Chương 9: Giấc Mơ

Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nắng hè rực rỡ, mang theo cái nóng bỏng đặc trưng.
Thẩm Tinh Trác cảm thấy mình đang nhảy từ bậc thềm xuống, chạy vội ra sân vườn.
Bậc thềm có vẻ cao lạ thường, những ngọn cỏ trên mặt đất cũng vậy.
Cảnh vật trong sân vừa rất đỗi quen thuộc, lại vừa vô cùng xa lạ.
Thẩm Tinh Trác nhìn một lúc lâu mới lờ mờ nhận ra, đây hình như là căn nhà cũ của gia đình họ Thẩm.
Anh đã sống ở đó cho đến năm bảy tuổi.
Sau này, dường như vì Thẩm lão gia tử lâm bệnh phải vào viện dưỡng lão, nhà họ Thẩm mới chuyển đến căn biệt thự hiện tại.
Thẩm Tinh Trác nhảy lên thảm cỏ, quen thuộc vòng ra hậu viện, chạy thẳng đến chỗ một người.
Bên cạnh hàng rào sân vườn, có một cậu bé đang ngồi xổm.
Cậu bé khoảng ba bốn tuổi, mặc chiếc áo phông trắng in hình mèo máy Doraemon, bên dưới là chiếc quần yếm bò màu xanh.
Mái tóc đen mềm mại ôm sát làn da trắng ngần, nhìn từ xa trông như một nắm cơm nhỏ trắng mềm.
Hai bàn tay nhỏ xíu của đứa trẻ đang nắm chặt lấy thanh rào trước mặt.
Bên cạnh bé còn đặt một cái xô nhỏ màu vàng và một cái xẻng, nhưng sự chú ý của bé hoàn toàn không đặt vào đồ chơi.
Cái đầu nhỏ cũng tò mò áp sát vào hàng rào, không biết đang nhìn cái gì.
Khi sắp đến gần, Thẩm Tinh Trác cảm thấy mình đã cố ý bước nhẹ chân.
Anh rón rén đi đến sau lưng cậu bé, rồi đột nhiên đưa tay ra vò mạnh mái tóc bé.
Đứa trẻ giật mình thon thót.
Nhưng khi quay lại thấy là anh, đôi mắt đen láy lập tức cong lên.
Mắt đứa trẻ rất lớn, đuôi mắt hơi rủ xuống, trông giống một chú cún con.
Khi ngẩng đầu nhìn lên, trong con ngươi đen láy đều là hình bóng của Thẩm Tinh Trác.
Bé không hề bị trò đùa của Thẩm Tinh Trác làm cho sợ hãi, ngược lại còn bí mật vẫy tay gọi anh.
Giọng nói non nớt, hơi ngọng nghịu vang lên: "Suỵt! Nồi nồi ơi, nồi nồi nhìn kìa!"
Thẩm Tinh Trác cũng ló đầu nhìn theo, thì thấy bên ngoài hàng rào có một đàn chó hoang đang đi ngang qua.
Chú chó mẹ đi trước đang đánh hơi tìm thức ăn dưới đất.
Bốn chú chó con phía sau đã biết chạy, đang đi theo quấn quýt.
Đàn chó hoang đủ loại màu sắc, đen có, vàng có, hoa hòe hoa sói cũng có.
Từng con một đang chạy nhảy với đôi chân ngắn tũn trên mặt đất.
"Nồi nồi, nồi nồi ơi."
Cậu bé bên cạnh nhỏ giọng hỏi: "Em có được sờ cún con không ạ?"
Thẩm Tinh Trác cũng muốn sờ.
Với tính cách của mình, anh định xông thẳng ra ngoài bắt một con về luôn.
Nhưng nghe thấy tiếng "nồi nồi ơi" ngọng nghịu kia, Thẩm Tinh Trác cố gắng tỏ ra nghiêm chỉnh, nói: "Chó mình tự nuôi mới được sờ."
Cậu bé có chút thất vọng, nhưng lại có chút mong chờ, hỏi anh: "Vậy chúng mình có thể nuôi một con không?"
"Lát nữa chúng mình đi hỏi ông nội!" Thẩm Tinh Trác nói.
"Vâng ạ!" Cậu bé gật đầu lia lịa.
Sự chú ý của bé nhanh chóng quay trở lại với đàn chó ngoài hàng rào.
Bé chỉ vào con chó nhỏ màu đen và nói: "Em muốn nuôi con Cún Đen kia, nó nhỏ xíu thôi, sẽ bị những con chó khác bắt nạt mất."
Thẩm Tinh Trác cảm thấy nuôi con nào cũng được cả.
