi bị Thẩm Hồng Nguyên hay Thẩm phu nhân chọc tức.
Đó là một kiểu tức nghẹn lòng, giờ thì như sắp nổ tung.
Khổ nỗi Thẩm Tinh Ngộ vốn không giỏi tranh luận.
Anh ta nhịn nửa buổi, cuối cùng chỉ có thể lạnh mặt bảo người hầu: "Quăng hết mấy thứ này ra ngoài, rồi dọn đồ của tôi về đây."
Anh ta vừa dứt lời, đã thấy Lục Nhiên đưa tay gõ gõ vào cái giá đỡ điện thoại bên cạnh.
"Báo trước cho anh biết nhé, tôi đang livestream đấy. Nếu anh muốn để mọi người thấy CEO của Thẩm thị livestream ngược đãi động vật thì cứ việc quăng đi."
Thẩm Tinh Ngộ: "..."
Cú đòn này của Lục Nhiên đã dẫm trúng ngay tử huyệt của Thẩm Tinh Ngộ.
Trong giai đoạn nhạy cảm này, Thẩm thị thực sự không thể chịu thêm bất kỳ dư luận tiêu cực nào nữa.
Thẩm Tinh Ngộ nín nhịn một hồi lâu, cuối cùng xoay người, nặng nề rời khỏi phòng ngủ.
Người hầu bên cạnh há hốc mồm kinh ngạc.
Không lẽ... căn phòng này thật sự nhường cho chó luôn à?