Chương 108: Trúng thưởng bảo vật - 4

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 108: Trúng thưởng bảo vật - 4

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 108 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhị thiếu gia đẩy mạnh hắn ra, nhảy xa ba thước, cố làm ra vẻ mạnh mẽ mà hét lên: “Ai ngại? Ai đỏ mặt? Tôi mới không ốm, tôi là vui quá thôi.” Được rồi, Nhị thiếu gia đã tự lật tẩy bản thân hoàn toàn.
Tần Vô Hoa biết chừng mực, bình tĩnh gật đầu: “Không ốm là tốt rồi, rút được đồ tốt gì thế? Cho tôi xem được không?”
Ngô Diệp thuận nước đẩy thuyền, ấn nút nhận thưởng, trong tay bỗng xuất hiện một chiếc nhẫn trơn nhẵn, không có gì đặc biệt nổi bật.
Chiếc nhẫn trông không bắt mắt lắm nhưng với Nhị thiếu gia thì đây là bảo vật trong truyền thuyết, thần khí không thể thiếu khi đi làm những chuyện đại sự! Cậu chỉ từng thấy trong tiểu thuyết thôi! Nhị thiếu gia hưng phấn đeo nhẫn vào ngón giữa tay trái, chiếc nhẫn tự động điều chỉnh kích thước cho vừa vặn, chuyện nhỏ vừa rồi đã bị cậu quên bẵng ra sau đầu, cậu hào hứng hỏi hệ thống:
[Nhẫn không gian dùng thế nào? Có cần nhỏ máu nhận chủ không? Nó có chứa được vật sống không? Bên trong có bảo vật tẩy tủy phạt mao không...]
Hệ thống thẳng thừng ngắt lời cậu:
[Đừng nghĩ nhiều, đây chỉ là một chiếc nhẫn không gian bình thường được chế tạo bằng công nghệ xếp chồng không gian, thể tích 27 mét khối, không thể mang theo hàng hóa quá 30 tấn. Nhẫn không gian không cần nhỏ máu nhận chủ, ký chủ chỉ cần gắn một tia tinh thần lực lên đó là có thể mở ra.]
27 mét khối, 30 tấn hàng hóa, cái này có thể mang được bao nhiêu đồ tốt? Lần này Nhị thiếu gia không hề bị hệ thống đả kích, cậu dường như nhìn thấy vô số tinh hạch bé xinh đang vẫy gọi mình.
Nhị thiếu gia dưới sự hướng dẫn của hệ thống loay hoay mất một lúc, cuối cùng cũng thành công gắn tinh thần lực lên nhẫn không gian.
Khi sử dụng nhẫn không gian, chỉ cần áp nhẫn vào vật cần cất, sau đó điều khiển tinh thần lực, xây dựng “cầu nối” không gian là có thể thu vật vào nhẫn.
Sau khi gắn tinh thần lực vào nhẫn, thông qua tinh thần lực có thể trực tiếp “nhìn” thấy tình hình bên trong nhẫn, muốn lấy vật gì thì trực tiếp gắn tinh thần lực vào vật đó rồi dùng tinh thần lực xây dựng “cầu nối” là có thể lấy vật ra.
Sau khi Ngô Diệp đóng dấu tinh thần lên nhẫn không gian, trừ khi tinh thần lực của cậu biến mất, nếu không nhẫn sẽ không chấp nhận tinh thần lực của người khác nữa.
Ngô Diệp hưng phấn như uống phải thuốc kích thích, lấy đồ đạc trong phòng ra làm thí nghiệm, gối, cốc trà, máy tính bảng... những vật nhỏ cậu đều có thể dễ dàng thu vào lấy ra. Nhưng những vật lớn như sô pha, giường, bàn trà thì cậu thu vào khá vất vả.
Đợi đến khi cậu thu chiếc giường kingsize vào nhẫn không gian xong thì đầu đau như búa bổ, khuôn mặt vốn trắng trẻo hồng hào nhanh chóng trở nên trắng bệch, trán lấm tấm mồ hôi.
“Cậu không sao chứ?” Tần Vô Hoa đỡ cậu từ phía sau trầm giọng hỏi, trong giọng nói trầm ấm, lạnh lùng không khó nghe ra sự đau lòng và lo lắng.
Ngô Diệp không biết tinh thần lực cạn kiệt lại khó chịu đến thế, không chỉ đầu đau như sắp nổ tung mà toàn thân như bị xe cán qua mấy lần, đau nhức đến tận xương tủy, cậu khó khăn lắm mới thốt ra hai chữ “Không sao”.
