86. Chương 86: Buổi gặp mặt bất ngờ

Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên

Chương 86: Buổi gặp mặt bất ngờ

Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thẩm Tinh Ngộ lớn hơn Lục Nhiên tám tuổi.
Năm Lục Nhiên chào đời, Thẩm Tinh Ngộ được ông nội Thẩm đưa đi...
Khi đó ông nội Thẩm đã cao tuổi, mà ông lại vô cùng bất mãn với người con trai độc nhất Thẩm Hồng Nguyên.
Người ngoài đều bảo, ông nội đang đích thân dày công bồi dưỡng người kế nhiệm đời sau.
Thẩm Tinh Ngộ lúc ấy vẫn chưa hiểu rõ những điều này.
Anh chỉ biết ông nội rất nghiêm khắc, gần như chẳng bao giờ cười với mình. Anh phải học rất nhiều, rất nhiều thứ, cuộc sống dường như đột ngột trở nên vô cùng khắt khe.
Mãi đến năm mười tuổi, phi vụ đầu tư đầu tiên của Thẩm Tinh Ngộ thất bại.
Anh rất nản lòng, khóc lóc than thở với Thẩm phu nhân, đòi về nhà. Ông nội Thẩm chẳng nói chẳng rằng, cho Thẩm Tinh Ngộ về, nhưng lại đưa Lục Nhiên mới hai tuổi và Thẩm Tinh Trác bốn tuổi đi cùng. Thẩm Tinh Ngộ chỉ cần mỗi cuối tuần sang đó học là được.
Đó là lần đầu tiên Thẩm Tinh Ngộ cảm nhận được áp lực từ thân phận và gia đình.
Anh thấy rất phiền, nhìn mọi thứ đều không vừa ý, càng không ưa trẻ con. Thẩm Tinh Trác – đứa nhóc thích gây họa – trong mắt cậu thiếu niên Thẩm Tinh Ngộ mười mấy tuổi chính là một tên ngốc.
Lục Nhiên cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Càng khiến người ta bực mình hơn là không hiểu sao nhóc con này lại rất thích bám riết lấy anh.
Mỗi lần Thẩm Tinh Ngộ sang nhà cũ học, hoặc là Lục Nhiên về nhà họ Thẩm, nhóc con ấy luôn như một cái đuôi nhỏ, líu ríu bám theo anh chạy lung tung một cách lạ lùng.
Thẩm Tinh Ngộ đang ngồi học trong thư phòng, một lát sau nhóc con lại chạy vào, lấy kẹo trong túi ra đưa cho anh, nói: "Anh cả ăn kẹo này!"
Một lát sau nữa, nhóc lại bưng ly nước, chạy lạch bạch tới nói: "Anh cả uống nước này!"
Đôi khi nhóc còn mở to đôi mắt sáng rực nhìn anh, khoe: "Anh hai ơi, hôm... hôm nay em học hát đồng dao này..."
Nhưng Thẩm Tinh Ngộ chẳng có tâm trạng để lắng nghe.
Lúc cảm xúc còn ổn định, anh sẽ nói với nhóc: "Anh phải học bài."
Thế là nhóc con "ồ" một tiếng, im lặng rời đi. Nhưng nhóc không đi mất, mà chỉ lén lút thập thò qua cửa sổ thư phòng nhìn vào bên trong.
Ngay cả khi Thẩm Tinh Trác gọi đi chơi bóng, nhóc cũng không chịu đi.
Nhiều lúc Thẩm Tinh Ngộ vừa ngẩng đầu lên khỏi mớ bài vở nặng nề, là lại thấy bên cửa sổ lù lù một cái đầu nhỏ xù lông.
Thật ra, ngay khoảnh khắc nhìn thấy bóng dáng ngoài cửa sổ đó, Thẩm Tinh Ngộ cũng không rõ lúc ấy mình có tâm trạng gì.
Cậu thiếu niên mười một, mười hai tuổi không thể phân định rõ ràng những cảm xúc phức tạp.
Thẩm Tinh Ngộ lờ mờ nhớ lại, hình như...
cảm giác lúc đó cũng không tệ lắm.
Nhưng rất nhanh sau đó, tâm trạng Thẩm Tinh Ngộ lại trùng xuống. Anh nghĩ, nếu bây giờ mình nở nụ cười với nhóc con này, thì có khi nó sẽ càng bám lấy mình chặt hơn.
