48. Vẫn Chưa Buông Được

Hãy Để Lãng Mạn Làm Chủ

Vẫn Chưa Buông Được

Hãy Để Lãng Mạn Làm Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi đăng bài lên Weibo, Quan Nhất Hòa không đi ngủ ngay. Cơ thể cô khẽ run lên vì vừa kích động lại vừa vì giận dữ, men rượu cùng những cảm xúc hưng phấn quấy cho đầu óc đặc quánh lại như hồ dán. Trong tình trạng này, dù cô có muốn vứt điện thoại sang một bên để trùm chăn ngủ cũng chẳng tài nào làm được.
Cô trằn trọc qua lại trên giường hơn nửa tiếng đồng hồ, thầm chửi thề một tiếng rồi lại cầm điện thoại lên. Cô không vào Weibo, cũng chẳng còn tâm trạng lướt các mạng xã hội khác. Do dự một hồi, cô quyết định mở WeChat.
Không ngoài dự đoán, WeChat lại ngập tràn tin nhắn từ vô số người. Cô nhíu mày lướt một lượt, đánh dấu đã đọc những tin nhắn từ người không thân thiết.
Ngón tay chuyển động một cách máy móc, bỗng nhiên cô dừng lại, chớp chớp mắt nhìn màn hình.
Người bạn trai cũ, người vốn dĩ đã không còn được ghim ở đầu danh sách, bỗng xuất hiện trong danh sách trò chuyện, hiển thị tin nhắn anh vừa chuyển khoản cho cô.
Quan Nhất Hòa nhắm mắt rồi lại mở ra, xác nhận mình chỉ hơi chếnh choáng chứ chưa say đến mức mất trí. Một dấu chấm hỏi to đùng từ từ hiện lên trong đầu cô.
Ngón tay cô khẽ chạm vào tin nhắn của anh.
[Trần Mộ Giang chuyển khoản cho bạn 200.000 tệ].
Quan Nhất Hòa: ?
Trần Mộ Giang: Phí bản quyền.
Quan Nhất Hòa tức đến bật cười.
Cô gửi một tin nhắn thoại qua: “Trần Mộ Giang, não em có vấn đề à?”
Một lát sau, đối phương trả lời.
Trần Mộ Giang: Đúng là phải trả phí bản quyền cho chị mà.
Quan Nhất Hòa: Chị nói đùa mà em không biết sao?
Dòng chữ “Đang nhập…” nhấp nháy rồi tắt ngấm.
Quan Nhất Hòa cầm điện thoại, nửa tiếng trôi qua, khung chat vẫn im lìm không động tĩnh. Ngay lúc cô chửi thầm một câu, định bụng sẽ thử ngủ lại lần nữa thì điện thoại cuối cùng cũng rung lên.
Cô mở khóa ngay lập tức.
Trần Mộ Giang: Biết.
Chỉ một chữ đơn giản ấy lại khiến cơn giận đang nhen nhóm trong lòng Quan Nhất Hòa bỗng chốc dịu xuống.
Cô nhìn chằm chằm vào màn hình rất lâu.
“Biết” – Em biết chị đang nói đùa, nhưng em chỉ muốn tìm cớ để được nói chuyện với chị mà thôi.
Từng trải qua bao nhiêu mối tình, Quan Nhất Hòa hiểu rõ hơn ai hết, đối với hai người vừa chia tay, trong lòng vẫn chưa thể buông bỏ đối phương, cách tốt nhất để nhanh chóng giải thoát chính là kiềm nén nỗi nhớ và cắt đứt hoàn toàn mọi liên lạc. Làm vậy rất đau khổ, nhưng đó là con đường ngắn nhất để bước tiếp.
Những lần chia tay trước đây, cô đều có thể nhẫn nại vượt qua giai đoạn đau khổ đỉnh điểm đó. Nhưng lần này, cô cảm thấy dường như mình không làm được nữa. Hoặc cũng có thể do những lần chia tay trước, cô không phải chịu đựng sự dằn vặt như bây giờ.
Cô cắn chặt môi dưới, ngón tay lướt trên màn hình vài lần, nhưng mỗi khi sắp chạm vào bàn phím lại rụt về.
Cuối cùng, cô vẫn nhấn xuống.
Quan Nhất Hòa: Sao em còn chưa ngủ?
