Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 3: Mạt thế - 1
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
[Độc tố đã được loại bỏ hoàn toàn.]
[Hệ thống đang quét môi trường xung quanh. Thế giới hiện tại đã bị nhiễm virus D trên diện rộng. Virus D đã liên tục tiến hóa trong một năm sáu tháng, kích hoạt chế độ Lính đánh thuê thời mạt thế. Tỷ lệ sống sót của ký chủ dưới 1%.]
[Cảnh báo! Cảnh báo! Phía trước 1500 mét, một số lượng lớn người nhiễm bệnh đang kéo đến.]
[Đang chuyển hóa phần thưởng khởi đầu, kích hoạt ký chủ.]
[Em gái nhà mi.]
Ngô Diệp tỉnh dậy trong cơn đau nhức như bị điện giật. Toàn thân cậu ê ẩm, đau đớn như thể vừa bị xe tải cán qua lại mười mấy lượt, một nỗi đau nhức nhối thấu tận xương tủy.
Cậu chầm chậm mở mắt, phát hiện mình đang nằm sấp trên mặt đất. Bầu trời âm u xám xịt, bị bao phủ bởi lớp sương mù dày đặc, đến một tia nắng cũng không thể xuyên qua.
Đây là đâu? Ngô Diệp vừa tỉnh dậy, đầu óc vẫn còn mơ màng. Cậu gắng gượng ngồi dậy, bàn tay dường như chạm phải thứ gì đó lạnh lẽo, nhớp nháp. Định thần nhìn kỹ lại, cậu thốt lên: “Mẹ kiếp!”
Thứ cậu đang đè lên rõ ràng là một cánh tay đã thối rữa nghiêm trọng. Bàn tay cậu xui xẻo thế nào lại lún sâu vào đống thịt thối ấy, dính đầy dịch nhầy nhớp nháp.
Mu bàn tay cảm nhận được sự nhúc nhích, rồi ngay sau đó, cậu thấy mấy con giòi béo múp đang bò lổm ngổm trên tay mình. Mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi.
“Vãi chưởng, vãi chưởng...” Ngô Diệp bật dậy như lò xo. Cậu vừa nôn khan vừa liều mạng vẩy tay, hận không thể chặt phăng bàn tay này đi cho rồi.
“Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra thế này?”
Ngô Diệp sợ đến đỏ cả mắt. Từ nhỏ cậu đã nhát gan, sau này nhờ cùng em trai xem phim kinh dị và chơi game kinh dị nên tự thấy mình "gan to" hơn một chút. Nhưng giờ đây, khi đối mặt với chuyện thật, cậu mới biết đời không như là mơ.
Ngô Diệp sợ muốn chết. Cậu kinh hoàng nhìn về phía xa, phát hiện mình đang ở giữa một vùng đồng hoang hiu quạnh, cỏ dại khô héo mọc um tùm.
Lẫn trong đám cỏ là vài cái xác không còn nguyên vẹn, lúc nhúc giòi bọ, cùng vô số xương trắng không phân biệt được là của người hay thú vật.
Xa hơn một chút là vài ngôi nhà dân liêu xiêu, trông như nhà nông. Trên con đường làng nhỏ hẹp, có mấy chiếc ô tô rỉ sét đậu ngổn ngang.
Tim Ngô Diệp đập thình thịch liên hồi. Cậu nuốt nước bọt một cách khó khăn:
“Rốt cuộc đây là đâu?”
Dù có chậm chạp đến mấy, Ngô Diệp cũng nhận ra sự bất thường. Nơi này nhìn kiểu gì cũng không giống Hoa Quốc – một đất nước pháp trị đàng hoàng. Ai mà dám vứt xác bừa bãi đến mức giòi bọ bò lúc nhúc mà không bị phát hiện cơ chứ?
[Phía trước có một lượng lớn người nhiễm bệnh đang kéo đến, xin ký chủ nhanh chóng chuẩn bị chiến đấu hoặc chạy trốn!]
“Ai? Ai đang nói đó?” Ngô Diệp nhìn quanh quất, nhưng xung quanh chỉ có mỗi mình cậu. Lắng tai nghe kỹ, dường như có âm thanh gì đó đang truyền đến từ phía xa.
