238. Chương 238: Vũ khí dung hợp - 2

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 238: Vũ khí dung hợp - 2

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 238 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Võ mèo cào của Nhị thiếu gia, chỉ để dọa người bằng nội lực thì được chứ đánh nhau thật sự thì tang thi cấp hai đã đủ khiến cậu ta 'ăn hành', gặp tang thi cấp ba thì tốt nhất nên đi ngủ sớm cho khỏe, đừng lãng phí bộ quần áo bảo hộ cấp thấp.
Đại Tần bị đôi mắt lấp lánh đầy ghen tị của Nhị thiếu gia nhìn chằm chằm mấy ngày liền, trong lòng sảng khoái như ăn dưa hấu ướp lạnh giữa trưa hè, những phiền não do đội đặc nhiệm mang lại tạm thời bị quẳng ra sau đầu.
Vũ khí dung hợp do hệ thống bán rất đắt, độ dung hợp khác nhau thì giá cả cũng khác nhau. Chẳng hạn, con dao găm dung hợp không thuộc tính với độ dung hợp 80% trong tay Ngô Diệp có giá lên tới 800 vạn điểm tích lũy và 50 tinh hạch xanh.
Đắt hơn nhiều so với chiếc nhẫn không gian vi mô cậu đang đeo trên tay.
Tất nhiên, vũ khí dung hợp có thuộc tính, độ dung hợp thấp hơn thì rẻ hơn.
Hệ thống sản xuất loại vũ khí có độ dung hợp thấp nhất là 10%. Tùy theo thuộc tính và kích thước của vũ khí mà giá cả có sự chênh lệch nhất định. Ví dụ, hệ Lôi của Tần Vô Hoa thuộc loại thuộc tính hiếm, một con dao găm dung hợp hệ Lôi với độ dung hợp 10% có giá khởi điểm là 20 vạn điểm tích lũy và 6000 tinh hạch cam. Nhị thiếu gia đã phải đau lòng mấy ngày mới chịu đổi cho Tần Vô Hoa một con dao găm dung hợp thuộc tính Lôi.
Cậu ta tuyên bố đây là quà sinh nhật năm nay dành cho Tần Vô Hoa, và nếu một tháng nữa đến sinh nhật hắn thì sẽ không có quà nữa.
Độ dung hợp 10% và 80% có sự khác biệt rất lớn. Thứ nhất, mức tiêu hao năng lượng của loại có độ dung hợp 10% gấp hai ba mươi lần loại 80%. Thứ hai, sau khi truyền dị năng vào, độ “sắc bén” của loại 10% cũng chỉ bằng một nửa so với loại 80%. Tuy nhiên, dù có nhiều khuyết điểm, loại 10% lại có một ưu điểm đặc biệt mà loại 80% không có: đó là kỹ năng đi kèm.
Dao găm dung hợp của Tần Vô Hoa có kỹ năng đi kèm là “Tê liệt”. Khi dị năng được truyền đầy đủ và đâm trúng đối phương, có xác suất nhất định khiến đối phương rơi vào trạng thái “tê liệt”, bị điện giật cứng đờ không thể cử động. Kỹ năng này kéo dài hai giây.
Đối với cao thủ khi giao đấu, chớ nói hai giây, nửa giây cũng có thể quyết định sống chết.
Nhận được món quà sinh nhật sớm này, Tần Vô Hoa mỗi ngày đều dành ra hai giờ đồng hồ để cận chiến với tang thi.
Hắn mặc bộ quần áo bảo hộ cấp thấp mà Ngô Diệp đã đổi cho, dù bị tang thi cào vài cái cũng không hề sợ hãi. Lúc đầu, khi lao vào bầy tang thi, hắn vẫn còn bị dính đòn, nhưng sau khi luyện tập liên tục nửa tháng, một mình hắn có thể lao vào bầy tang thi dưới 30 con mà lũ tang thi đó đến vạt áo hắn cũng không thể chạm tới.
Mỗi lần nhìn Đại Tần tập luyện xong bước ra từ biển tang thi, tóc lấm tấm mồ hôi, cởi áo khoác tác chiến màu đen ra, chiếc áo ba lỗ bó sát bên trong ướt đẫm mồ hôi làm nổi bật từng khối cơ bắp rắn chắc, đẹp đẽ, Nhị thiếu gia lại không kìm được nuốt nước miếng, trong lòng ngứa ngáy chua xót, cong đến mức không thể cong hơn được nữa.
Người tí hon Quyên B trong lòng Nhị thiếu gia lặng lẽ vẫy khăn tay đẫm nước mắt, tạm biệt hàng dài mỹ nữ tuyệt sắc QAQ.
Mỗi khi thấy Nhị thiếu gia lộ ra vẻ mặt sùng bái pha lẫn ghen tị đến chua loét này, Đại Tần lại không kìm được lén véo chiếc mũi cao thẳng của Nhị thiếu gia sau lưng mọi người, thì thầm vào tai cậu: “Hay tối về anh dạy em thêm vài chiêu?”
Nhị thiếu gia lườm hắn cháy mắt mà rằng:
“Thôi đi, lần nào anh chẳng bỏ dở giữa chừng!”