Nhưng trong lòng anh nảy sinh ý muốn trêu chọc đứa nhỏ, bèn cố tình nói ngược lại: "Nuôi con màu vàng kia kìa, con màu vàng to nhất, gọi là Đại Hoàng!"
"Muốn nuôi Cún Đen cơ!"
"Nuôi Đại Hoàng!"
Tiếng tranh luận của trẻ con nhỏ dần rồi biến mất.
Thẩm Tinh Trác đang ngủ say bỗng bừng tỉnh.
Anh ngồi dậy, quệt một nắm mồ hôi trên trán.
Lòng bàn tay dường như vẫn còn vương lại hơi nóng của nắng trong giấc mơ, và cả cảm giác mềm mại khi chạm vào cánh tay đứa trẻ đó.
Thẩm Tinh Trác lau mồ hôi, đứng dậy đi đến bên cửa sổ kéo rèm ra.
Bên ngoài trời đã sáng rõ, thời gian không còn sớm nữa.
Thẩm Tinh Trác rửa mặt sơ qua rồi đi xuống lầu.
Tầng hai có diện tích rất lớn, có một phòng khách riêng.
Thẩm Tinh Nhiễm đang ngồi ăn sáng ở đó.
Kể từ ngày hôm ấy…
Bọn họ chưa bao giờ ghé xuống phòng ăn ở tầng một lần nào nữa.
"Hôm nay không có tiết mà? Sao dậy sớm thế."
Thẩm Tinh Trác quen cửa quen nẻo đi đến, nhón một quả trứng ốp la trong đĩa lên ăn.
Thẩm Tinh Nhiễm hờn dỗi: "Anh! Anh đã rửa tay chưa đấy!"
Vì giấc mơ đêm qua nên tâm trạng Thẩm Tinh Trác rất tốt.
Anh chẳng hề bận tâm đến sự giận dỗi của Thẩm Tinh Nhiễm, cứ như đang trêu chọc mà ăn sạch hơn nửa chỗ đồ ăn trong đĩa.
Nghe thấy tiếng "Anh" này, anh thậm chí còn bật cười một tiếng: "Hồi nhỏ em ngọng nghịu, đến một chữ 'Anh' cũng gọi không xong, suốt ngày cứ 'nồi nồi nồi nồi', không biết người ta còn tưởng anh trai em là cái nồi thật đấy."
Thẩm Tinh Nhiễm không hiểu anh đang nói gì nên chẳng buồn đáp lại.
Đợi đến khi lấp đầy cái bụng, Thẩm Tinh Trác mới đảo mắt nhìn quanh tầng hai, hỏi: "Sao trong nhà chỉ có mỗi mình em thế?"
"Bố mẹ vẫn chưa về." Thẩm Tinh Nhiễm cầm nĩa chọc chọc vào đĩa thức ăn, "Còn nếu anh hỏi Lục Nhiên thì nó đã dắt con chó vàng của nó ra ngoài từ sáng sớm rồi."
Nói đến đây, Thẩm Tinh Nhiễm ngẩng đầu nhìn Thẩm Tinh Trác: "Anh!"
Thẩm Tinh Trác tức khắc hiểu ý Thẩm Tinh Nhiễm.
Anh thấy hơi buồn cười: "Được rồi, chuyện đó hôm nay sẽ làm xong thôi."
Nghĩ đến giấc mơ đêm qua, anh lấy làm lạ hỏi: "Hồi nhỏ em chẳng phải rất thích chó sao? Còn đòi nuôi một con chó đen nhỏ nữa, sao giờ lại ghét thế?"
"Ai thích chó chứ?" Thẩm Tinh Nhiễm nhìn anh với vẻ mặt đầy khó hiểu.
Động tác ăn uống của Thẩm Tinh Trác đột ngột khựng lại.
Từ lúc mơ thấy đứa trẻ đó, Thẩm Tinh Trác luôn mặc định rằng đứa bé đó là Thẩm Tinh Nhiễm.
Anh tỉnh giấc, đi xuống lầu.
Ăn sáng, rồi lại trò chuyện cùng Thẩm Tinh Nhiễm.
Cho đến tận lúc này, Thẩm Tinh Trác mới đột ngột nhận ra, Thẩm Tinh Nhiễm khi đến nhà họ Thẩm đã năm, sáu tuổi rồi.
Đã qua cái tuổi nói năng ngọng nghịu từ lâu.
Và lúc đó bọn họ cũng đã dời khỏi nhà cũ rồi.
Vậy thì…
Đứa trẻ trong giấc mơ của anh là ai?
Một cảm giác hoảng loạn pha lẫn ngượng ngùng dâng lên.
Thẩm Tinh Trác bỗng thấy thức ăn trong miệng nhạt nhẽo vô vị, dạ dày càng thêm cồn cào, cuộn trào lên như muốn phản kháng.
