Hãy Để Nàng Sa Ngã - Đồ Nghê
Ảo Tưởng Về Một Chữ 'Thích'
Hãy Để Nàng Sa Ngã - Đồ Nghê thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương này mở đầu bằng một sự thật phũ phàng: Văn Lạc, một người phụ bạc, đứng núi này trông núi nọ.
Kiều Sơn Ôn đã tốn biết bao công sức để níu giữ Văn Lạc, ngây thơ tin rằng mình có thể thay đổi được bản tính của đối phương.
Thế mà người vừa tối qua còn ôm nàng vào lòng, quay lưng đi đã có thể thân mật với người khác.
Văn Lạc không thuộc về riêng Kiều Sơn Ôn, cũng chẳng phải là của riêng ai.
Nàng không hề thực sự... yêu Kiều Sơn Ôn nhất.
Trước mặt người phụ nữ kia, Văn Lạc lại đặc biệt quấn quýt, ngoan ngoãn như một chú cún con. Nàng nhẹ nhàng dụi dụi vào người đối phương, khi thì làm nũng, khi lại than thở, rồi nắm lấy tay người kia nghịch ngợm, trách móc rằng người ấy lại gầy đi, không biết tự chăm sóc bản thân.
Văn Lạc quan tâm, thương yêu người đó thật lòng.
Từng cử chỉ, hành động ấy khiến Kiều Sơn Ôn cảm thấy những gì mình từng trải qua với Văn Lạc trong quá khứ thật nực cười biết bao.
Hai người họ trò chuyện vui vẻ, cứ như bất cứ lúc nào cũng có thể hôn nhau như đã từng làm trong phòng bệnh.
Không còn nghi ngờ gì nữa, cô giáo Tô dịu dàng hơn Kiều Sơn Ôn, có khí chất hơn, điềm tĩnh và quyến rũ hơn.
Và càng có thể khiến Văn Lạc...
Kiều Sơn Ôn không thể chịu đựng thêm được nữa.
Nàng sầm mặt quay người rời đi, cúi đầu bước nhanh qua hành lang vắng vẻ. Vừa định rẽ xuống tầng hai, không may lại nghe thấy cái tên "Văn Lạc".
Nghe thấy từ "thích", nàng vô thức chậm bước lại. Cúi đầu nhìn xuống, ở chiếu nghỉ tầng hai, hai cô gái đang tựa vào lan can phơi nắng.
"Chị à, hình như... em vẫn chưa thể thoát khỏi chuyện đó."
Cô gái đang trút bầu tâm sự với vẻ mặt ủ rũ, nói với Trần Nhiên Nhiên:
"Chị ấy từng nói thích em, thật đấy. Chị ấy rủ em đi chơi, đưa em về nhà. Em hỏi chị ấy liệu có thích một người quê mùa, không biết ăn mặc như em không, chị ấy cười bảo thích chứ, còn xoa đầu em, động viên em nữa."
"Nhưng về sau, chuyện thích ấy cứ dần dần rơi vào quên lãng. Chị ấy không còn chủ động tìm em nhiều nữa mà luôn đi chơi với người khác. Dù khi gặp lại vẫn rất nhiệt tình, nhưng em có cảm giác... trong lòng chị ấy, em chẳng phải một người quan trọng."
Trần Nhiên Nhiên há hốc miệng kinh ngạc:
"Em... bình thường không lên diễn đàn, cũng không xem confession tỏ tình à?"
Thẩm Trinh Trinh cụp mắt xuống: "Em không có điện thoại... cũng ít khi lên mạng, bạn bè cũng chẳng có mấy, chỉ quen mỗi chị, cho nên..."
Nghe vậy, Trần Nhiên Nhiên thoáng xao động, trong lòng dâng lên một nỗi thương xót: "Trinh Trinh, cái câu 'thích' của Văn Lạc ấy, em đừng có tin."
Thẩm Trinh Trinh không hiểu: "Tại sao lại không thể tin?"
"À... cậu ta ấy à... chỉ cần thấy em xinh đẹp, thấy em thú vị, dễ thương, đáng yêu là thích thôi. Chỉ cần cậu ta vui, câu 'thích' thốt ra cũng chẳng đáng một xu, giống như bông hoa dại ven đường vậy. Em nghe cho vui thì được, nhưng rung động là lỗi của em rồi. Nghe lời chị, đừng thích cậu ta nữa."
Thẩm Trinh Trinh sững người, có vẻ như muốn đưa tay lên lau nước mắt: "Chị ấy còn từng nắm tay em nữa... khi đó chị ấy..."
Trần Nhiên Nhiên lắc đầu, như thể đang nhìn thấy chính mình trong quá khứ: "Haizz, đáng thương quá đi mất, chỉ mới nắm tay thôi mà đã bị dày vò đến thế này. Văn Lạc đúng là đáng tội chết vạn lần."
