Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 214: Sinh nhật & ăn tết - 1
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 214 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Gần mười giờ tối, Kỷ Vân đến gọi Tần Vô Hoa sang ăn sủi cảo, Ngô Diệp lúc này mới nhận ra trời đã không còn sớm. Cậu trao Tần Vô Hoa một nụ hôn nồng nhiệt, truyền đoạn video ưng ý nhất vào Tiểu Vương Tử, rồi nhấn nút Cổng Dịch Chuyển. Dưới ánh mắt tròn xoe đầy khó hiểu của Thỏ Đại Ca, cậu biến mất trong nháy mắt, một giây sau đã xuất hiện tại nhà kho mình thuê ở ngoại ô New York.
Cậu đã đưa chìa khóa nhà kho cho Bàng Chí. Bàng Chí đã làm theo lời cậu dặn, mua một chiếc xe Chevrolet 7 chỗ thông thường và để sẵn trong đó. Ngô Diệp tìm một chiếc điện thoại trong xe, tìm số Ngô Ly, gọi rồi hỏi: “A Ly, ba mẹ đến chưa?”
Giọng Ngô Ly vừa vui vẻ vừa pha chút hờn dỗi: “Đến từ lâu rồi, cả nhà đang đợi anh về ăn cơm tất niên đây này!”
Ngô Diệp cười nói: “Được rồi, đợi anh nửa tiếng, anh về ngay bây giờ.”
Ngô Ly dặn dò: “Anh đi đường cẩn thận nhé, mọi người sẽ chờ anh, đừng lái xe nhanh quá.”
“Yên tâm đi, còn cần em dạy sao?”
Ngô Diệp nói xong cúp máy, lái xe ra khỏi kho, nhấn ga hết cỡ. Thực tế đã chứng minh, nỗi lo của Ngô Ly là hoàn toàn có cơ sở.
Người đi lại trên đường phố New York vẫn vội vã, chẳng có chút không khí Tết nào cả. Mãi đến khi đến trước cửa căn hộ A Ly đang ở, nhìn thấy chữ “Phúc” dán ngược trên cửa chống trộm và câu đối đỏ rực hai bên, không khí đậm chất nước Z mới ập vào mặt cậu.
Cửa khép hờ, bên trong vọng ra tiếng cười nói rộn ràng của người thân, bạn bè cùng tiếng người dẫn chương trình Gala Tất Niên quen thuộc, Ngô Diệp cảm thấy yên tâm vô cùng.
“Anh về rồi.” Ngô Diệp nhìn Bàng Chí đang ngồi trên ghế sofa chơi game với Ngô Ly: “Sao cậu cũng ở đây?”
Bàng Chí vừa thua một ván, quăng máy tính bảng sang một bên, vươn vai, làm mặt dày nói với Ngô Diệp: “Sao tao không được ở đây? Dì Hà mời mẹ con tao cùng ăn Tết đấy chứ.”
Cha Ngô thò đầu ra khỏi bếp, đeo chiếc tạp dề hoạt hình ngộ nghĩnh, tay cầm dao phay:
“Thằng nhóc con, mày còn nhớ đường về à? Cả nhà đợi mỗi mình mày, oai phong gớm đấy.”
Lời nói không dễ lọt tai nhưng sự quan tâm sâu sắc trong đó khiến lòng Ngô Diệp ấm áp.
“Không phải con có việc bận đột xuất sao ạ? Có cần con giúp gì không ạ?” Ngô Diệp treo áo khoác lên giá.
Cha Ngô hừ một tiếng: “Mày á? Ra chỗ khác chơi đi, đừng có giúp chỉ thêm rối việc.”
Ngô Diệp không nhịn được châm chọc ông: “Ông già khó tính còn nói con nữa, con thấy ba cũng chẳng khác gì đâu!” Nói xong còn không quên làm mặt quỷ.
Trong bếp, Giả Lệ Quyên cười nói với Hà Uyển Thục:
“A Diệp vẫn nghịch ngợm thế, y hệt như hồi bé.”
Hà Uyển Thục không giỏi nấu nướng, trình độ nấu nướng của Ngô Dung cũng chỉ khá hơn Ngô Diệp một chút, cùng lắm chỉ làm chân chạy vặt, thái rau. Giả Lệ Quyên mới là đầu bếp chính của bữa cơm tất niên hôm nay.
Hà Uyển Thục phụ trách bày biện món ăn, bà vừa sắp xếp món sườn hấp bột mới ra lò, vừa cười nói: “Chứ còn gì nữa, lát nữa là sinh nhật 24 tuổi rồi, cô xem nó có chỗ nào giống người 24 tuổi không chứ? Đều tại tôi và ba nó chiều hư.”
Cha Ngô lập tức ra vẻ chính trực: “Đừng lôi tôi vào, chủ yếu là do bà chiều đấy, từ mẫu đa bại nhi...”