Quan Nhất Hòa cảm thấy trạng thái gần đây của mình chẳng khác nào một con nghiện. Biết rõ làm vậy là sai, nhưng cô không cách nào dừng lại được.
Cô và Trần Mộ Giang đã liên lạc lại sau một tháng chia tay.
Tần suất liên lạc không nhiều, nhưng cơ bản ngày nào cũng trò chuyện hỏi han một chút. Có khi là anh chủ động, bỗng nhiên gửi cho cô một tấm ảnh ở phim trường, cô liền nương theo chủ đề đó mà trò chuyện vài câu. Có khi là cô nhìn khung chat im ắng suốt cả ngày, do dự một hồi, cô giả vờ như không có chuyện gì, nhắn tin cho anh: “Nghe giúp chị đoạn nhạc này xem thế nào”.
Không ai nhắc đến chuyện quay lại, bởi vì họ không còn không khí ấm áp, quấn quýt như sam của những cặp đôi đang yêu nữa. Cả hai đều cảm nhận được đối phương đang kiềm chế, đều nỗ lực để cư xử như bạn bè hơn là tình nhân.
Cho dù họ là người hiểu rõ đối phương nhất trên đời.
Nhưng cũng có đôi khi, mọi việc trượt khỏi tầm kiểm soát.
Một hôm nọ Quan Nhất Hòa ở nhà uống rượu một mình, hơi men bốc lên khiến cô bốc đồng gọi điện cho Trần Mộ Giang. Vừa kết nối, cô đã muốn cúp máy ngay, nhưng giọng nói truyền đến từ ống nghe khiến cô không thể dừng lại.
Cô hé miệng, không biết nói gì, thế là đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu.
Cuối cùng Trần Mộ Giang là người mở lời trước, anh khẽ cười, hỏi: “Uống nhiều rồi hả?”
Cô phụng phịu, lí nhí đáp một tiếng: “Ừ.”
“Chị uống ít thôi.”
“Em quản chị làm gì? Em uống cũng đâu có ít.”
“Thì đúng là thế.” Anh cười cười: “Nhưng dạo này em không uống nữa rồi.”
“Sao lại không uống nữa?”
“Sợ xảy ra chuyện ấy mà.”
Quan Nhất Hòa cắn môi im lặng, Trần Mộ Giang cũng không nói gì, cả hai chỉ nghe thấy tiếng rè rè rất khẽ của đường dây điện thoại.
Và cả tiếng thở chậm rãi, quen thuộc của nhau.
Trong đầu cô cứ xoay vần mấy chữ “sợ xảy ra chuyện”, bỗng nhiên cô thấy giận dỗi.
Sao, em sợ xảy ra chuyện gì? Sợ tôi gọi điện cho em như một kẻ ngốc thế này à?
Cô lại cất lời, giọng lạnh đi vài phần: “Chị cúp đây.”
Người bên kia lập tức nhận ra sự thay đổi trong cảm xúc của cô, vội vàng lên tiếng ngăn cản: “Bạo… Quan…”
Cô chững lại, nghe anh nói chuyện như bị líu lưỡi, hẳn là không biết nên xưng hô với cô thế nào cho đúng.
Cô bĩu môi: “Em có thể gọi chị là cô út.”
Đầu dây bên kia ngẩn người một lúc rồi bật cười thành tiếng, cười xong lại khẽ thở dài.
Nghe tiếng thở dài của Trần Mộ Giang, Quan Nhất Hòa dần tỉnh táo lại, trong lòng trào lên cảm giác chua xót. Cô trấn tĩnh lại, giọng nói khi cất lên lần nữa đã rõ ràng hơn nhiều: “Chị cúp máy nhé, em nghỉ ngơi sớm đi.”
“Ừ.” Trần Mộ Giang đáp rất nhanh, ngập ngừng một lát rồi bổ sung: “Em là sợ xảy ra chuyện, chứ không phải không muốn xảy ra chuyện.”
Khóe mắt cô hơi đỏ lên: “Đừng nói nữa.”
“Được rồi. Chị uống ít thôi.”
“Không uống nữa, sợ xảy ra chuyện.”
Đầu dây bên kia im lặng một lát, sau đó cất lên lời bất lực: “Bạo Bạo, chị đừng trêu em nữa. Từ trước đến giờ em vốn không chịu nổi sự trêu chọc của chị.”