Thẩm Trinh Trinh nhìn nàng bằng ánh mắt đầy bất lực.
"Phải nói sao nhỉ?" Trần Nhiên Nhiên trầm ngâm một lúc rồi đáp: "Cậu ta là kiểu người thích thả thính lung tung mà không chịu trách nhiệm, dây dưa mập mờ làm khổ người ta. Đừng nói là nắm tay, cậu ta còn từng ôm chị nữa kìa. Nhưng có thích chị đâu? Cậu ta chỉ thích cảm giác ám muội, thích thân mật với người khác... Nói trắng ra thì chính là một tay săn tình, hải vương chính hiệu, hết thả thính người này lại quay sang người khác, thích hết người này rồi lại đến người kia, thật đáng ghét. Nhưng mà cậu ta lại đối xử với người ta tốt không ai bằng, vừa dịu dàng vừa chu đáo, làm người ta vừa yêu vừa hận."
"Thật sự... là như vậy sao?" Thẩm Trinh Trinh khó lòng chấp nhận: "Chị ấy... không thể chung tình được ư?"
"Là vậy đó..." Trần Nhiên Nhiên bỗng nhớ tới Chu Thư Nhiễm. Dạo gần đây, nàng không còn thấy hai người họ đi chung nữa, rõ ràng trước kia còn mập mờ không chịu nổi.
Chẳng phải vì Chu Thư Nhiễm đã động lòng sao? Nhưng rồi Văn Lạc lại có người mới.
Tiếng chuông vào lớp vang lên, Trần Nhiên Nhiên vỗ nhẹ lên vai Thẩm Trinh Trinh, khuyên nhủ: "Em đừng tự dằn vặt nữa, cậu ta căn bản chẳng để tâm đâu, không đáng đâu. Cũng đừng nghĩ đến chuyện trở thành người duy nhất của cậu ta, làm bạn thôi là đủ rồi. Giống như chị nè, luyện cho mình một trái tim sắt đá, ở bên cạnh cậu ta bao lâu cũng chẳng sao. Chờ cậu ta chơi chán rồi, thỉnh thoảng vẫn sẽ quay lại tìm em đấy. Thôi nào, mau về lớp đi, đừng nghĩ nhiều nữa."
"......"
Tiếng chuông vừa dứt, mấy học sinh từ cầu thang đi xuống, vô thức nhìn thoáng qua Kiều Sơn Ôn đang đứng bất động.
Nàng nhất thời không thể hoàn hồn.
Thấy đẹp, thấy thú vị, thấy đáng yêu, thấy vui... thế là thích.
Câu "thích" cứ thế mà buột miệng nói ra.
Kiều Sơn Ôn chợt nhận ra rằng, nàng chưa từng nghe Văn Lạc chính miệng nói rằng thích nàng.
Từ trước đến nay, nàng luôn cho rằng Văn Lạc thích mình, chỉ vì nghe người khác nói thế, rồi tin luôn.
Cứ thế mà tin luôn.
Nàng kinh ngạc nhận ra rằng, thậm chí bản thân còn không biết khi Văn Lạc nói thích nàng thì nét mặt và động tác ra sao, càng không biết câu "thích" ấy có bao nhiêu phần là thật lòng.
Văn Lạc thích nàng vì thấy nàng thú vị, hay vì thích dáng vẻ nàng ngượng đỏ mặt khi bị trêu chọc?
Lúc đó, tại sao Kỳ Mạn lại đi hỏi Văn Lạc có thích Kiều Sơn Ôn không?
Chẳng qua là vì không hiểu tại sao Văn Lạc lại chắn dao giúp nàng, thuận miệng hỏi một câu:
"Cậu thích cậu ta à?"
Có lẽ khi đó Văn Lạc đang nghịch điện thoại, hoặc đang dạy ai đó chơi ván trượt. Nghe Kỳ Mạn hỏi, nàng sẽ thuận theo dòng suy nghĩ, nhớ đến một vài khoảnh khắc Kiều Sơn Ôn có vẻ thú vị, bèn mỉm cười, tiện miệng đáp:
"Thích chứ."
Câu "thích" ấy, nàng cũng có thể ngay lập tức quay sang nói với đàn em học trượt ván:
"Em đáng yêu thật đấy, rất làm người ta thích."
Thậm chí có thể nói với Kỳ Mạn:
"Cậu có biết dáng vẻ cậu nổi nóng trông buồn cười lắm không?"
Nếu Kỳ Mạn tức giận, nàng lại dỗ dành:
"Không sao mà, mình thấy rất thích đấy."
