Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 175: Cầu viện và thương đoàn (thượng) - 2
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 175 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nếu nói ngoài những thế lực lớn ở Thủ đô, ai là người yêu thích Ngân hàng Quốc Tinh nhất, thì Phùng Vũ chắc chắn là một trong số đó.
Khi tang thi không ngừng tiến hóa, chúng ngày càng nhạy cảm với mùi tinh hạch, thường xuyên đuổi theo khiến họ phải chạy trối chết, không dám dừng xe. Nếu không phải đã nắm rõ những tuyến đường an toàn và thuận tiện giữa các khu dân cư, e rằng họ đã bỏ mạng cả trăm lần ở nơi hoang dã rồi.
Nhiều khi, họ yêu cầu đối phương thanh toán bằng vàng, nhưng tỷ giá vàng giữa các khu dân cư thay đổi liên tục, chỉ cần không cẩn thận là có thể lỗ vốn.
Hơn nữa, vàng rất nặng. Dù để trên xe không tốn diện tích nhưng nếu số lượng quá nhiều, bản thân nó đã trở thành gánh nặng lớn cho phương tiện.
Ngoài ra, còn rất nhiều khu dân cư hoàn toàn không thể chi trả một lượng vàng lớn như vậy để giao dịch, nên phần lớn giao dịch vẫn thu về tinh hạch.
Hiện tại, khi có thẻ tinh hạch thông dụng có thể đổi được ở các khu dân cư vừa và lớn, Phùng Vũ mới thở phào nhẹ nhõm.
Trong chuyến đi này, gã đã thu mua được 5 xe tải lớn đạn dược, 5 xe tải lớn muối ăn, 6 xe tải xăng, 3 xe tải dầu diesel và 1 xe tải hàng xa xỉ phẩm khan hiếm ở Thủ đô. Gã đi từ bắc xuống nam, dọc đường giao dịch với các khu dân cư vừa và lớn.
Dù là hàng đổi hàng hay dùng “tiền” để đổi lấy hàng, chỉ cần có lãi, Phùng Vũ đều không từ chối.
Khi Phùng Vũ xuất phát từ Thủ đô, Ngân hàng Quốc Tinh mới chỉ là một cái tên được nhắc đến trong số ít người ở Thủ đô. Vậy mà thoáng chốc mới hai ba tháng, gã đã chuyển phần lớn tài sản của mình thành thẻ tinh hạch thông dụng.
Phùng Vũ thường xuyên đi lại giữa các khu dân cư, đồng thời cài cắm tai mắt của mình ở khắp nơi. Những tai mắt này chịu trách nhiệm truyền tin thủ công kịp thời cho gã, giúp gã đưa hàng hóa thích hợp nhất đến khu dân cư phù hợp nhất, nhằm kiếm lợi nhuận lớn nhất với chi phí nhỏ nhất.
Nếu nói thợ săn xác sống là kiếm ăn trên lưỡi dao thì thành viên thương đoàn chính là nhảy múa trên lưỡi hái tử thần. Phùng Vũ muốn huynh đệ dưới trướng một lòng bán mạng cho mình, nhưng nếu không có lợi ích hậu hĩnh thì ai chịu? Phùng Vũ bôn ba nam bắc kiếm được không ít tiền, nhưng chi cho huynh đệ cũng chẳng ít. Hơn một năm trời, tài sản thực sự tích lũy được cũng chỉ đủ để gã sống cuộc đời no ấm ở Thủ đô.
Thế nhưng, có những người sinh ra đã thích mạo hiểm, sinh ra đã thích theo đuổi lợi nhuận, và Phùng Vũ chắc chắn là một trong số đó.
Thông qua kênh tin tức của mình, Phùng Vũ biết Lam Thành đang thiếu lương thực trầm trọng, nên đã đàm phán xong một vụ giao dịch lương thực lớn ở một khu dân cư nông nghiệp trọng yếu.
Trong chuyến này, gã chỉ chở nửa xe muối ăn, còn lại là 19 xe tải đầy ắp 950 tấn lương thực hướng đến Lam Thành.
Số lương thực này đủ cho cư dân Lam Thành tiêu thụ khoảng một tháng. Nghe nói Lam Thành đã đổi chủ, gã tin rằng số lương thực chẳng khác nào than sưởi trong ngày tuyết rơi này chắc chắn sẽ để lại ấn tượng tốt đẹp cho vị lãnh đạo mới.
Ngô thiếu, quả thực rất bí ẩn, không biết có phải là người của thế lực nào đó không nhỉ?