Thấy anh ngẩn người, Thẩm Tinh Nhiễm kỳ quái hỏi: "Anh, anh sao thế?"
Một lần nữa nghe thấy tiếng "Anh" này, niềm vui sướng và an ủi như mọi khi vẫn còn đó.
Thế nhưng lại xen lẫn thêm một sự mờ mịt không sao giải thích được.
"Ờ, anh chợt nhớ ra mình còn chút việc." Thẩm Tinh Trác xoay người lấy chiếc áo khoác trên thành ghế sofa.
Anh mặc áo vào, nhếch môi cười gượng với Thẩm Tinh Nhiễm: "Anh ra ngoài một chuyến đây."
Thẩm Tinh Trác lái xe ra khỏi biệt thự.
Thực tế hôm nay anh chẳng có việc gì cả.
Vụ mấy gã con nhà giàu tông người bị phanh phui khiến studio của anh cũng bị liên lụy đôi chút, vốn dĩ thu nhập đã chẳng ra làm sao, giờ lại càng mấp mé bên bờ vực phá sản.
Tuy nhiên, mấy thứ làm ra để chơi bời này cũng chẳng ảnh hưởng gì tới Thẩm Tinh Trác.
Sau khi trưởng thành, anh đã được kế thừa một phần cổ phần công ty gia đình, chỉ riêng tiền cổ tức hằng năm cũng đủ để anh ăn chơi không cần lo nghĩ.
Thẩm Tinh Trác không đi đâu cả, chỉ lái xe đi dạo vẩn vơ trên đường.
Dạo được một lúc, anh lại dần trấn tĩnh lại.
Chỉ là một giấc mơ thôi mà, đâu nhất thiết phải là ký ức thật.
Thẩm Tinh Trác biết mình là người trí nhớ hơi kém.
Anh cả Thẩm Tinh Ngộ của anh có trí nhớ vượt xa người thường, chuyện lúc một, hai tuổi vẫn nhớ rõ mồn một.
Còn anh thì ngay cả ký ức thời tiểu học cũng đã mờ mịt.
Vì thế, Thẩm Tinh Trác thật sự không có mấy tình cảm với Lục Nhiên.
Dù biết Lục Nhiên là em trai ruột bị thất lạc từ nhỏ, nhưng anh vẫn thiên vị Thẩm Tinh Nhiễm – người đã chung sống với mình hơn mười năm.
Kéo theo đó, anh nhìn Lục Nhiên cũng chẳng mấy thuận mắt.
Lúc nào cũng cảm thấy người này khi trưởng thành mới được tìm về, nhất định sẽ tranh giành lợi ích với Thẩm Tinh Nhiễm.
Với những gia tộc như bọn họ, việc thay đổi thành viên gia đình sẽ là một chuyện rất phiền phức, thậm chí là nguy hiểm.
Dù sao thì cái tên "Thẩm Tinh Nhiễm" này, vốn dĩ ban đầu là thuộc về Lục Nhiên.
Với tư cách là anh trai, Thẩm Tinh Trác đương nhiên đứng về phía Thẩm Tinh Nhiễm.
Anh cũng không nhớ rõ mọi chuyện bắt đầu từ khi nào nữa, có lẽ là ngay từ lúc Thẩm Tinh Nhiễm mới bước chân vào nhà họ Thẩm, Thẩm Tinh Trác đã nảy sinh một nỗi chấp niệm.
Anh nhất định phải bảo vệ tốt em trai mình.
Suy nghĩ dần hỗn loạn.
Đến khi Thẩm Tinh Trác sực tỉnh thì mới phát hiện mình thế mà lại lái xe đến tận khu nhà cũ của gia đình họ Thẩm.
Dinh thự đã sừng sững nhiều năm, có vẻ quá đỗi cổ kính so với thời đại này.
Dù có người chuyên trách trông nom, nhưng sau khi chủ nhân không còn ở đây nữa, ngôi nhà vẫn lộ rõ vẻ ngày càng hoang tàn và lạnh lẽo.
Thẩm Tinh Trác ngồi trong xe, do dự không muốn xuống.
Anh không giải thích được sự do dự này xuất phát từ đâu.
Chỉ là mãi không đẩy nổi cánh cửa xe.
Nhưng cũng chỉ đắn đo vẻn vẹn hai giây, Thẩm Tinh Trác đã bước xuống xe.
Anh xưa nay vốn luôn tùy hứng.
Chỉ khi có Thẩm Tinh Nhiễm ở bên cạnh, anh mới kiêng dè nhiều hơn một chút.
Xuống xe rồi mới thấy, đứng ở ngoài thì chẳng nhìn ra được cái gì.
Ngôi nhà hàng năm đều có người đến bảo trì định kỳ.
