Chương 18: Rời Đi - 2

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 18: Rời Đi - 2

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngay khoảnh khắc con chó tang thi nhảy lên thùng xe, Kỷ Vân đã vọt tới như một bóng ma. Con dao dã chiến của cậu đâm chuẩn xác vào mắt nó, xuyên thẳng vào não. Chất dịch đen sì và óc trắng bắn tung tóe khắp người cậu.
“Cẩn thận, tránh ra!”
Lại một con chó tang thi khác nhảy lên. Kỷ Vân kịp thời ngả người ra sau, mũi tên thép của Ngô Diệp vun vút bay qua, xuyên thủng cổ họng rồi găm thẳng vào đầu con chó, giữ chặt nó xuống đất với tiếng “phập” vang dội.
Mọi chuyện diễn ra chớp nhoáng. Một con chó tang thi khác đã lặng lẽ nhảy lên từ phía đuôi xe. Ngô Diệp linh cảm thấy nguy hiểm, vừa quay đầu lại đã thấy một bóng đen xẹt qua. Con chó tang thi đã áp sát ngay trước mặt cậu, gần đến mức cậu dường như có thể ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc từ miệng nó.
“Đùng đoàng!” Một tiếng sấm vang lên. Con chó tang thi bị hất văng ngược trở lại, rơi mạnh xuống nền xi măng bên ngoài xe, óc bắn tung tóe, và trên người nó bốc lên khói đen khét lẹt.
Một lần nữa, cái chết lại cận kề đến vậy.
Mặt Ngô Diệp trắng bệch, cậu phải cố gắng lắm mới kìm nén được để không tỏ ra yếu đuối trước hai đàn em của mình.
“Thu thập tinh hạch, chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức,” Tần Vô Hoa nói.
Kỷ Vân gật đầu, nhanh chóng nhảy xuống xe, cầm dao dã chiến thành thạo dọn dẹp chiến trường.
Ngô Diệp vẫn còn hoảng hồn, ngồi xổm bất động.
Trước khi mạt thế xảy ra, Tần Vô Hoa từng có một thời gian ngắn làm huấn luyện viên đặc công. Những tinh anh được chọn vào đội đặc nhiệm ngấm ngầm gọi hắn là “huấn luyện viên ác quỷ”. Nếu những người lính dưới trướng hắn dám hèn nhát như Ngô Diệp, hắn chắc chắn đã không ngần ngại đá cho một cước. Thế nhưng với Ngô Diệp, đừng nói là ra tay, nhìn khuôn mặt trắng bệch của cậu, hắn thậm chí còn chẳng nỡ nói lời nặng nề nào.
Tần Vô Hoa do dự một lát rồi vươn tay xoa đầu Ngô Diệp: “Đừng sợ.”
Ngô Diệp lập tức bật dậy như con mèo bị giẫm phải đuôi: “Ai sợ, ai sợ chứ? Ông đây mới không sợ!”
Tần Vô Hoa hơi nhíu mày: “Còn nhỏ tuổi mà mở miệng ra là nói tục, ra thể thống gì chứ?”
“...Anh mới nhỏ tuổi ấy! Cả nhà anh đều nhỏ tuổi! Ông đây hai mươi ba tuổi rồi, hai mươi ba rồi đấy!” Nhị thiếu gia bị chọc trúng tử huyệt hai lần liên tiếp, lập tức bừng bừng nộ khí.
Tần Vô Hoa và Kỷ Vân đang thu thập tinh hạch, đồng thời nhìn cậu với vẻ mặt hoài nghi lộ rõ.
Nhị thiếu gia: “...”
Trận chiến này thu hoạch khá tốt. Mười một con chó tang thi bị tiêu diệt đều có tinh hạch, bao gồm 2 viên tinh hạch cấp một trong suốt, 3 viên tinh hạch chuẩn cấp hai màu hồng, 5 viên tinh hạch cấp hai màu đỏ tươi, và 1 viên to hơn hẳn các viên khác có màu đỏ pha cam, hẳn là tinh hạch chuẩn cấp ba hiếm gặp ở thời điểm hiện tại.
Kỷ Vân cảm thán: “Tốc độ tiến hóa của tang thi ngày càng nhanh, không biết nhân loại chúng ta còn có thể cầm cự được bao lâu nữa đây?”
Ngô Diệp nói: “Nói gở gì thế, tôi tin các cậu nhất định có thể chiến thắng tang thi, giành lại quê hương.”
Tần Vô Hoa cảm thấy lời nói của Ngô Diệp có chút kỳ lạ, nhưng hắn lại suy nghĩ: Ở một nơi gần khu dân cư thế này mà đã xuất hiện tang thi chuẩn cấp ba, vậy ở vùng trọng điểm dịch bệnh liệu đã xuất hiện tang thi cấp cao hơn chưa? Kỷ Vân hơi nản lòng nói: “Hy vọng là vậy.”
