Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 213: Giao thừa - 2
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 213 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Số lượng người già neo đơn ở Lam Thành khá ít, tổng cộng chưa đến một nghìn người. Phần lớn trong số họ thực ra không phải là người già neo đơn hoàn toàn, tất nhiên, đó là trong trường hợp con cái họ chỉ đi làm ăn xa mà chưa gặp bất trắc gì.
Họ không có khả năng đi khắp nơi để tìm người thân, đành phải ở lại Lam Thành hoặc một khu dân cư nào đó, sống dựa vào niềm tin duy nhất là được đoàn tụ với gia đình.
Còn những người già tận mắt chứng kiến hoặc nhận được tin con cháu đã mất hết trong thời mạt thế, đa số đều chọn cách tự sát.
Dù là ở nước Z hay nước Hoa, Tết Nguyên Đán luôn là dịp tiêu dùng lớn nhất trong năm.
Lam Thành đã mổ hết những con lợn nặng hơn 120 cân; gà vịt ngỗng thịt bán sạch sành sanh; cá giống mà Phùng Vũ mang từ khu dân cư Giang Nam đến cũng bán khá chạy; thịt thú biến dị tồn kho cũng đã được bán hết.
Ngô Diệp còn đặc biệt mua mười tấn thịt hun khói từ thế giới bên kia về bán tại cửa hàng của mình, với giá 35 tinh hạch một cân, chỉ ba ngày đã bán hết sạch.
Kẹo, thuốc lá, mứt quả, đồ ăn vặt... để kiếm thêm thu nhập, Ngô Diệp đã đưa ra chương trình giảm giá 12% cho cư dân thường trú khi mua hàng bằng chứng minh thư trong dịp Tết. Chương trình này đã kích cầu tiêu dùng mạnh mẽ, cộng thêm việc bán thịt hun khói đã dễ dàng mang lại hơn 200 vạn tinh hạch.
Cộng với số tiền cậu đã bán đồ trước đó, hiện tại Ngô Diệp có tổng cộng khoảng 700 vạn tinh hạch. Trong số đó, 450 vạn tinh hạch đã được cậu đổi thành thẻ tinh hạch định mức tại Sở Tiết kiệm, và đưa cho Phùng Vũ đi đổi tinh hạch rồi.
Số còn lại đều nằm trên sổ sách. Ngoài số tiền ảo này, trong tay cậu còn tổng cộng 30 vạn tinh hạch thật. Trước đó, việc đổi công pháp cho đồng đội đã tiêu tốn quá nhiều, nên số tinh hạch này đều là do cậu săn được trong hơn một tháng chiến đấu gần đây.
Hiện tại, bốn người họ cày điểm rất hiệu quả, Ngô Diệp đã lần lượt đổi không ít đồ, ví dụ như quần áo bảo hộ cấp thấp đắt đỏ, hộp cách ly. Ngoài ra, chức năng giám sát của hệ thống tuy rất tốt nhưng lại quá tốn điểm. Trong phạm vi 10 km, 10 phút đã mất 500 điểm, tương đương 10 tinh hạch đỏ. Để giải quyết hiệu quả triều tang thi bên ngoài huyện Thanh Mân và kiểm soát toàn diện trận chiến, Ngô Diệp thường xuyên bật chức năng này một lúc mấy tiếng đồng hồ.
Và thần khí giám sát này quả thực vô cùng thực dụng, khiến người ta vô thức nảy sinh sự phụ thuộc. Nhị thiếu gia cũng dần trở nên giống các ký chủ hệ thống lính đánh thuê khác, nếu không bật giám sát là cảm thấy khó chịu khắp người.
Cảm giác đó giống như người có thị lực 5.0 mà lại bị bắt bịt mắt lại, toàn thân sẽ cảm thấy không thoải mái. Chức năng giám sát đã tiêu tốn của Ngô Diệp một lượng lớn tinh hạch và điểm tích lũy, hiện tại điểm tích lũy của cậu vẫn loanh quanh ở mức 100 vạn.
Nhìn thì có vẻ nhiều, nhưng nếu thực sự muốn đổi công pháp, đặc biệt là loại cao cấp một chút, thì hoàn toàn không đủ dùng.
Tuy nhiên, Nhị thiếu gia xưa nay vốn lạc quan và thần kinh thô, ngày nào cũng nhìn điểm tích lũy trên bảng điều khiển mà sướng rơn.
Hệ thống đã “phun tào” cậu vài lần, nhưng cậu vẫn cứ hớn hở, chẳng hề cảm thấy điểm tích lũy của mình chỉ là bong bóng xà phòng đẹp đẽ.
Trời tối dần, Ngô Diệp quay xong video để tăng “giá trị danh tiếng” rồi đưa cho Tần Vô Hoa, hôn chụt một cái lên môi hắn, tiếng hôn vang dội. Sau đó, cậu tinh nghịch véo má Tần Vô Hoa rồi nói:
“Ngoan ngoãn tắm rửa sạch sẽ đợi gia, nửa đêm gia sẽ về đón Tết cùng cưng.”