Thẩm Tinh Ngộ liền lạnh mặt, nhìn ra ngoài cửa sổ nói: "Em làm gì ở đây? Đi chỗ khác đi."
Đấy là những lúc tâm trạng còn tốt.
Còn có những lúc tệ hơn nhiều.
Lại một lần nữa, Thẩm Tinh Ngộ bị mắng.
Anh nhìn thấy nhóc con đang sáp lại gần chân mình, bỗng nhiên nổi giận.
Giống hệt cái cách Thẩm Hồng Nguyên mắng anh, anh gào lên với nhóc con đang ngơ ngác đứng đó:
"Đã bảo đừng có bám theo tao, mày có thể cút đi được không!"
Anh hét rất to.
Trẻ con vốn không chịu được dọa nạt, ngay lập tức bị tiếng gào làm cho run rẩy. Nhưng nhóc con không khóc, cũng không gọi ông nội hay gọi mẹ tới, chỉ nhìn anh một cái rồi quay người lạch bạch chạy đi mất.
Lúc nhóc chạy khỏi thư phòng của Thẩm Tinh Ngộ ra ngoài hành lang, Thẩm Tinh Ngộ quay đầu nhìn theo.
Anh thấy nhóc con khẽ vuốt ngực, hệt như một "ông cụ non", dùng chất giọng ngọng nghịu líu lo tự an ủi bản thân:
"Không sao đâu, không sao đâu..."
"Anh hai chỉ là tâm trạng không tốt thôi, giống như ba cũng chỉ là tâm trạng không tốt thôi..."
Khoảnh khắc ấy, Thẩm Tinh Ngộ sững sờ.
Chẳng hiểu sao, cơn giận của anh tan biến sạch sẽ.
Cứ như bị chọc cười, đột nhiên anh lại cảm thấy hơi muốn cười.
Đến ngày hôm sau, nhóc con vừa bị anh quát mắng lại như chưa hề có chuyện gì. Vẫn cứ lúc anh học bài là lại vào tặng kẹo. Vẫn cứ lén lút tựa vào bệ cửa sổ, chỉ để lộ ra một đôi mắt và chỏm đầu xù lông.
Nhưng có lần một thì sẽ có lần hai.
Lại một lần nữa, Thẩm Tinh Ngộ không kiềm chế được.
Anh đẩy cửa sổ ra, gào lên với nhóc:
"Đã bảo là không được đến gần thư phòng của tao, đừng có lại đây làm phiền tao nữa! Mày không hiểu tiếng người sao?"
Lần này nhóc con bị dọa cho khiếp vía.
Thẩm Tinh Ngộ có thể thấy rõ cái đầu xù lông của nhóc không tự chủ được mà run bần bật.
Sau đó, nhóc ngước đôi mắt đen láy ngoan ngoãn nhìn anh, rồi quay người chạy biến.
Kể từ đó, Thẩm Tinh Ngộ không còn cái "đuôi nhỏ" bám theo nữa.
Nhóc con không còn đi theo anh. Không còn chạy tới tặng kẹo những lúc anh đang nhíu mày học bài. Không còn đi theo sau anh, hồi hộp kể chuyện hôm nay mình đã học được bài đồng dao gì.
Thẩm Tinh Ngộ làm xong bài vở, ngẩng đầu lên, theo thói quen nhìn ra cửa sổ, nhưng chẳng bao giờ còn thấy cái đầu nhỏ xù lông ấy nữa.
Anh đi tới đẩy cửa sổ ra, nhìn xuống dưới.
Thảm cỏ cũng trống trơn, chẳng có ai.
Không có nhóc con nào lén lút ngồi xổm trốn ở đó, rồi ngước mặt cười với anh.
Thi thoảng lúc tan học, Thẩm Tinh Ngộ sẽ liếc nhìn ra ngoài sân từ xa.
Nhóc con và Thẩm Tinh Trác đang ngồi xổm trên đất chơi cát. Thẩm Tinh Trác thấy anh nhìn qua liền khinh khỉnh làm mặt xấu. Còn nhóc con thì chỉ im lặng cầm xẻng nhỏ xúc cát vào xô nhựa.
Có đôi khi Thẩm Tinh Trác chạy đi chơi điên cuồng ở đâu đó, nhóc con sẽ tự ngồi một mình bên hố cát chơi.