Vì đội cận vệ đều ở đó, ai nấy tai thính vô cùng, Nhị thiếu gia thật sự không có mặt mũi nào mà nói rằng mỗi lần Đại Tần đều 'dạy' cậu lên giường luôn.
Còn về chuyện chê tập luyện vất vả, dụ dỗ huấn luyện viên, Nhị thiếu gia thường quên béng ngay sau đó, đổ hết trách nhiệm lên đầu Đại Tần.
Đại Tần hiếm khi thấy chột dạ, anh hùng khó qua ải mỹ nhân, không trách hắn định lực kém, chỉ trách mỹ nhân quá đỗi quyến rũ. Đại Tần hôn chụt một cái vào miệng Nhị thiếu gia, rồi quay người chạy biến như một cơn gió.
Để lại Nhị thiếu gia đứng ngây ra đó, mặt đỏ bừng tức tối.
Thỏ đại ca giờ đây rất biết nhìn mặt đoán ý, cứ thấy chủ nhân không vui là lập tức giả chết hoặc bỏ chạy. Giống như bây giờ, nó chạy tót đến trước mặt tang thi, ra sức phun băng nhọn, ra vẻ “em rất ngoan”, “em rất chăm chỉ”.
Đợi chủ nhân hết giận rồi lại bắt đầu lén lút lười biếng, tinh ranh hết chỗ nói.
Ngày hôm nay coi như khá yên bình, trong bức tường tang thi không xuất hiện tang thi khổng lồ. Đợi mặt trời lặn, Ngô Diệp liền cho đội cận vệ thu quân về thành.
Sau khi chế độ đẳng cấp công dân được áp dụng, đội cận vệ cũng tham gia tích lũy điểm cống hiến. Vì không có thời gian đi thu thập gen tang thi từng con một, họ đều để tiểu đội Khai Lô khi thu thập tinh hạch thì đồng thời thu thập luôn gen tang thi. Xong xuôi, khi về sẽ chia đều điểm cống hiến theo cấp bậc.
Điểm cống hiến của đội cận vệ tăng nhanh nhất kể từ khi chế độ được ban hành đến nay. Chỉ mới hơn mười ngày mà Ngô Diệp, Tần Vô Hoa, Tiền Hâm, Triệu Càn Vũ bốn người đã thuận lợi thăng cấp lên công dân cấp ba. Mấy dị năng giả cấp ba đỉnh cao khác cũng đã thành công thăng cấp công dân cấp hai, bám sát phía sau.
Trên trang chủ Hiệp hội Thợ săn xác sống Lam Thành, mỗi tối chín giờ đều cập nhật danh sách một trăm người đứng đầu điểm cống hiến. Hơn ba mươi người của đội cận vệ đều có tên trên bảng. Số còn lại mới là đội trưởng các đội thợ săn xác sống.
Đối với những thợ săn xác sống có dã tâm, điểm cống hiến là thứ vô cùng quý giá, đặc biệt là đối với những người như Hứa Nham và mấy đội trưởng đội thợ săn xác sống trong top 10. Mỗi ngày, họ đều bỏ ra lượng lớn điểm tín dụng để mua điểm cống hiến săn giết tang thi từ các thành viên khác trong đội, nhằm mục đích thăng cấp lên công dân cấp ba, cấp bốn.
Gần như ngay sau khi chế độ được ban hành và đi vào thực hiện, hành vi gian lận này đã xuất hiện.
Vì chế độ vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm, Quý Tường chỉ có thể yêu cầu viện nghiên cứu xem xét việc nâng cấp chương trình máy thu thập gen, cố gắng tránh tình trạng này xảy ra.
Ngô Diệp lại thấy vấn đề này không lớn. Đã là mua điểm cống hiến thì kiểu gì cũng phải tốn tiền. Nếu ai có thể một hơi mua lên công dân cấp mười thì đó mới thực sự là đóng góp cho Lam Thành.
Tất nhiên, nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng xét về công bằng và lâu dài, vẫn nên hạn chế hành vi này lại. Việc đau đầu này cứ giao cho Quý Tường lo liệu vậy.
Về đến trong thành, mọi người kiểm tra xong tại cổng thành, chia điểm cống hiến rồi thì ai về nhà nấy.
Các cận vệ ăn tối xong đều chọn đến khu chăn nuôi giúp đỡ, kết thú hạch cho thú biến dị, vừa kiếm thêm thu nhập, vừa hỗ trợ tu hành.
Phó Soái có thiên phú Thuần thú sư, càng là một cao thủ trong lĩnh vực này. Trong khi các cận vệ khác làm đến chín, mười giờ tối mới xong từ một đến bốn con thú khế ước bán thành phẩm, thì cậu ta một buổi tối có thể hoàn thành từ sáu đến mười con, hoàn toàn không phân biệt thuộc tính của thú biến dị. Tu vi của cậu ta tăng vùn vụt, mới đi theo Ngô Diệp hơn một tháng mà cấp bậc dị năng đã tăng lên cấp ba sơ cấp hậu kỳ.