Hà Uyển Thục lườm ông một cái sắc lẹm, Giả Lệ Quyên vội giảng hòa: “Đâu có, A Diệp thế này là tốt mà. Nó cố ý chọc cho chúng ta vui đấy, đứa trẻ hiếu thuận, hiểu chuyện như thế, giờ không còn nhiều đâu.”
Ngô Diệp đi vào bếp, rửa tay qua loa, bốc một miếng sườn xào chua ngọt màu sắc đậm đà bỏ vào miệng, vừa ăn vừa nói: “Vẫn là dì Quyên hiểu con nhất. Dì Quyên, có việc gì cần con làm cứ sai bảo con nhé.”
Giả Lệ Quyên cười nói: “Sắp xong rồi, con ra chơi với Đại Bảo đi, đợi hai mươi phút nữa là có thể ăn cơm rồi.”
“Vâng ạ!”
Ngô Diệp chạy biến khỏi bếp nhanh như một cơn gió, tai cậu thính nhạy, nghe thấy Giả Lệ Quyên thì thầm với Hà Uyển Thục:
“... A Diệp lớn lên đẹp trai thật, bao nhiêu năm rồi, khuôn mặt vẫn y như hồi 16, 17 tuổi. Hôm nay chị không nhắc, em cũng quên mất nó bằng tuổi Đại Bảo nhà em rồi. Thoáng cái lũ trẻ đã lớn thế này rồi, không biết sau này sẽ tìm được cô con dâu như thế nào đây...”
Ngô Diệp giả vờ không nghe thấy gì, chen vào giữa Bàng Chí và A Ly: “Đang chơi game gì thế?”
Ngô Ly hét lớn: “Anh! Anh hại chết em rồi!”
Bàng Chí vươn cổ dài ngoẵng: “A Ly, vừa nãy em thắng anh bao nhiêu lần rồi, cũng nên để anh thắng một lần chứ, ha ha ha...”
Ngô Ly giấu máy tính bảng ở chỗ Bàng Chí không với tới được, hét lớn: “Không được không được, lần này không tính.”
Ngô Diệp xưa nay vốn là kẻ không có nguyên tắc: “Thằng béo chết tiệt, không được bắt nạt em tao!”
Bàng Chí với tay túm lấy A Ly: “Tuyên bố hai điều: Thứ nhất, giờ tao không còn béo nữa, hãy gọi tao là soái ca; thứ hai, có chơi có chịu, A Ly là đàn ông thì không được ăn gian!”
Ngô Diệp cố gắng ngăn cản đòn tấn công vô hiệu của Bàng Chí: “Bắt nạt trẻ con mà mày không thấy vô lại à?”
Bàng Chí gào lên: “A Ly nhà mày sắp 17 rồi trẻ con nỗi gì chứ? Hai anh em mày hùa nhau bắt nạt một mình tao, chúng mày mới là đồ vô lại!”
A Ly sợ thiên hạ chưa đủ loạn: “Anh, đấm ông ta!”
Ngô Diệp bẻ khớp tay răng rắc: “Nghe em tao nói gì chưa? A Ly xông lên, hôm nay anh em mình làm thịt thằng béo này!”
“Ngô Tiểu Diệp, cắt đứt quan hệ! Hai thằng nhóc con, ông đây không sợ chúng mày!”
Ba người làm loạn trong phòng khách, mãi đến khi Ngô Dung hô to gọi ăn cơm, ba người bạn vừa tuyên bố cắt đứt quan hệ lập tức biến thành anh em tốt trong một giây, chỉnh đốn quần áo, ra vẻ đạo mạo vào bếp bưng bê dọn bàn.
Tay nghề của Giả Lệ Quyên thật tuyệt vời. Một bàn đầy món ăn tuy không tinh xảo, hoa mỹ như của đầu bếp khách sạn nhưng đều chứa đựng tâm huyết và tình cảm của bà, những món ăn gia đình ngon miệng, mang đậm hương vị Tết, mang theo lời chúc phúc dành cho người thân...
Tiếng chuông năm mới vang lên trên tivi, Ngô Ly chạy tót vào bếp, bê ra một chiếc bánh sinh nhật không được đẹp mắt cho lắm đặt giữa bàn: “Anh, sinh nhật vui vẻ!”
Hà Uyển Thục bán đứng con trai út trong một nốt nhạc: “Đây là bánh A Ly tự tay làm đấy.”
Bàng Chí trêu chọc: “Ngô Tiểu Diệp, mày có biết để có được thành phẩm này, bọn tao sắp ăn bánh kem thay cơm rồi không chứ!”
Khuôn mặt dần trưởng thành của Ngô Ly đã bắt đầu lộ rõ vẻ tuấn tú, cậu bé trừng mắt nhìn Bàng Chí một cái nhưng tai lại đỏ lên.
“Cảm ơn A Ly, đây tuyệt đối là món quà tuyệt vời nhất anh nhận được trong suốt 24 năm qua!” Ngô Diệp vỗ vai A Ly, cười nói. Khoan đã, thằng nhóc này cao lên từ bao giờ thế, sắp bằng cậu rồi.