Kiều Sơn Ôn, cũng như cô gái tên Thẩm Trinh Trinh kia, lại ngây ngốc tin vào câu "thích" hời hợt ấy.
Thậm chí còn đáng cười hơn, Văn Lạc chưa từng nói thích nàng trước mặt nàng, vậy mà nàng vẫn tin.
Lúc Kỳ Mạn nói câu đó, có lẽ bản thân nàng cũng không chắc chắn, nhưng Kiều Sơn Ôn lại nghe và tin.
Thấy Văn Lạc nói sẽ không ăn đồ ăn sáng nàng chuẩn bị nữa, nàng liền sốt sắng, sợ bị ghét bỏ, sợ mất đi Văn Lạc, chẳng kịp nghĩ ngợi gì đã vội vã đi dỗ dành.
Vội vã tự mình tìm cách chinh phục Văn Lạc, thậm chí tối đó trằn trọc suốt đêm, mơ tưởng nếu Văn Lạc tỏ tình thì mình nên phản ứng thế nào.
Sau đó, chủ động nắm tay Văn Lạc, chủ động ôm Văn Lạc, không biết bao nhiêu lần trong giờ nghỉ trưa, nhân lúc Văn Lạc ngủ say mà lén hôn trộm.
Như một kẻ si tình, đem cả tấm ga giường vương mùi hương của Văn Lạc về nhà, ôm lấy mà ngủ.
Còn Văn Lạc thì sao? Khi đột nhiên bị Kiều Sơn Ôn nắm tay, bị ôm, bị nàng dành cho những đặc quyền đặc biệt ấy, trong lòng Văn Lạc đang nghĩ gì? Có lẽ sẽ nghĩ rằng:
"Hóa ra Kiều Sơn Ôn cũng chẳng lạnh lùng như lời đồn nhỉ?"
"Nàng ấy thật kỳ lạ, đối xử tốt với mình một cách khó hiểu."
Hoặc có lẽ, buổi chiều hôm đó, khi bị sốt và bị hôn, Văn Lạc thực ra vẫn còn nhớ. Không chừng, những lần bị trộm hôn kia, Văn Lạc cũng đều biết cả.
Nhưng Văn Lạc không vạch trần, đơn giản chỉ vì nàng cũng rất hưởng thụ.
Văn Lạc dịu dàng, chu đáo với Kiều Sơn Ôn, chỉ vì nàng cũng dịu dàng và chu đáo với tất cả những người mà nàng "thích".
Nên đương nhiên, nàng có thể vô tư quay đầu đi, tiếp tục thân mật với người khác.
Bởi vì Văn Lạc vốn dĩ là kiểu người như vậy, nàng không chung tình – điều này, Kiều Sơn Ôn chẳng phải đã sớm biết rồi sao?
Chuyện hứa hẹn cùng đi Đế Đô, có lẽ cũng chỉ là một lời đường mật quen miệng.
Chờ đến khi Văn Lạc chán, khi có một người khác hấp dẫn hơn, lời hứa ấy dĩ nhiên cũng chẳng còn giá trị gì.
Bởi vì từ trước đến nay, Văn Lạc chưa từng xem nàng là duy nhất.
Mỗi một cái ôm, mỗi một lần hôn trộm, mỗi một lần lặng lẽ xem Văn Lạc là của riêng mình, mỗi một lần hạnh phúc mà nghĩ rằng Văn Lạc thích mình...
Tất cả... chỉ là ảo tưởng của chính nàng.
Nghĩ lại, Kiều Sơn Ôn cảm thấy vô cùng khó chịu.
Văn Lạc nàng ấy... sao có thể như thế được chứ...
Mắt cay xè, Kiều Sơn Ôn cúi đầu, giơ tay lau đi giọt nước mắt vừa rơi xuống.
Nàng bước xuống cầu thang, rẽ vào nhà vệ sinh.
***
Văn Lạc thong thả quay lại chỗ ngồi, tựa lưng lười biếng, định cầm cốc nước uống nhưng lại không thấy đâu.
Nàng ngẩn người, lục tìm quanh bàn: "Cốc nước của mình đâu rồi?"
"Hội trưởng lấy đi rồi thì phải." Hứa Giai Thuần nhắc: "Vừa nãy cậu ấy có đến tìm cậu đấy."
"Thật à?" Văn Lạc mắt sáng lên thấy rõ: "Cậu ấy tìm mình có chuyện gì?"
Hứa Giai Thuần: "Không biết nữa, mình bảo cậu ấy cậu đang ở tầng ba, cậu ấy không đi tìm cậu sao?"
Văn Lạc tiếc nuối: "Lúc sau mình không còn ở phòng làm việc nữa."
Không biết hội trưởng tìm nàng có chuyện gì nhỉ?