Cô rũ mắt, nói thật nhanh câu chúc ngủ ngon rồi chủ động cúp máy.
Cuộc gọi đã ngắt, nhưng cô vẫn để màn hình sáng.
Mười phút sau, khung chat hiện lên tin nhắn mới. Khóe môi cô khẽ cong lên, tựa như đã dự liệu được từ trước.
Trần Mộ Giang đã vỗ nhẹ Quan Nhất Hòa và nói ngủ sớm đi nhé!
Quan Nhất Hòa: Làm gì đấy?
Trần Mộ Giang: Ngủ sớm đi.
Quan Nhất Hòa: Em vỗ chị thế sao chị ngủ?
Trần Mộ Giang: Thì chị ngủ rồi sẽ không nhìn thấy thông báo nữa thôi?
Quan Nhất Hòa: Thế em nói câu “ngủ sớm đi” có ý nghĩa gì chứ.
Trần Mộ Giang: Chị nghĩ xem?
Rõ ràng biết là sai trái nhưng chẳng ai chịu dừng lại, hai người cứ thế nhắn tin với nhau suốt cả đêm. Cuối cùng, Quan Nhất Hòa không gắng gượng nổi nữa, mí mắt díu lại nặng trĩu, ngón tay vẫn vô thức chuyển động. Bằng chút lý trí còn sót lại, cô gõ nhanh mấy chữ cái đầu của câu “Chị ngủ đây, ngủ ngon” lên bàn phím, nhấn gửi rồi lăn ra ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô nhìn tin nhắn mình đã gửi đi, ngẩn người sững sờ.
Hóa ra khi đó cô chỉ gõ các chữ cái đầu rồi ấn gửi luôn, thành ra hệ thống tự động chọn cụm từ cô hay dùng nhất gần đây hoặc gợi ý nhầm lẫn.
Quan Nhất Hòa: Chị ngủ đây yêu em yêu em.
Trần Mộ Giang: Goodnight.
Phản ứng đầu tiên nảy ra trong đầu cô là: Trời ạ, có cần sến sẩm đến thế không.
Người phụ nữ ba mươi ba tuổi vừa nổi da gà khắp người, lại vừa cảm thấy sự hụt hẫng vô tận dâng lên trong lòng.
Trong suốt khoảng thời gian dây dưa không dứt với Trần Mộ Giang, không phải Quan Nhất Hòa chưa từng nghĩ đến việc hay là cứ quay lại đi, đừng tự hành hạ nhau nữa. Thế nhưng chỉ cần nghĩ đến chuỗi sự việc có thể xảy ra tiếp theo, những lời hàn gắn vừa chực thốt ra lại bị cô nuốt ngược vào.
Nhỡ đâu? Nhỡ đâu một ngày nào đó không vui, vào một thời điểm không thích hợp nào đó, vấn đề kết hôn sinh con lại xuất hiện lần nữa, liệu lúc đó họ có thể chia tay trong hòa bình như bây giờ không? Nếu lần này không nhẫn tâm cắt đứt, đợi đến lần chia tay thứ hai, họ chỉ càng thêm đau đớn thống khổ.
Cô không muốn chứng kiến cảnh cả hai phải vật vã sống dở chết dở.
Có lẽ, Trần Mộ Giang cũng nghĩ như vậy. Anh từ đầu đến cuối chưa từng nói một câu “Chúng mình quay lại đi”. Quan Nhất Hòa thậm chí còn cảm thấy anh suy nghĩ thấu đáo hơn cô, bởi vì đoạn tình cảm mập mờ, luẩn quẩn này, cuối cùng lại là do anh chủ động dừng lại.
Cách trò chuyện giữa cô và anh xưa nay vốn là sự tung hứng nhịp nhàng, không cần giao ước, hoàn toàn dựa vào sự ăn ý. Và rồi chẳng biết từ ngày nào, vào những thời điểm Trần Mộ Giang đáng lẽ sẽ xuất hiện, anh lại im ắng đến lạ thường.
Cả ngày hôm đó Quan Nhất Hòa tâm trí lơ đễnh, thỉnh thoảng lại cầm điện thoại lên xem, hết bật tắt Wi-Fi đến bật tắt 4G, thậm chí còn vào ứng dụng thanh toán kiểm tra xem mình có bị nợ cước điện thoại không.