Tần Vô Hoa thấy tình hình không ổn, trực tiếp bế xốc cậu lên, đưa sang phòng ngủ phụ bên cạnh đặt cậu nằm xuống giường, đắp chăn cho cậu.
“Cậu nghỉ ngơi chút đi, tôi đi gọi Lý Nguyên qua xem cho cậu.” Mặt Tần Vô Hoa sa sầm lại nói.
Ngô Diệp hơi hoàn hồn, kéo tay hắn lắc đầu: “Không cần đâu, tôi chỉ là cạn kiệt tinh thần lực thôi, ngủ một giấc là khỏi.”
Tần Vô Hoa vẫn không yên tâm, hắn nắm chặt tay Ngô Diệp, ngồi bên mép giường, nhìn cậu và nói: “Vậy cậu ngủ đi, tôi ngồi đây trông cậu.”
Đầu Ngô Diệp đau đến mức không nghĩ được gì nữa, khẽ ừ một tiếng, chẳng bao lâu sau đã chìm vào giấc ngủ mê man.
Tần Vô Hoa vẫn nắm tay Ngô Diệp, canh chừng đến nửa đêm, thấy cậu quả thực không có biểu hiện gì bất thường mới yên tâm, rửa mặt qua quýt rồi nằm xuống bên cạnh Ngô Diệp ngủ.
Ngô Diệp lần đầu nếm trải mùi vị cạn kiệt tinh thần lực, tiều tụy suốt ba ngày mới hồi phục lại.
Cửa hàng miễn thuế đã mở cửa trở lại, Quý Tường có lẽ không muốn đẩy Ngô Diệp về phe đối nghịch để bày tỏ sự xin lỗi và thành ý, ông ta cho người mở rộng cửa hàng miễn thuế của Ngô Diệp thêm 1/3.
Tuy nhiên, do giá cả vật tư thiết yếu ở Lam Thành tăng vọt gấp mấy lần, mưa thu kéo dài không ngớt ảnh hưởng trực tiếp đến thu nhập của phần lớn thợ săn tang thi, cửa hàng mở cửa lại nhưng doanh số kém xa so với trước đây.
Ngô Diệp dứt khoát ra tay, bảo các dị năng giả dưới quyền mang hết vật tư họ mang về từ huyện Thanh Mân ra chợ đen bán.
Chợ đen không có quy định về giá cả, những vật tư không quá khan hiếm Ngô Diệp đều bảo họ bán nửa giá.
Với mức giá này, các dị năng giả mua về bán lại ở khu giao dịch tự do Lam Thành vẫn có lãi, chỉ cần tính toán một chút là thấy có lợi, người mua lập tức đông lên.
Chỉ trong vòng hai ba ngày, số vật tư họ mang về từ huyện Thanh Mân đã bán được hơn một nửa, Ngô Diệp thu về hơn 40 vạn tinh hạch, tạm thời thoát khỏi cảnh nghèo rớt mồng tơi.
Kể từ khi cuộc khủng hoảng tang thi vây thành qua đi, Lam Thành tạm thời ổn định, tỷ lệ quy đổi giữa tinh hạch và vàng từ 1:10 trở lại 1:5.
Ngô Diệp trích một nửa số tinh hạch, bảo thuộc hạ tìm cách đổi thành vàng bạc đá quý ngọc bích cho cậu, đồng thời treo biển thu mua đồ cổ bên ngoài cửa hàng miễn thuế.
Đúng như câu nói “loạn thế vàng, thịnh thế cổ”, hiện tại lại đang là loạn thế trong loạn thế, đồ cổ như gốm sứ, thư pháp tranh vẽ khó mang theo và bảo quản rất bất tiện, cũng chẳng ai còn tâm trạng thưởng thức sưu tầm, giá cả rớt thê thảm, thậm chí nhiều khi chẳng ai thèm ngó ngàng.
Sau khi Ngô Diệp treo biển thu mua đồ cổ, lác đác cũng thu mua được kha khá đồ.
Khả năng giám định đồ cổ của Tăng Tân có hạn nhưng làm ăn buôn bán thì tuyệt đối là cáo già, bất kể đồ cổ thật hay giả, vào tay ông ta giá đều bị ép xuống cực thấp.