Nghĩ đến những mập mờ tối qua khi say rượu, Văn Lạc có chút căng thẳng, nhưng nhiều hơn vẫn là mong chờ.
Nàng nhớ Kiều Sơn Ôn rồi.
Nàng nghĩ, hôm nay lại tìm một cái cớ để ôm cậu ấy đi, ôm lâu một chút.
Có mong đợi, tâm trí cứ lởn vởn mãi, viết bài càng chăm chú hơn.
Chuông tan học vang lên, một giây cũng không chờ, nàng lập tức xuống lầu tìm người.
Đứng ở cửa sau lớp một, nàng chặn một bạn cùng khối lại, mỉm cười: "Làm phiền cậu gọi giúp hội trưởng ra đây được không? Cảm ơn nhé."
Người đó quay vào lớp, đi đến bên chỗ ngồi của Kiều Sơn Ôn, khẽ gọi: "Sơn Ôn, Văn Lạc tìm cậu."
Kiều Sơn Ôn cầm bút, tay hơi khựng lại, nghiêng đầu liếc nhìn Văn Lạc.
Văn Lạc bị ánh mắt của nàng nhìn đến ngẩn ra.
Chỉ trong một giây, nàng xoay người tiếp tục viết bài, mím môi không nói, coi như không thấy.
Bạn học giúp gọi người có chút lúng túng, bước đến trước mặt Văn Lạc: "Hình như Sơn Ôn... tâm trạng không được tốt lắm?"
Nụ cười của Văn Lạc cứng lại trên mặt.
Nàng chớp mắt đầy bối rối, trái tim vốn tràn ngập mong đợi vì sự lạnh nhạt của Kiều Sơn Ôn mà trĩu xuống, cảm giác bất an lan tràn trong lòng.
"Có lẽ cậu ấy đang bận, hay là cậu tự vào tìm cậu ấy đi? Hoặc là..."
Văn Lạc không muốn làm phiền người khác nữa: "Được, làm phiền cậu rồi."
Nàng không rời đi mà đứng chờ ngoài hành lang. Chỉ cần Kiều Sơn Ôn nghiêng đầu là có thể nhìn thấy nàng qua khung cửa kính. Nhưng suốt cả giờ ra chơi, Văn Lạc không thấy Kiều Sơn Ôn ngẩng đầu nhìn mình lấy một lần.
... Sao vậy chứ?
Không phải nói có chuyện tìm nàng sao?
Sao lại phớt lờ nàng?
Thật sự bận ư?
Nhưng Văn Lạc nhận ra, trang đề bài của Kiều Sơn Ôn vẫn mãi chưa lật sang trang tiếp theo.
Tiếng chuông vào lớp vang lên, Văn Lạc đành quay về tầng bốn.
"Sao thế? Thất thần vậy?" Từ lâu rồi Hứa Giai Thuần mới thấy Văn Lạc không tập trung nghe giảng.
Văn Lạc ủ rũ nhìn nàng: "Hội trưởng hình như giận mình rồi, cậu có nhớ lúc cậu ấy đến tìm mình thì biểu cảm thế nào không?"
"Hả? Giận á? Trước đó... mình thấy cũng bình thường mà, không có gì khác lắm. Nhưng mà mình cũng không để ý kỹ." Hứa Giai Thuần thắc mắc: "Sao thế? Cậu ấy giận gì cậu à?"
Văn Lạc cau mày nói: "Cậu ấy không để ý đến mình."
"Mình đi tìm cậu ấy, cậu ấy chỉ nhìn mình một cái, ánh mắt rất kỳ lạ, rồi phớt lờ mình luôn."
"Hả?" Hứa Giai Thuần cũng sốt ruột theo: "Cậu mau nghĩ xem cậu đã làm gì đi?"
"Không có mà, chỉ là tối qua..." Văn Lạc mím môi.
Tối qua, tối qua...
Tối qua nàng uống say, ngủ một giấc dậy thì trí nhớ trở nên mơ hồ. Nàng nhớ Kiều Sơn Ôn đã đến tìm mình, nhưng nàng lại để cậu ấy đợi gần một tiếng đồng hồ.
Nhưng sau đó Kiều Sơn Ôn cũng không giận, còn nói lo cho nàng, bảo nàng nghe lời, chăm chỉ học hành.
Sau đó...
Tim Văn Lạc thắt lại, chẳng lẽ cậu ấy đã nhận ra nụ hôn dang dở đó?
Nàng lập tức ngừng lại dòng suy nghĩ nguy hiểm này, lấy điện thoại ra cúi đầu nhắn tin cho Kiều Sơn Ôn:
【Hội trưởng, sao cậu lại không để ý đến tôi?】
【Cậu sao vậy?】
【Sao lại giận tôi?】