Nhị thiếu gia trước kia toàn ăn Tết ở nhà, nên quên béng mất vấn đề chênh lệch múi giờ ở Mỹ.
Tần Vô Hoa hôn lên trán cậu, dịu dàng cười nói:
“Em có lòng là được rồi, em cứ ở bên đó ngoan ngoãn với ba mẹ và A Ly đi. Anh đã quay một video chúc Tết, em nhớ mở cho ba mẹ và A Ly xem là được.”
Tần Vô Hoa luôn để tâm đến chuyện của Ngô Diệp. Ngô Diệp đã nói muốn cùng Ngô Ly đón giao thừa ở Mỹ, nên hắn biết Ngô Diệp không thể về ăn cơm tất niên với hắn được.
Ngô Diệp la oai oái: “Anh gian xảo quá, khai thật đi, anh làm lén sau lưng em lúc nào đấy? Cái này có tính là con dâu xấu xí ra mắt bố mẹ chồng không?”
Tần Vô Hoa cười nói: “Tối qua, lúc em đi tắm anh đã quay đấy. Nói trước nhé, không được xem trộm.”
Ngô Diệp mà nghe lời như thế thì đã không phải là Ngô Diệp. Cậu hừ một tiếng, móc điện thoại trong túi quần Tần Vô Hoa ra rồi bỏ chạy thục mạng.
Thỏ đại ca, kẻ “cáo mượn oai hùm” này nhe hai cái răng cửa to tướng ra khiêu khích Tần Vô Hoa vô cùng láo xược, sau đó chạy biến theo chủ nhân.
Đại Hôi đứng dậy, rũ lông, đôi mắt xanh lục nhìn Tần Vô Hoa như muốn nói: Thật hết cách với bọn họ, chúng ta cũng qua xem thử đi.
Đoạn video rất ngắn, chỉ có ba phút. Tần Vô Hoa tự giới thiệu đơn giản về bản thân, sau đó là vài câu chúc Tết khách sáo.
Tuy nhiên, có lẽ đúng như Ngô Diệp nói “con dâu xấu xí ra mắt bố mẹ chồng”, Ngô Diệp thế mà lại nhìn thấy thứ gì đó giống như vệt đỏ trên khuôn mặt tuấn tú hơi sẫm màu của Tần Vô Hoa.
Ngô Diệp giơ điện thoại trong tay lên, cười hớn hở: “Đại Tần, giờ em mới phát hiện ra anh cũng biết xấu hổ đấy, ha ha ha, buồn cười quá đi mất... Nếu em đưa anh về ra mắt ba mẹ thật, mặt anh chắc bốc khói mất... ha ha ha...”
Đại Tần hiếm khi thẹn quá hóa giận, đi tới đè Ngô Diệp xuống sô pha, ánh mắt cực kỳ nguy hiểm: “Còn cười nữa, tin không anh không cho em về nữa.”
Ngô Diệp ôm cổ Tần Vô Hoa cọ qua cọ lại vài cái, cuối cùng thì thầm vào tai Tần Vô Hoa: “Xin lỗi, em không có cách nào đưa anh đến thế giới của em.”
Tim Tần Vô Hoa mềm nhũn, hắn hôn lên trán Ngô Diệp: “Không sao, bất kể em ở đâu, chỉ cần anh biết em yêu anh là đủ rồi.”
Ngô Diệp hừ hừ:
“Sến súa, ai yêu anh chứ, tự mình đa tình.”
Ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt nheo lại và trở nên nguy hiểm của Tần Vô Hoa, Nhị thiếu gia lập tức đổi giọng không chút khí phách: “Em yêu anh, em yêu anh nhất, mua~” Một nụ hôn không chút kiêng dè của Nhị thiếu gia đã thành công dập tắt cơn giận giả vờ của Tần Vô Hoa.
Nhị thiếu gia thấy hắn hết giận, lập tức lại bắt đầu giở chứng: “Video anh quay dở tệ, chúng ta quay lại cái khác đi. Cho cả Đại Hôi và Thỏ đại ca vào nữa! Em cũng muốn vào nữa!”
Tình yêu sẽ khiến con người ta trở nên vô tư, nhưng cũng sẽ khiến con người ta trở nên ích kỷ.
Đại Tần mong Nhị thiếu gia ở bên mình thêm chút nữa còn không được, đời nào lại chủ động nhắc cậu về vấn đề thời gian.
Hắn vui vẻ đồng ý, hai người hai thú bắt đầu làm loạn trong phòng khách, tiếng cười vang dội vui vẻ, tiếng kêu phấn khích của Thỏ đại ca và Đại Hôi vang vọng mãi trong căn nhà...
Bên ngoài, màn đêm buông xuống, những bông tuyết lớn xoay tròn rơi xuống đất. Dưới ánh đèn sáng trưng, vô số tiếng cười nói hòa vào nhau, sự ấm áp và vui vẻ ngắn ngủi khiến mọi người tạm thời quên đi nỗi đau do tai họa mang lại.