Những chiếc xe tải lớn cải tiến chở đầy hàng rất cồng kềnh. Cộng thêm việc đường cao tốc đã hỏng hết từ lâu, họ chỉ có thể đi đường vòng qua quốc lộ. Khoảng cách đường chim bay chỉ hơn 400 km nhưng phải đi vòng hơn 1000 km, mất hai ngày một đêm mới đến được Lam Thành vào tảng sáng ngày thứ hai.
Họ không có thuốc xua đuổi tang thi thần kỳ như Nhị thiếu gia, nên hoàn toàn không dám ngủ ngoài trời, chỉ có thể sốc lại tinh thần chạy liên tục không ngừng nghỉ.
Một khi số lượng tang thi đuổi theo vượt quá mức an toàn, họ sẽ ném thịt tươi, ném tinh hạch về phía bầy xác sống, nhân lúc hỗn loạn để cắt đuôi chúng.
Chạy suốt chặng đường này, Phùng Vũ và huynh đệ đều mệt lử. Quý Tường nhận được tin có thương đoàn chở lương thực đến, bữa sáng cũng không kịp ăn, vội vã chạy đến khu giao dịch Lam Thành.
Khi ông đến, 20 chiếc xe tải lớn chở đầy hàng đã xếp thành hàng dài ở trung tâm khu giao dịch. Phùng Vũ từ xa nhìn thấy Quý Tường, trong lòng thoáng nghi hoặc, nhưng lập tức lấy lại tinh thần, cười chào đón.
“Anh Quý, lâu rồi không gặp!” Phùng Vũ nhiệt tình chào hỏi Quý Tường.
Quý Tường cười nói:
“Nhờ phúc của chú Phùng cả, cuối cùng cũng mong được chú đến rồi. Lần này chú mang hàng tốt gì đến cho Lam Thành chúng tôi thế?”
Thế lực của Phùng Vũ không nhỏ. Ở Thủ đô, gã được nhà họ Phùng – một trong mười quân phiệt lớn – che chở. Tuy thuộc dòng thứ nhưng nhờ có quan hệ với nhà họ Phùng, gã luôn kiếm được những mặt hàng tốt.
Dù gã mua hay bán, giá cả đưa ra đều nổi tiếng công bằng, vì thế, rất nhiều khu dân cư vừa và lớn đều nể mặt gã, duy trì quan hệ buôn bán tốt đẹp.
Phùng Vũ cười nói: “Lúa mì, gạo, ngô, khoai lang khô, đậu tương và cả muối. Anh nói xem, có phải toàn là hàng tốt không?”
Quý Tường cười nói:
“Đúng là hàng tốt, đều là hàng tốt cả! Chú và huynh đệ từ xa đến, tôi là chủ nhà nói gì cũng phải đón gió tẩy trần cho mọi người trước đã. Đi nào, đưa huynh đệ đến Khách sạn Dị Hương ăn chút gì lót dạ, trưa nay tôi mời mọi người một bữa ra trò.”
Phùng Vũ đã biết Lam Thành mất mùa, thiếu lương thực trầm trọng, và số lương thực gã chuẩn bị cho Lam Thành chắc chắn không chỉ có chừng này.
Phùng Vũ càng thêm nghi hoặc. Không phải người ta nói Quý Tường đã bị tước quyền rồi sao? Sao ông ta trông có vẻ chẳng bị ảnh hưởng gì thế này?
Khách sạn Dị Hương buổi sáng bán đồ ăn khá phong phú, có bánh bao, màn thầu, bánh bột thô, còn có bánh dầu, bánh nhân thịt mà thợ săn xác sống rất thích mua làm bữa trưa...
Quý Tường đưa Phùng Vũ lên phòng riêng của Khách sạn Dị Hương, gọi mấy món tủ của quán. Chẳng mấy chốc, món ăn được bưng lên, hai người vừa ăn vừa nói chuyện. Cuối cùng, khi bàn đến lô lương thực này và chốt xong giá cả, Phùng Vũ không nhịn được hỏi:
“Giá cả huynh đệ mình bàn xong rồi, còn bên phía Ngô thiếu...”
Quý Tường vừa định nói không cần lo, thì cửa phòng hé ra một khe nhỏ. Một con thỏ béo nhảy vào trước, Tần Vô Hoa mặt không biểu cảm đẩy cửa ra, Ngô Diệp dụi đôi mắt ngái ngủ nghênh ngang bước vào.
Quý Tường gần như phản xạ có điều kiện mà đứng bật dậy: “Ngô thiếu! Tần thiếu!”
Thỏ đại ca đợi một lát, rung rung tai rồi bỗng nhảy lên bàn trước mặt Quý Tường, hơi hung dữ nhe răng với ông ta, vẻ mặt như muốn nói: -- Sao ông không chào ông đây!