Sau này Thẩm Tinh Ngộ mới nhận ra, hình như nhóc con đã trở nên hơi sợ anh. Đôi khi nhận ra ánh mắt anh nhìn về phía mình, nhóc sẽ không nhịn được mà trốn sau ghế sofa, hoặc trốn sau lưng người lớn.
Đây dường như chính là kết quả mà Thẩm Tinh Ngộ mong muốn. Nhưng thỉnh thoảng thấy nhóc con và Thẩm Tinh Trác chơi trốn tìm trong sân, Thẩm Tinh Ngộ lại thấy bực bội một cách vô cớ.
Anh nghĩ, suốt ngày chơi với cái tên ngốc Thẩm Tinh Trác kia thì sớm muộn gì cũng đần theo thôi.
Về sau nữa, lại có một chuyện xảy ra.
Thẩm Hồng Nguyên đưa anh đi gặp một khách hàng quan trọng.
Vị khách hàng đó có khẩu vị rất đặc biệt, Thẩm Hồng Nguyên đặc biệt hẹn địa điểm dùng bữa tại một nhà hàng Tứ Xuyên và dẫn theo Thẩm Tinh Ngộ.
Lúc đầu, không khí khá vui vẻ.
Thẩm Tinh Ngộ ăn lẩu, kiến thức của anh rộng hơn hẳn bạn bè cùng lứa, thỉnh thoảng góp vài câu lại nhận được lời khen ngợi từ phía khách hàng.
Thẩm Hồng Nguyên cũng rất hài lòng, dù ngoài miệng vẫn phải hạ thấp con trai vài câu, bảo cậu bé nhà mình chưa đủ trình độ để ra ngoài giao thiệp.
Mãi cho đến khi phục vụ mang lên một món ăn mới.
Đó là món đầu thỏ cay Tứ Xuyên.
Trong đĩa, bên dưới là rau củ trang trí, bên trên là bốn cái đầu thỏ xếp ngay ngắn.
Thẩm Tinh Ngộ lúc đó không nhận ra đây là thứ gì. Anh ăn thử một miếng, rồi tò mò hỏi đây là món gì. Vị khách đối diện nói với anh, đó là đầu thỏ.
Nhưng Thẩm Tinh Ngộ thích thỏ.
Anh nuôi hai con thỏ tai cụp, mùa xuân năm nay vừa đẻ thêm hai chú thỏ con.
Anh chăm sóc bốn thành viên này vô cùng tỉ mỉ, thỉnh thoảng đi học còn mang theo đến trường, và nuôi rất kỹ, bình thường chẳng cho hai đứa em chạm vào.
Thẩm Tinh Ngộ ở độ tuổi đó không thể hiểu nổi, cũng không thể chấp nhận được việc thứ mình yêu quý lại trở thành món ăn bị người ta nhai nuốt.
Anh thấy cực kỳ buồn nôn, không kiềm chế được mà ném đũa xuống: "Sao mọi người có thể ăn thứ này!"
Nói rồi, anh gục xuống bàn mà nôn khan.
Lúc đó, phản ứng của hai người kia thế nào Thẩm Tinh Ngộ đã quên mất rồi.
Chỉ nhớ vị khách kia nhìn anh một cái, bỏ lại một câu: "Con trai mà nhát gan thế này thì không được đâu nhé."
Kết quả cuộc làm ăn đó ra sao, Thẩm Tinh Ngộ cũng không rõ. Anh chỉ biết, sau khi về nhà, Thẩm Hồng Nguyên đã nổi trận lôi đình. Ông ta bắt anh quỳ phạt, mắng anh là thứ đồ vô dụng, còn sai người giúp việc đem mấy con thỏ anh nuôi ra.
Cảnh tượng đó, Thẩm Tinh Ngộ nhớ rất rõ.
Thẩm Hồng Nguyên dùng cả hai tay nhấc bổng chiếc lồng thỏ lên cao, rồi đập mạnh xuống thảm cỏ sau vườn. Mặt cỏ bị đập đến nát bét, lồng hỏng, bốn con thỏ tai cụp chạy tán loạn khắp nơi.
Thẩm Hồng Nguyên bắt được hai con lớn, ngay trước mặt anh, tự tay bẻ gãy cổ chúng.