[Cảnh báo miễn phí lần cuối trong thời gian tân thủ: Phía trước có một lượng lớn người nhiễm bệnh đang kéo đến, xin ký chủ nhanh chóng chuẩn bị chiến đấu hoặc chạy trốn!]
Giọng nói này dường như phát ra từ chính cơ thể cậu?
Ngô Diệp cúi đầu nhìn bản thân. Vẫn là chiếc áo thun màu xám nhạt, quần dài đen và đôi giày thể thao đen phiên bản giới hạn. Chỉ có chiếc điện thoại trong túi quần thì chẳng biết đã biến mất từ lúc nào.
Vậy tiếng nói kia phát ra từ đâu?
Thời gian tân thủ là cái gì? Cảnh báo là cái gì? Người nhiễm bệnh là thứ quái quỷ gì? Ký chủ... Ký chủ?!
Mùi hôi thối nồng nặc luẩn quẩn xung quanh, cảm giác nhớp nháp trên tay cùng cơn đau nhức khắp cơ thể, tất cả đều đang nói cho Ngô Diệp biết rằng đây không phải là mơ.
Chẳng lẽ cậu xuyên không rồi sao?
Cái gì mà ký chủ, chẳng lẽ là thể loại xuyên không kèm hệ thống trong game đang thịnh hành?
Ngô Diệp cực kỳ đam mê tiểu thuyết mạng nên không xa lạ gì với tình huống này – nhưng đó là trên trang sách. Còn con mẹ nó chứ, tại sao chuyện phản khoa học này lại xảy ra với cậu?
Ước mơ lớn nhất đời này của cậu là làm một con sâu gạo hạnh phúc, tự do! Cho dù có bắt xuyên không thì ít nhất cũng phải cho cậu xuyên vào thế giới tu chân, chứ xuyên vào mạt thế thì chẳng phải là đòi mạng sao?
Chết tiệt, phía trước là tang thi! Là tang thi bằng xương bằng thịt! Cả một bầy tang thi!
Ngô Diệp thề rằng đám tang thi kia chắc chắn kích thích hơn gấp ngàn lần so với lũ tang thi 3D trong phim “Thế Chiến Z” mà cậu từng xem ở rạp!
Chạy! Mẹ kiếp, chạy mau!
Đúng lúc này, bên tai cậu lại vang lên giọng nói điện tử máy móc: [Nhiệm vụ bắt buộc: Thoát khỏi miệng xác sống. Mặc định chấp nhận.]
Ngô Diệp hoàn toàn không nghe rõ giọng nói đó lải nhải cái gì, chỉ cắm đầu chạy thục mạng về hướng ngược lại. Hai chân cậu, dưới sự kích thích của adrenaline, đã phát huy công suất vượt xa mức bình thường.
Lũ tang thi có lẽ không còn adrenaline nữa, nhưng một khi ngửi thấy mùi thức ăn, chúng chắc chắn còn sung sức hơn gấp trăm lần so với uống thuốc kích thích.
Ngô Diệp chạy trối chết. Tiếng gào rú hưng phấn của lũ tang thi phía sau ngày càng gần, mùi hôi thối đặc trưng của chúng ngày càng nồng nặc.
Trong đầu Ngô Diệp chỉ còn duy nhất một ý niệm: Chạy, tuyệt đối không được để rơi vào vòng vây của tang thi!
Khi lâm vào tuyệt cảnh, có người càng sợ hãi đầu óc càng mụ mị, nhưng cũng có người càng sợ thì đầu óc càng tỉnh táo. Lần đầu tiên Ngô Diệp phát hiện ra mình lại thuộc loại người thứ hai.
Mắt thấy đám tang thi phía sau đuổi ngày càng sát, cuối cùng Ngô Diệp cũng nhìn thấy một tia hy vọng: trên sườn núi phía trước có một ngôi nhà nông dân với sân nhỏ, và hai cánh cổng sắt lớn đang khép hờ!
Ngô Diệp hít sâu một hơi, rồi liều mạng lao về phía ngôi nhà đó.
Thế nhưng phía sau cậu lại có một người chạy còn nhanh hơn cả cậu.
Đúng vậy, là người.
Ngô Diệp đuổi theo bóng lưng người nọ mà cắm đầu chạy. Rõ ràng mục tiêu của người kia cũng là ngôi nhà đó.