Cho đến khi qua 0 giờ đêm đó, rồi lại qua 0 giờ đêm tiếp theo, tin nhắn cô mong đợi vẫn bặt tăm, cô liền hiểu ý định của anh.
Quan Nhất Hòa ngước nhìn lên trần nhà, chớp chớp mắt, sống mũi cay xè.
Nhưng cô không hề oán trách anh, cô biết không phải là anh đã hết yêu cô.
Hai kẻ mềm lòng va vào nhau, rốt cuộc phải có một người gắng gượng đóng vai bạc tình.
Thế là thời gian vốn đang lặng lẽ ẩn mình liền hiện ra một lần nữa, kéo Quan Nhất Hòa bước tiếp trên con đường đời mới. Lần này cô không phó mặc tất cả cho thời gian nữa, mà tự mình nỗ lực chấp nhận và vượt qua đoạn tình cảm đã qua.
Cuộc sống dần đi vào quỹ đạo, đôi khi vô tình chạm mặt những sự vật gợi nhớ kỷ niệm chung, nỗi chua xót vẫn bất giác trào dâng, nhưng cô đã có thể mỉm cười bỏ qua.
Vào một buổi sáng nọ, một buổi sáng hết sức bình thường, khi mở mắt ra, suy nghĩ đầu tiên trong đầu cô không còn là “người nằm bên cạnh đã đi đâu rồi”, cô biết mình đã ổn hơn rất nhiều.
Cô hít sâu một hơi, hất tung chăn, bước đi về phía ánh mặt trời rực rỡ.
Một tháng sau.
Quan Nhất Hòa đi cùng cô dâu tương lai Đường Cảnh Văn thử váy cưới. Một đám người vây quanh nói cười rôm rả, thế nhưng khi nhân viên vừa quay lưng bước ra khỏi phòng thử đồ, Đường Cảnh Văn vốn đang đoan trang tao nhã liền lập tức chống nạnh, nhăn nhó làm mặt quỷ với Quan Nhất Hòa, khẩu hình méo xệch: Xấu quá, làm sao bây giờ?
Quan Nhất Hòa bật cười, nhún vai bất lực, cô cũng đâu có quyết định được.
Đường Cảnh Văn nhìn mình trong gương, tức đến mức muốn xì khói. Cô là ngôi sao hạng A quốc dân đấy nhé, vậy mà váy cưới thiết kế riêng của thương hiệu lại xấu đau xấu đớn thế này, thật mất mặt.
Quan Nhất Hòa ghé vào tai cô nàng: “Bảo ê-kíp của mày thương lượng với họ xem sao. Nếu gấp quá không kịp thì cứ mặc bộ này chụp ảnh cưới đi, chụp xong yêu cầu họ thiết kế thêm mấy bộ đẹp hơn, mày trả thêm tiền là được. Lúc đó mà họ còn không chịu thì coi như mình có cớ tìm thương hiệu khác hợp tác.”
Đường Cảnh Văn xua xua tay. Thực ra trong ê-kíp của cô ấy có thừa những người còn rành rẽ hơn Quan Nhất Hòa, nhưng giờ phút này cô ấy chỉ cần một người bạn có thể cùng mình bóc phốt chê bai cho sướng miệng mà không lo bị nói xấu sau lưng, thế là đủ.
Quan Nhất Hòa buồn cười nhìn cô bạn liên tục lẩm bẩm mấy câu chửi thề.
Rời khỏi trụ sở nhãn hàng, Đường Cảnh Văn kéo Quan Nhất Hòa đi xem căn hộ tân hôn của mình. Tọa lạc ở vị trí vàng đắt đỏ nhất Hải Đô, tầm nhìn trực diện ra sông, khu căn hộ riêng tư tuyệt đối, đây là món quà trước ngày cưới mà vị hôn phu đại gia tặng cho cô.
Đường Cảnh Văn giơ một ngón tay lên, báo cái giá trên trời.
Quan Nhất Hòa chép miệng trêu chọc: Mới tặng mỗi cái này thôi à?
Đường Cảnh Văn trợn mắt, lắc đầu quầy quậy với vẻ hiển nhiên: Đâu có, còn lâu mới thế.