Hai con nhỏ còn lại thì tìm thế nào cũng không thấy, khiến Thẩm Hồng Nguyên gào thét điên cuồng, gần như lật tung cả sân sau.
Sau cơn bão nộ khí của Thẩm Hồng Nguyên, nhà họ Thẩm dần khôi phục lại vẻ bình lặng vốn có.
Thẩm Tinh Ngộ vẫn phải tiếp tục học tiết tài chính tiếp theo. Anh ngồi trong thư phòng nhỏ của mình, đợi thầy giáo.
Khoảng thời gian chờ đợi thật nặng nề.
Anh im lặng chờ, trong đầu toàn là hình ảnh hai con thỏ tai cụp khi chết.
Anh vô tình ngẩng đầu lên, thấy một bóng dáng nhỏ bé đứng trước cửa thư phòng.
Tâm trạng Thẩm Tinh Ngộ lúc này cực kỳ tệ.
Bất cứ ai đến, anh đều nghĩ người đó đến để xem trò cười của mình. Nhưng hình như, anh lại rất mong đợi sẽ có ai đó bước đến.
Thẩm Tinh Ngộ nhìn đứa nhỏ ngoài cửa bảo: "Em đến đây làm gì? Cút!"
Đứa nhỏ vẫn rất sợ anh, bị anh quát một cái liền theo bản năng lùi lại hai bước. Nhưng khựng lại một chút, nhóc lại quay ngược trở lại. Nhóc dừng lại trước cửa thư phòng, rất cẩn thận không bước qua ngưỡng cửa.
Thằng bé mặc một chiếc quần yếm sọc caro màu xanh nhạt. Nhóc đứng trước cửa thư phòng, vụng về đưa tay kéo quai quần yếm xuống.
Thẩm Tinh Ngộ ngẩn người, không hiểu đứa nhỏ đang làm gì.
Chỉ thấy nhóc con kéo quai yếm xuống, rồi cuộn chiếc áo len trắng bên trong lên vài vòng. Sau đó, từ ngay chỗ bụng, nhóc lôi ra hai cục lông nhỏ xíu – là hai con thỏ con.
Nhóc con cẩn thận cúi người, dùng tay đỡ lấy chúng đặt xuống đất. Rồi nhóc đứng dậy, chỉ tay vào hai cục lông trên sàn, nói với Thẩm Tinh Ngộ trong phòng: "Thỏ thỏ!"
Nói xong, nhóc quay đầu chạy biến.
Cái quai quần yếm vẫn chưa kịp cài lại, cứ thế lỏng lẻo vắt vẻo trên cánh tay.
Kể từ đó, quan hệ giữa đứa nhỏ và Thẩm Tinh Ngộ cũng chẳng khá lên chút nào, nhóc con vẫn cứ né tránh anh mỗi khi gặp mặt.
Thẩm Tinh Ngộ nhớ mang máng, sau này đứa nhỏ có đến tìm anh một lần nữa, nhưng vì chuyện gì đó đang phiền lòng, anh lại quát nhóc như theo thói quen.
Cũng chính lần đó, đợi đến khi anh sực tỉnh, có người nói với anh rằng: Đứa nhỏ đã mất tích.
...
Suốt mười mấy năm sau đó, trong những khoảng trống giữa việc học tập và công việc bận rộn, thi thoảng Thẩm Tinh Ngộ lại nghĩ: Đứa nhỏ đó rất sợ mình. Ngày hôm đó chắc chắn là vì không thể tìm được ai khác nữa mới đến tìm mình. Nếu lúc đó mình không quát nhóc...
Sau này, cậu thiếu niên từng suy sụp vì một đĩa đầu thỏ cay, từng không kiềm chế được tính khí mà gào thét với người khác đã không còn nữa.
Thẩm Tinh Ngộ từng tưởng rằng mình có thể sẽ trở thành một người giống hệt cha mình. Nhưng trong mười mấy năm đằng đẵng đó, anh đã trở thành con người như hiện tại.
Bình tĩnh, tự chủ, không bị cảm xúc chi phối, không bao giờ nổi nóng vô cớ.
Trong đầu chỉ toàn là cân nhắc lợi hại.
Ánh mắt Thẩm Tinh Ngộ dần tập trung vào mảnh vụn bóng bay hình thỏ trong tay.
