Chương 30: Chợ đen - 2

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 30: Chợ đen - 2

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

La Dương trước tận thế cũng là người có địa vị, từng là quản lý cấp cao của một công ty, nên tâm tư thâm sâu hơn nhiều so với tên bảo vệ Triệu Quốc Cường. Trong mắt gã lóe lên tia tính toán, gã hạ giọng quát:
“Bớt nói vài lời đi.”
Trương Linh nhìn Ngô Diệp từ xa, trong lòng không biết đang nghĩ gì, lẩm bẩm:
“Cậu ta rốt cuộc có thân phận gì nhỉ?”
Nhìn qua thì có vẻ như Tần Vô Hoa và Kỷ Vân đều lấy Ngô Diệp làm trung tâm, nhưng bản thân Ngô Diệp chỉ là người thường. Chẳng lẽ số muối đó là của Ngô Diệp? Vậy liệu cậu ta có còn nhiều vật tư hơn nữa không? La Dương lẳng lặng liếc nhìn Trương Linh, trong lòng nảy sinh tính toán khác.
Dương Khởi ngồi lại vào xe, im lặng lau chùi khẩu súng trường nhưng tâm trí chẳng biết đã bay đi đâu.
Cả xe ai nấy đều có tâm sự riêng, không khí im lặng bao trùm suốt đường về thành. Giao nhiệm vụ xong, Tần Vô Hoa thanh toán thù lao cho họ đúng như đã thỏa thuận. Khi quay người định đi thì Trương Linh bỗng nhìn Ngô Diệp với ánh mắt long lanh và giọng nói dịu dàng:
“Anh Ngô, nhiệm vụ lần này thật sự cảm ơn các anh nhiều lắm.”
Ngô Diệp nhìn cô ta có khuôn mặt khá giống Liên Ngọc, đầu óc hơi choáng váng, lòng cậu vô cớ dâng lên cảm giác bực bội và chán ghét: “Có việc gì?”
Trương Linh không ngờ Ngô Diệp lại thẳng thừng như vậy. Liếc thấy nụ cười châm chọc trên mặt Dương Lệ Na đứng bên cạnh, trong lòng cô ta không khỏi nảy sinh oán hận – Chắc chắn là Dương Lệ Na nói xấu sau lưng cô ta. Bản thân Dương Lệ Na không giữ được đàn ông của mình thì trách ai được? Cho dù bây giờ ả đột phá lên cấp hai thì đã sao, cũng chỉ là người đàn bà chua ngoa mà thôi... Cô ta liếc nhìn thân hình quyến rũ của Dương Lệ Na, trong lòng lại nảy sinh ghen tỵ, cố ưỡn bộ ngực đầy đặn vốn là niềm tự hào của mình lên, nũng nịu cất lời:
“Anh Ngô có thể cho chúng em phương thức liên lạc không? Anh đừng hiểu lầm, em không có ý gì khác đâu, chỉ là muốn sau này nếu có cơ hội thì tiếp tục hợp tác thôi ạ.”
Ngô Diệp cười lạnh một tiếng, đôi mắt mang theo sự chế giễu không hề che giấu quét nhìn Trương Linh từ đầu đến chân mấy lần. Khi cô ta sắp không chịu nổi ánh mắt “thiêu đốt” của cậu thì chỉ nghe Ngô Diệp lạnh lùng nói:
“Trông tôi giống thằng ngốc lắm à?”
Sắc mặt Trương Linh thoắt xanh thoắt tím, hai tay nắm chặt, trong mắt đọng đầy nước mắt tủi nhục.
Triệu Quốc Cường như quả pháo bị châm ngòi, lập tức bùng nổ: “Mày mẹ nó ỷ có mấy đồng bạc lẻ mà ức hiếp phụ nữ thì có bản lĩnh gì?”
Ngô Diệp hơi tức giận. Trương Linh muốn đào mỏ thì phải chấp nhận bị người ta vạch trần chứ, muốn làm gái còn muốn lập đền thờ trinh tiết, có buồn cười không? Cậu quay người định đi, không muốn dây dưa thêm với đám người đó. Triệu Quốc Cường lại không chịu buông tha cậu:
“Thằng nhóc trắng trẻo kia, mày đứng lại cho ông, hôm nay mày nhất định phải xin lỗi Trương Linh.”
Bên ngoài Hiệp hội Thợ săn xác sống người qua kẻ lại đông đúc, thấy hai bên tranh chấp mà bên kia có người đẹp đang rưng rưng nước mắt với vẻ mặt uất ức thì lập tức nổi máu hóng hớt, xúm lại vây xem.
Ngô Diệp nhìn bọn họ cười lạnh: “Tôi ức hiếp cô ta? Được, vậy anh nói xem tôi ức hiếp cô ta thế nào? Tôi sờ cô ta hay ngủ với cô ta rồi?”
Đám người xem náo nhiệt sợ thiên hạ không đủ loạn, cười ồ lên, có người còn lớn tiếng la lối: “Đúng đấy, đúng đấy, kể nghe xem nào, cho bọn này nghe với!”