Cô cười xòa, gật gù hùa theo.
Hai người phụ nữ đứng hóng gió trên chiếc ban công rộng đến mức có thể chạy bộ, ngước nhìn rừng bê tông cốt thép chọc trời. Đường Cảnh Văn bỗng chỉ tay về phía khu bất động sản cao cấp không kém gần đó, bảo: “Nghe mấy đứa bên sale kháo nhau dạo này Trần Mộ Giang hay lượn lờ xem nhà ở khu đó.”
Quan Nhất Hòa gật đầu, bình tĩnh đáp: “Cũng tốt.”
Đường Cảnh Văn liếc xéo cô: “Mày nghe tin đồn mấy hôm nay chưa?”
Quan Nhất Hòa lại gật đầu, không nói gì thêm.
Nghệ sĩ cũng mê buôn dưa lê, so với quần chúng ăn dưa chỉ có hơn chứ không kém. Quan Nhất Hòa và Trần Mộ Giang chia tay được gần ba tháng, chẳng biết từ xó xỉnh nào lọt ra tin đồn cô đi rêu rao nói xấu tình cũ, kể lể chi tiết như thật. Cái giọng điệu trong lời đồn nghe y hệt cách cô hay phàn nàn về mấy người bạn trai cũ trước đây. Nếu không phải Quan Nhất Hòa tự biết mình chẳng có nửa lời oán trách Trần Mộ Giang thì chắc chính cô cũng hoài nghi hay là mình uống say rồi lỡ miệng nói ra thật.
Đường Cảnh Văn khịt mũi hừ hừ: “Tao có đi hỏi dò rồi, nhưng toàn kiểu tam sao thất bản, người này nghe người kia nói, chẳng biết ai là kẻ đầu têu.”
Quan Nhất Hòa chống cằm, lạnh nhạt nói: “Mặc kệ mấy người đó đi. Sự thật thì vẫn là sự thật thôi, cái miệng họ sao có thể đổi trắng thay đen được.”
“Mày không sợ Trần Mộ Giang biết hả? Giờ này chắc cậu ta nghe thấy hết rồi.”
“Biết thì đã sao, tao làm được gì chứ.”
“Thì ít nhất mày cũng nên giải thích một câu chứ.”
Cô ra dáng nghĩ ngợi, khóe môi vô thức nhếch lên rồi lại hạ xuống: “Tao với em ấy yêu nhau bao lâu, tính nết nhau thế nào cả hai đều rõ. Em ấy không tin mấy chuyện đó đâu.”
“Nhỡ đâu thì sao?” Vẻ mặt Đường Cảnh Văn rất nghiêm túc: “Yêu đương hay làm người ta mù quáng lắm, người lý trí đến mấy cũng dễ sinh nghi kỵ, suy diễn lung tung.”
Quan Nhất Hòa không đáp, Đường Cảnh Văn cũng như đang chìm vào hồi ức riêng. Cả hai im lặng một lúc rồi ăn ý lảng sang chuyện khác.
Gió thổi hơi se lạnh, hai người quay vào phòng khách, nằm ngả ngớn trên chiếc ghế sofa giá gần bảy con số, cắn hạt dưa.
Đường Cảnh Văn ngồi vắt chân, mũi chân rung bần bật, tay bóc hạt dưa thoăn thoắt, miệng liến thoắng: “Này, cái con bé người yêu hiện tại của Nhậm cờ-him ấy, mày có WeChat của nó không?”
“Có, chi vậy?”
“Đưa tao xem cái coi.” Cô nàng hào hứng sáp lại: “Con ranh đó chắc chắn chặn tao xem bài đăng rồi.”
Quan Nhất Hòa mở khóa điện thoại đưa cho bạn: “Bộ nó không biết chuyện hẹn hò của hai đứa mày hồi đó là theo hợp đồng à?”
“Biết thừa ấy chứ.” Đường Cảnh Văn dán mắt vào điện thoại lướt lấy lướt để: “Nhưng hình như vẫn để bụng lắm, chắc tại tao với Nhậm cờ-him dây dưa lâu quá nên mới thế.”
“Nhậm Cao Trác còn ý gì với mày không?”