Trên bóng bay in hình một chú thỏ hoạt hình. Con thỏ có đôi tai dài, đôi mắt tròn xoe, trông chẳng giống chút nào với bốn con thỏ tai cụp anh từng nuôi.
Nhìn một lúc, Thẩm Tinh Ngộ bỗng nhiên lại không còn chắc chắn nữa.
Bởi vì trong ký ức của anh đã không còn nhớ rõ con thỏ tai cụp năm xưa trông như thế nào.
Cho nên... chắc là trùng hợp thôi nhỉ?
Đến anh còn chẳng nhớ rõ nữa, một đứa trẻ bốn tuổi sao có thể nhớ được chứ?
Chẳng lẽ lại có chuyện... đã quên sạch mọi thứ khác, nhưng vẫn còn nhớ lờ mờ những chi tiết nhỏ nhặt này.
Không hiểu vì sao, Thẩm Tinh Ngộ không còn liên lạc với Kỷ Mân về chuyện của Lục Nhiên nữa.
Qua vài ngày sau, Thẩm Hồng Nguyên lại chủ động liên lạc một lần nữa. Có lẽ biết được từ Thẩm Tinh Ngộ rằng trong thời gian ngắn Kỷ Mân sẽ không thả Lục Nhiên về nhà họ Thẩm, nên Thẩm Hồng Nguyên không nhắc đến chuyện đó.
Lời lẽ của ông ta cung kính và đúng mực, chỉ đề cập đến việc có một số buổi tiệc thương giới cần con cái nhà họ Thẩm xuất hiện, hy vọng Lục Nhiên có thể tham dự.
Ông ta sắp xếp rành mạch từng li từng tí về việc khi nào Lục Nhiên phải quay về.
Kỷ Mân nhận được tin này thì có chút bất ngờ.
Tuy nhiên, anh không có ý định hạn chế hoàn toàn việc Lục Nhiên tiếp xúc với người nhà họ Thẩm. Việc có thể xuất hiện tại các dịp trang trọng với tư cách người nhà họ Thẩm cũng là một điều tốt cho Lục Nhiên.
Tất nhiên, mọi thứ còn phải tùy vào ý kiến của Lục Nhiên.
Lục Nhiên biết chuyện xong liền đồng ý ngay lập tức.
Trước đây cậu ở lại nhà họ Thẩm cũng là vì muốn canh chừng xem bọn họ định giở trò gì. Giờ tất nhiên phải đi rồi.
Thẩm Hồng Nguyên cũng rất ngạc nhiên khi thấy Kỷ Mân lại để cậu đi dễ dàng đến thế.
Cho đến khi ông ta nhìn thấy Lục Nhiên bên ngoài nhà hàng đã đặt trước.
Chỉ thấy sau lưng Lục Nhiên mỗi bên có một vệ sĩ đứng sừng sững, cả hai đều cao to lực lưỡng. Đứng sau lưng Lục Nhiên mà cứ như hai ngọn núi nhỏ vậy.
Thẩm Hồng Nguyên: "..."
Lục Nhiên cũng hơi câm nín.
Cậu quay đầu nhìn ra sau, hỏi: "Đại ca này, dạo này các anh tính cứ theo sát tôi thế này à?"
Hai vệ sĩ đã được Kỷ Mân dặn dò kỹ lưỡng.
Lúc này họ rất kinh nghiệm đưa ra lý do: "Ông chủ bảo, đây là đãi ngộ mà người yêu cũ của anh ấy nên có."
Lục Nhiên bừng tỉnh ngộ ra.
Cậu thầm nghĩ: Hóa ra đây chính là cái uy phong của tổng tài bá đạo.
Hôm nay Thẩm Hồng Nguyên trông có vẻ không định gây chuyện.
Ông ta chọn địa điểm gặp mặt ở bên ngoài, còn dắt theo cả Thẩm Tinh Nhiễm. Lục Nhiên quan sát kỹ một hồi, phát hiện Thẩm Tinh Nhiễm dường như còn đặc biệt làm tóc, ăn mặc cực kỳ tinh tế.
Không biết lần này định đi gặp ai.
Vừa bước vào phòng bao Thẩm Hồng Nguyên đã đặt, ba bóng người quen thuộc đập ngay vào mắt cậu.
Trong đó có một kẻ còn giơ ly rượu về phía Lục Nhiên, nhếch môi nở nụ cười đầy quyến rũ: "Honey, đã lâu không gặp."