Ngô Diệp chứng kiến ông ta dùng 10 tinh hạch đỏ mua được một chiếc bình Nguyên Thanh Hoa chính tông từ lò quan thì hoàn toàn yên tâm.
Lại qua vài ngày, nhóm Dương Khởi thông qua các kênh khác nhau, lần lượt đổi cho Ngô Diệp hơn 400 kg vàng, một số lượng lớn trang sức đá quý ngọc bích thượng hạng, đồ cổ thật giả lẫn lộn cũng chất đống nửa gian phòng.
Do vàng thỏi rất ít, đa số là dây chuyền, vòng tay, nhẫn... Ngô Diệp mang sang thế giới bên kia sẽ khó giải thích nguồn gốc. Cậu dứt khoát nhờ giáo sư Lý làm cho một bộ khuôn đúc, nung chảy hết số vàng này thành từng thỏi vàng nặng 1kg.
Đúc xong, hơn 400 thỏi vàng xếp ngay ngắn thành một bức tường, rực rỡ chói mắt.
Rút kinh nghiệm lần trước, Ngô Diệp không dám lạm dụng tinh thần lực nữa, mất rải rác mấy ngày mới từ từ thu hết số đồ này vào không gian.
Mọi việc đã chuẩn bị xong, trước khi về nhà, Ngô Diệp lấy tinh hạch ra đổi 5 liều Gen Phục Hồi Nguyên Dịch cấp thấp, 2 viên Đan Cường Thân Kiện Thể, một cuốn “Ngự Lôi Thuật cấp thấp”, số điểm trong tài khoản lập tức co lại chỉ còn ở mức bốn chữ số.
Lại đổi thêm 4 liều vắc-xin, số điểm còn lại của Ngô Diệp chỉ đủ một chuyến vé khứ hồi.
Trước khi về nhà, cậu đưa “Ngự Lôi Thuật cấp thấp” và vắc-xin cho Tần Vô Hoa:
“Lần này tôi về sẽ tìm cơ hội xem có liên lạc được với nhà cung cấp vũ khí Nga không và còn phải giải quyết một số việc bên đó, chắc sẽ ở lại lâu hơn một chút mới quay lại được.”
Có nhẫn không gian, Ngô Diệp tự nhiên có nhiều tính toán hơn.
Hiện tại giá đạn ở Lam Thành đã tăng lên mức giá cắt cổ là 3 tinh hạch 1 viên, dù mua ở Lam Thành hay đổi với hệ thống đều rất không có lợi nhưng nếu có thể mua từ Nga ở thế giới bên kia thì chênh lệch giá sẽ rất lớn.
Hơn nữa, chỉ khi cậu có nguồn cung cấp vũ khí đạn dược ổn định thì mới có thể nhanh chóng đứng vững thực sự ở Lam Thành từ đó mới có thể phát triển hơn nữa.
Có thần khí buôn lậu là nhẫn không gian trong tay mà không tận dụng cho tốt thì quả thực có lỗi với lương tâm mình.
Tần Vô Hoa gật đầu: “Cậu ở bên đó cẩn thận nhé.” Rất nhiều lúc, nguy hiểm không chỉ tồn tại ở mạt thế.
“Anh cũng thế, thời gian này anh cứ dẫn họ đi làm nhiệm vụ ở khu vực săn bắn, nếu có cơ hội thì chọn vài người có tiềm năng, đợi tôi mở khóa chuỗi gen cấp ba sẽ có thêm 10 lá Trung Tâm Phù nữa. Anh huấn luyện người cho tốt trước, đợi tôi về chúng ta lại đi huyện Thanh Mân.”
“Được.”
Ngô Diệp cảm thấy những việc cần dặn dò đã dặn dò gần hết, gọi bảng điều khiển ra, ngón tay đã đặt lên nút cổng dịch chuyển, trước khi ấn xuống, cậu theo bản năng ngẩng đầu nhìn Tần Vô Hoa, nhìn khuôn mặt lạnh lùng nghiêm túc của hắn, trong lòng dâng lên một nỗi buồn man mác khó tả, Ngô Diệp mím môi, cúi đầu chào tạm biệt:
“Tạm biệt.”
Tần Vô Hoa bất ngờ tỏ tình: “A Diệp, tôi thích cậu.”
Tim Ngô Diệp đập như sấm, kinh ngạc ngẩng đầu, hoa mắt chóng mặt, cậu đã đứng trong nhà ở thế giới bên kia.
Mẹ kiếp.