Hiện tại Ngô Diệp không có khả năng cung cấp tài nguyên gì cho đàn em, nên cậu đã rất công bằng chia số tinh hạch này theo nguyên tắc “làm theo năng lực, hưởng theo lao động”.
Kỷ Vân được chia 1 viên tinh hạch cấp hai, Ngô Diệp nhận được 1 viên cấp một, 1 viên chuẩn cấp hai và 1 viên cấp hai. Số còn lại đều thuộc về Tần Vô Hoa. Tần Vô Hoa cần tinh hạch để bổ sung và nâng cao dị năng nên hắn cũng không hề khách sáo.
Ngoài số tinh hạch được chia công khai, trong trận chiến này Ngô Diệp còn nhận được 20 điểm tích lũy. Cụ thể, mỗi tang thi cấp một cho 1 điểm, chuẩn cấp hai cho 5 điểm, cấp hai cho 10 điểm. Cậu còn được thưởng thêm 4 điểm nhờ hoàn thành nhiệm vụ ngẫu nhiên dựa trên đánh giá hiệu suất.
Ngô Diệp trả hết nợ nần trong nháy mắt và trở thành “người có tiền” với chút dư dả. Cậu định dùng số điểm và tinh hạch này để đổi lấy vài nòng giảm thanh và đạn từ hệ thống. Hệ thống không trả lời cậu, nhưng trên bảng điều khiển bỗng xuất hiện thêm một nút: “Cường hóa gen”.
[Cái này là gì?] Ngô Diệp thắc mắc, đưa tay ấn vào. Vừa chạm vào, cậu cảm thấy cơ thể hơi tê tê như bị điện giật nhẹ. Nhìn kỹ lại, trên bảng hiển thị: “Điểm tích lũy 5, Tinh hạch 0.”
Ngô Diệp sờ vào túi quần, số tinh hạch vừa mới có được đã biến thành một nhúm bột mịn. Cậu không kìm được mà kêu lên: “Sao lại thế này?”
Kỷ Vân ân cần hỏi: “Đại ca, sao vậy?”
Tần Vô Hoa im lặng nhìn cậu.
Ngô Diệp tức tối nói: “Không có gì.” Bên dưới bảng điều khiển hệ thống xuất hiện một thanh tiến độ màu xanh lá cây: “Cường hóa gen cấp một, tiến độ: 2.1%.”
[Hệ thống, rốt cuộc chuyện này là thế nào?]
[Chuyển hóa năng lượng tinh hạch, cường hóa gen, tăng cường thể chất cho ký chủ.] Hệ thống giải thích lạnh lùng.
[Tại sao tao chẳng có cảm giác gì cả?]
[...]
[Thôi được rồi, vậy cường hóa đến 100% thì có tác dụng gì?]
[Mở khóa chuỗi gen cấp một.]
Ngô Diệp dường như ngửi thấy mùi “bá đạo” đâu đây, dùng lý trí kìm nén sự hưng phấn để hỏi: [Sau khi mở khóa chuỗi gen thì sao? Có phải sẽ sở hữu dị năng không?] Có đàn em “trâu bò” thì oai thật đấy, nhưng làm đại ca mà vũ lực không đủ để trấn áp thì hơi ấm ức.
Hệ thống đưa ra lời nhắc nhở rất khách quan: [Mở khóa chuỗi gen cần 1000 điểm tích lũy.]
[...] Nhị thiếu gia Ngô lập tức mất hết hứng thú hỏi tiếp.
Sau giữa trưa, nhiệt độ dần trở lại cái nóng thường ngày. Nhóm Ngô Diệp vừa đi vừa chiến đấu, chẳng mấy chốc đã đến chiều. Càng đến gần khu dân cư Lam Thành, trên đường càng xuất hiện nhiều xe cộ chạy vùn vụt: từ xe sang trọng hào nhoáng đến xe bọc thép hầm hố, từ xe tải cồng kềnh đến các loại xe con gia đình, rồi cả xe máy, đủ mọi chủng loại xe. Loại xe xuất hiện nhiều nhất là xe bán tải bền bỉ, vì chở người hay chở hàng đều tiện lợi. Lúc này trời sắp tối, phần lớn xe đều chạy về hướng Lam Thành. Những đội ngũ có tiền mua xe ra khỏi thành để săn tang thi đều có cao thủ, và trên xe ít nhiều cũng có thu hoạch. Đội nào thu hoạch tốt thì hân hoan vào thành, đội nào thu nhập không như ý thì tìm cách kiếm chác trước khi vào thành. Chỉ cần chưa vào khu dân cư thì chuyện giết người cướp của chẳng ai quản.
Sau khi Tần Vô Hoa dùng dị năng dọa lui đợt cướp bóc thứ N, cuối cùng Ngô Diệp cũng nhìn thấy bức tường thành sừng sững ở phía xa.