Lục Nhiên: "..."
Là người nhà Lino.
Nhà Lino hiện đang là đối thủ cạnh tranh của nhà họ Thẩm, tính ra thì từ đời trước nữa đã có hận thù nợ máu phải trả bằng máu.
Vậy mà giờ Thẩm Hồng Nguyên lại hẹn gặp người nhà Lino.
Thấy đại thiếu gia Jin chào hỏi Lục Nhiên, Thẩm Hồng Nguyên tỏ vẻ chẳng có gì lạ.
Thẩm Tinh Nhiễm thì hơi ngạc nhiên liếc nhìn Lục Nhiên một cái, đáy mắt xẹt qua một tia địch ý mang tính cạnh tranh. Nhưng cậu ta thể hiện rất ngoan ngoãn, không nói gì thêm.
Bữa tiệc bắt đầu, người nhà Lino đối diện cũng rất khách sáo.
Thẩm Hồng Nguyên chủ động giới thiệu hai người con của mình. Ông ta cười nói: "Cậu út nhà tôi thì tin là quý vị cũng đã gặp qua rồi, tôi không nói thêm nữa."
Nói xong, ông ta chỉ tay sang Thẩm Tinh Nhiễm: "Đây là con nuôi của tôi, cũng đang theo học tại đại học Y..."
Lục Nhiên liếc Thẩm Hồng Nguyên một cái, cảm thấy cảnh tượng này quái dị vô cùng.
Rất nhanh sau đó, lão Lino đối diện cũng giới thiệu:
"Đây là hai thằng con trời đánh nhà tôi. Thằng lớn trông có vẻ lông bông nhưng thực chất gặp người tâm đầu ý hợp thì chung tình lắm. Thằng hai thì hiền lành, biết thương người..."
Lục Nhiên càng thấy quái lạ hơn.
Cậu tìm cớ vào nhà vệ sinh, gọi điện cho Kỷ Mân.
Trước khi nhận được điện thoại của Lục Nhiên, Kỷ Mân đang xem một bản tài liệu trên máy tính.
Đây là tài liệu về thế hệ trẻ của các gia tộc danh giá hiện nay mà anh bảo trợ lý thu thập.
Kỷ Mân bấm xem một trang, là nhà họ Cố. Đập vào mắt đầu tiên chính là gương mặt hếch ngược lên trời của Cố Ninh Khải.
Anh nhíu mày, bấm chuột chuyển sang trang khác.
Trang tiếp theo là Cố Chấp.
So với Cố Ninh Khải thì vai vế cao hơn một bậc, nhưng cũng là một kẻ ngu ngốc.
Quản gia Trần đứng sau lưng Kỷ Mân.
Nhìn người đàn ông mặt như đưa đám, dùng ánh mắt cực kỳ khắt khe quét nhanh qua xấp tài liệu.
Cuối cùng rút ra một kết luận: Chẳng có đứa nào ra hồn cả.
Sau đó, anh quăng chuột sang một bên, nhìn chằm chằm ra cửa sổ không biết đang nghĩ gì.
Cho đến khi điện thoại của Lục Nhiên gọi tới.
Giọng nói của cậu thiếu niên vẫn tràn đầy sức sống như cũ.
Vừa kết nối đã nói liến thoắng:
"Xong đời rồi ông chủ ơi, tôi nghi là Thẩm Hồng Nguyên bắt tôi đi xem mắt!"
Kỷ Mân: "?"
Kỷ Mân: "!"
Anh phản ứng lại rất nhanh, lông mày xoắn tít lại, tông giọng vốn luôn điềm đạm cũng cao lên không ít: "Xem mắt? Cậu mới bao lớn mà xem mắt cái gì?"
Lục Nhiên lại đang lo lắng chuyện khác: "Chuyện này truyền ra ngoài có ảnh hưởng đến công việc của tôi không nhỉ? Ví dụ người ta sẽ nói: Người yêu cũ của Kỷ Mân bề ngoài thì đang theo đuổi anh ta, thực chất lại lén lút sau lưng đi xem mắt, chắc chắn là do Kỷ Mân không được rồi."
Cậu thiếu niên bắt chước cái giọng điệu tám chuyện của người ta giống hệt mười mươi.
Kỷ Mân lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ chuyện đó, chỉ bảo: "Đợi đã, chuyện đó không quan trọng."