Nhưng khoảng cách giữa các lần bảo trì khá dài, cỏ dại trong sân mọc lên san sát.
Dây thường xuân và những loại dây leo không tên quấn quanh hàng rào bên ngoài hết vòng này đến vòng khác.
Ngăn cách bởi bức tường cỏ dày đặc, hoàn toàn không nhìn thấy dáng vẻ bên trong.
Thẩm Tinh Trác đi vòng quanh bên ngoài một lát, cảm thấy chẳng có gì thú vị.
Cũng không hiểu nổi tại sao mình lại lãng phí thời gian ở đây.
Chỉ vì một giấc mơ nực cười đó sao?
Thẩm Tinh Trác quay người định trở lại xe, cửa xe đã mở ra rồi.
Cả người anh đột nhiên khựng lại, ngoái đầu nhìn về phía con đường cạnh tường bao.
Đường rất nhỏ hẹp.
Mặt đường xi măng đã có vài chỗ nứt nẻ.
Giữa đường, có một cái nắp cống quen thuộc nằm đó.
Trong giấc mơ đêm qua.
Anh và cậu bé đó đã nằm bò trước bức tường bao này, nhìn mấy chú chó hoang từng con, từng con một nhảy qua cái nắp cống.
Con chó đen nhỏ kia, lúc nhảy lên thậm chí còn bị ngã một cái.
Một cảm giác hư ảo như thể mộng cảnh và thực tại đang tiếp giáp nhau ập đến.
Thẩm Tinh Trác đứng bên cạnh nắp cống, ngoảnh đầu nhìn chằm chằm vào những thanh hàng rào đã bị dây thường xuân phủ kín.
Đột nhiên, anh bước thẳng về phía hàng rào.
Anh dùng tay không giật phăng toàn bộ đám cỏ lá đang quấn chặt lấy những thanh sắt.
Những cành gai cứa vào cổ tay anh, để lại từng vệt đỏ rướm máu.
Đống hạt cỏ dại theo động tác của anh bay tung lên, dính đầy vào quần áo và tóc tai.
Thẩm Tinh Trác hoàn toàn không để tâm.
Anh nắm lấy hàng rào sắt đã rỉ sét, nhẹ nhàng leo lên, lách vào trong sân rồi nhảy xuống một cách gọn gàng.
Dưới chân là lớp đất mềm và lá khô mục nát.
Trong sân trống không, chẳng có bãi cỏ xanh mướt, chẳng có đồ chơi vứt rải rác, và cũng chẳng có "nắm cơm nhỏ" trắng mềm nào đang ngồi xổm ở góc sân cả.
Thẩm Tinh Trác bật cười tự giễu một tiếng.
Anh đi vòng quanh sân một lượt.
Đang định rời đi, đôi chân lại như bị ma xui quỷ khiến mà bước về phía một góc khuất.
Chính Thẩm Tinh Trác cũng không biết mình đi đến đó để làm gì.
Nhưng cơ thể cứ thế tự cử động theo bản năng.
Anh ngồi xổm xuống, đưa tay vò loạn đám cỏ dại sang một bên.
Rồi bới lớp đất bên dưới lên.
Rất nhanh sau đó, lòng bàn tay chạm phải một tấm ván gỗ hơi cứng.
Tấm ván gỗ đã sắp mục nát vì thời gian, biến thành màu xám xịt như bùn đất, chất gỗ cũng trở nên giòn và mềm mủn.
Trong những khe hở còn có mấy con côn trùng nhỏ đang bò lổm ngổm.
Theo động tác của Thẩm Tinh Trác, đám côn trùng hoảng loạn chạy trốn khắp nơi.
Thẩm Tinh Trác phủi phủi lớp đất trong lòng bàn tay, ngón tay sờ thấy một cái móc khóa, rồi nhấc tấm ván lên.
Móc khóa cũng đã rỉ sét từ lâu, gãy lìa ngay giữa chừng.
Thẩm Tinh Trác phải tốn thêm chút công sức mới khó khăn kéo được tấm ván ra hoàn toàn.
"Cạch" một tiếng.
Cánh cửa bị phong ấn suốt mười mấy năm trời chính thức mở ra, và cũng chính thức hỏng nát.
Bên dưới tấm ván là một cái kho nho nhỏ.
Bên trong đặt vài khối gỗ xếp hình, hai quả bóng da giống hệt nhau.
Và ở góc trong cùng, một chiếc xô nhựa màu vàng nhỏ xíu cùng một chiếc xẻng cùng màu đang nằm im lìm ở đó.
Chúng đã ở trong góc kẹt bị tất cả mọi người lãng quên này, rất lâu, rất lâu rồi.
"Nồi Nồi" là cách nói ngọng của 哥哥:anh trai.