“Chắc hết rồi.” Đường Cảnh Văn tỉnh bơ: “Tao chẳng hỏi, nhìn cái điệu bộ kia chắc là thôi. Mà lão ấy xưa nay vẫn hâm hâm dở dở thế mà.”
“Đám cưới lão ấy có đi không?”
“Sao mà vắng mặt được? Hôm qua lão ấy vừa hỏi tao xong.”
“Thế bao giờ tổ chức?”
“Còn lâu, ít nhất nửa năm nữa, nhà ông ấy còn phải đi coi ngày.”
“Ừ.”
Đường Cảnh Văn trả điện thoại cho Quan Nhất Hòa, tự mình cắn hạt dưa. Ánh mắt cô nàng lơ đễnh một lát, khi quay sang nhìn Quan Nhất Hòa thì vẻ cợt nhả biến mất, thay vào đó là sự nghiêm túc hiếm thấy. Cô ấy hỏi: “Mày thật sự không định giải thích với Trần Mộ Giang một tiếng nào à?”
Quan Nhất Hòa bật cười: “Chị gái à, chị là trưởng fanclub hội đẩy thuyền đấy à?”
Cô nhả vỏ hạt dưa vào tay, cười nhẹ: “Không quay lại đâu, cả hai đều phải nhìn về phía trước rồi.”
“Biết đâu đây là cái cớ để hàn gắn thì sao?”
Quan Nhất Hòa đảo mắt, bốc thêm nắm hạt dưa, bộ dạng bất cần đời đáp trả: “Thôi đi má, mày tưởng đang đóng phim truyền hình chắc? Hóa giải hiểu lầm xong là hai người ôm nhau hạnh phúc mãi mãi về sau à?”
Đường Cảnh Văn bò lại gần, giọng điệu chắc nịch: “Hai người mới chia tay có ba tháng, cậu ta chắc chắn chưa buông được đâu. Tao thấy cậu ta còn lụy mày lắm, mê như điếu đổ ấy. Mày mà giải thích một tiếng, kiểu gì trong lòng cậu ta cũng dễ chịu hơn.”
Quan Nhất Hòa dừng lại, ngoài mặt vẫn tỏ ra nhẹ nhàng: “Chính vì em ấy chưa buông nên tao đi giải thích chưa chắc đã tốt cho em ấy.”
“Tại sao?”
“Biết đâu lại sinh ra ảo tưởng.” Cô nhún vai: “Kiểu như nghĩ là: “À, chuyện cỏn con thế này cô ấy vẫn đặc biệt chạy tới giải thích với mình, có phải đang bật đèn xanh không?”… đại loại thế.”
Đường Cảnh Văn cảm thấy khó hiểu: “Thì cứ để cậu ta nghĩ thế đi? Làm bạch nguyệt quang trong lòng cậu ta không sướng à? Đó là Trần Mộ Giang đấy nhé.”
Nụ cười trên môi Quan Nhất Hòa nhạt đi vài phần, cô mím môi: “Thôi, không cần thiết. Cứ dứt khoát để cả hai nhìn về tương lai thì hơn.”
“Ái chà, giờ biết nghĩ cho đàn ông thế cơ à?”
Quan Nhất Hòa lườm Đường Cảnh Văn đang cười trêu ngươi, trên mặt lại treo lên nụ cười dửng dưng thường thấy, chỉ là giọng nói phẳng lặng, không thể hiện cảm xúc gì khác.
“Ha ha ha, cho em ấy một ngoại lệ đi.” Ánh mắt cô thoáng dao động, giọng lí nhí: “Vì em ấy vẫn còn yêu tao, tao không muốn em ấy phải suy nghĩ nhiều.”
Đường Cảnh Văn quay lại lướt điện thoại, vắt vẻo chân, lơ đễnh đáp: “Chị Quan việc gì phải bận tâm mấy chuyện đó.”
Động tác của Quan Nhất Hòa bỗng dưng dừng lại.
Sự im lặng đột ngột đến mức khiến Đường Cảnh Văn bất giác ngẩng lên nhìn, rồi cũng sững người.
Trên mặt Quan Nhất Hòa đã không còn nụ cười nào nữa, cô thất thần nhìn vào một điểm vô định trên sàn nhà, hồi lâu sau mới thốt ra những lời thì thầm.
“Vì tao cũng vẫn còn yêu em ấy.”
“Vì tao cũng đã buông được đâu.”