Mặt mũi La Dương có chút không nhịn được, dù sao Trương Linh cũng là người phụ nữ của gã, gã mặt sa sầm nhìn Ngô Diệp: “Cậu đừng quá đáng.”
Lúc này Dương Lệ Na nãy giờ đứng xem kịch hay bỗng bước ra, cười lạnh nói:
“Quá đáng ư? Lúc cô ta lên giường với người đàn ông của 'chị em tốt' thì có nghĩ đến thế nào là quá đáng không? Một người phụ nữ không biết liêm sỉ, cứ thấy đàn ông có chút bản lĩnh là muốn bám víu, hơ hơ, La Dương, tôi khuyên anh sau này nên để ý một chút, đừng như tôi, bị cắm sừng lúc nào không hay. Tôi bị cắm sừng thì không sao nhưng đàn ông thì khác đấy, đừng để vất vả cả đời cuối cùng lại nuôi con tu hú cho kẻ khác thì thật nực cười.”
Trương Linh xui xẻo thế nào lại nôn khan đúng lúc đó, tiếng cười ồ xung quanh như muốn làm đổ cả mái nhà.
Trương Linh có một tật xấu là cứ hễ căng thẳng quá độ là sẽ nôn khan.
Dương Lệ Na làm cùng công ty, cùng văn phòng với cô ta trước tận thế, quan hệ hai người đúng như lời cô nói là “chị em tốt” nên đương nhiên biết rõ tật xấu này. Cô chính là cố tình muốn Trương Linh phải mất mặt.
Triệu Quốc Cường thấy nữ thần trong lòng mình bị sỉ nhục, trực tiếp ném ngay một quả cầu lửa về phía Dương Lệ Na. Một bức tường đất bất ngờ chắn trước mặt Dương Lệ Na, bức tường đất hóa thành cát mịn, bao lấy và dập tắt quả cầu lửa.
Dương Khởi bước ra với vẻ mặt không vui:
“Triệu Quốc Cường, tôi và Na Na tự thấy mình đã đóng góp không ít sức lực cho đội, anh tự tính xem chúng tôi đã cứu mạng ba người các anh bao nhiêu bận? Nếu không có tôi và Na Na thì các người có sống được đến hôm nay không? Chuyện cũ không nhắc lại nữa, đã đến nước này thì sau này đường ai nấy đi, nước sông không phạm nước giếng.”
Nói xong anh ta kéo Dương Lệ Na đi theo nhóm Ngô Diệp mà không thèm ngoảnh đầu nhìn lại.
Xung quanh vang lên tiếng xôn xao, mặt La Dương sa sầm như nước.
Màn kịch này là do anh em Dương Khởi cố ý diễn. Nhưng La Dương lại không thể thốt ra lời phản bác nào vì những gì Dương Khởi và Dương Lệ Na nói đều là sự thật, càng biện giải chỉ càng khiến gã thêm mất mặt.
Nỗi nhục hôm nay gã sẽ ghi nhớ!
“Ngô Diệp, hôm nay cảm ơn cậu, sau này có chỗ nào cần dùng đến tôi thì cứ việc sai khiến.”
Dương Lệ Na bước ra khỏi đám đông với vẻ mặt nhẹ nhõm, cô đã sớm muốn vứt bỏ những gánh nặng đó rồi. Mãi chưa trở mặt với họ là vì cô và anh họ đều có một đại gia đình cần phải nuôi, giờ cô đã đột phá lên cấp hai, thu hoạch lần này cũng khá khẩm, tạm thời đủ để họ cầm cự được một thời gian, không cần thiết phải dây dưa với những kẻ khiến mình bực bội nữa.
Dương Khởi lấy một tờ giấy từ trong túi ra đưa cho Tần Vô Hoa, trên đó viết một dãy số 5 chữ số:
“Đây là số điện thoại liên lạc của tôi, nếu có nhiệm vụ thì liên hệ với chúng tôi, giá cả thương lượng.”
Dương Khởi nhận ra nhóm Ngô Diệp có phần bất phàm và cũng đánh giá rất cao thực lực cũng như tiềm năng của Tần Vô Hoa nên có ý muốn kết giao.
Ngô Diệp nhận tờ giấy, cười như không cười mà nói: “Hôm nay làm súng cho các người sai khiến một phen, kiểu gì các người cũng phải đi làm nhiệm vụ không công với chúng tôi vài lần mới phải chứ?”
Dương Khởi bỗng cười lớn, vỗ vỗ đầu Ngô Diệp nói: “Vừa nãy tôi đã muốn nói rồi, nhóc con này làm gì giống thằng ngốc đâu, rõ ràng là một con hồ ly nhỏ mà.”
Ngô Diệp cuối cùng không nhịn được nữa: “Nhóc con em gái anh ấy, ông đây chỉ là có mặt non thôi!” Hai người họ Dương này đáng ghét quá! Uổng công cậu vừa nãy cố ý giúp họ! Đồ khốn kiếp!