Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 31: Ký ức đánh mất - 1
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm nay họ thu hoạch được không ít. Nhờ mang về ba cây kim ngân hoa biến dị, nhiệm vụ hoàn thành đạt hạng A. Ngoài phần thưởng 2000 tinh hạch cấp một, mỗi người còn nhận thêm 1500 điểm cống hiến.
Thịt thú biến dị chứa một nguồn năng lượng nhất định. Ăn vào sẽ có hiệu quả tương tự như hấp thụ tinh hạch. Tuy nhiên, thú biến dị không chỉ mạnh hơn mà còn thông minh, xảo quyệt hơn thú thường rất nhiều. Chúng rất giỏi chiến thuật, hễ đánh không lại là bỏ chạy, nên cực kỳ khó săn bắt.
Vì vậy, thịt thú biến dị đắt hơn thịt lợn thường rất nhiều. Thịt lợn ngon bán hơn 20 tinh hạch một cân, còn thịt thú biến dị bình thường nhất cũng phải 30 tinh hạch.
Theo thỏa thuận ban đầu giữa Tần Vô Hoa và nhóm Dương Khởi, con mồi và tinh hạch thu được trong quá trình làm nhiệm vụ sẽ thuộc về cá nhân từng người. Tần Vô Hoa một mình hạ gục bốn con sói biến dị, trong đó có cả con sói đầu đàn.
Thịt của ba con sói biến dị cấp một đỉnh cao bán được với giá không dưới 35 tinh hạch mỗi cân. Riêng con sói đầu đàn đã đạt cấp hai trung cấp, nên thịt của nó bán được giá cao tới 50 tinh hạch mỗi cân.
Tổng cộng, bốn xác sói biến dị bán được hơn 5000 tinh hạch cấp một. Đối với nhiều dị năng giả, đây tuyệt đối là một khoản tiền khổng lồ, chẳng trách nhóm người Trương Linh lại nảy sinh ý định bám víu.
Số tinh hạch này, Tần Vô Hoa không đưa cho Ngô Diệp mà dùng để mua sắm một số vật phẩm bảo vệ tính mạng ở chợ đen.
“Mẹ kiếp, hai khẩu súng này ngầu thật! Có chúng thì tang thi đến bao nhiêu giết bấy nhiêu, đúng là tuyệt vời ông mặt trời!” Ngô Diệp mân mê hai khẩu súng máy hạng nặng đặt trên bàn, chốc chốc lại ngắm khẩu này, sờ khẩu kia, thích thú không muốn buông tay.
“Có hai món đồ chơi này, sau này khối người sẽ phải cầu xin được lập đội với chúng ta.”
Kỷ Vân cũng kích động không kém. Cậu ta chỉ là người thường, nên coi trọng trang bị hơn dị năng giả. Với hai khẩu súng máy hạng nặng này, chỉ cần họ không đi sâu vào vòng vây tang thi thì cẩn thận một chút là thừa sức bảo toàn tính mạng trong vùng an toàn.
“Nếu có thêm vài khẩu súng máy hạng nặng nữa, chúng ta có thể tạo thành cơn bão kim loại, tang thi đến bao nhiêu sẽ chết bấy nhiêu.”
Ngô Diệp phấn khích đến mức hận không thể vác súng ra ngoài xả đạn vào đám tang thi ngay lập tức. Có thứ này rồi thì chắc cậu sẽ sớm gom đủ điểm tích lũy để về nhà thôi nhỉ? “Sau này sẽ có.”
Giọng Tần Vô Hoa vẫn lạnh lùng, nhưng không khó để nhận ra sự hưng phấn đang bị kìm nén dưới chất giọng trầm ấm và lạnh lùng ấy. So với Kỷ Vân và Ngô Diệp, Tần Vô Hoa đã sờ vào súng từ một, hai tuổi, tám tuổi bắt đầu tập bắn bia, mười sáu tuổi nhập ngũ rồi ngày ngày bầu bạn với súng ống. Bởi vậy, tình yêu của hắn đối với những khối kim loại lạnh lẽo này chắc chắn vượt xa hai người kia.
Ngoài hai khẩu súng máy hạng nặng, Tần Vô Hoa còn mua thêm hai thùng đạn, sáu quả lựu đạn để phòng thân lúc nguy cấp, cùng một số vật dụng lặt vặt thiết thực khác.
Toàn bộ số đồ này cộng lại vừa vặn tiêu sạch số tinh hạch bán thịt sói hôm nay.
“Được rồi, đừng ngắm nữa, Tiểu Kỷ mau dọn bàn đi, ăn cơm thôi!” Giáo sư Lý gõ gõ vào thành nồi trong căn bếp nhỏ hẹp, lớn tiếng gọi. Mùi thịt thơm nức mũi bay ra từ trong nồi.
Ngoài cửa, mấy đứa nhóc suy dinh dưỡng liên tục nuốt nước miếng ừng ực, ngó vào bên trong.
Giáo sư Lý và Kỷ Vân được coi là những cư dân lâu năm hiếm hoi ở khu nhà ổ chuột, khá nhiều người biết họ. Cộng thêm việc Giáo sư Lý tính tình hiền lành dễ gần, lúc rảnh rỗi ông thường dạy lũ trẻ trong khu ổ chuột đọc chữ, đếm số.
Ban ngày người lớn đi vắng, lũ trẻ thường hay chơi đùa trước cửa nhà ông.
Ngô Diệp ăn mấy miếng thịt sói hầm nhừ đậm đà, nhìn ra đám trẻ con gầy gò ốm yếu đang nuốt nước miếng ừng ực bên ngoài, cảm thấy hơi khó chịu trong lòng.
“Hôm nay nấu nhiều thịt thế này, hay là múc một ít cho bọn trẻ để chúng cũng được ăn chút đồ ngon?”
Ngô Diệp rốt cuộc vẫn không đành lòng. Trước khi cậu đến đây, đứa trẻ nào chẳng từng là hoàng tử, công chúa nhỏ trong nhà? Đám nhóc ngoài cửa đứa nào đứa nấy gầy trơ xương, đầu to như uống phải sữa Tam Lộc, lắc lư trên cái cổ khẳng khiu khiến người ta không nỡ nhìn. Nhìn ánh mắt đáng thương và thèm khát của chúng, Ngô Diệp không biết người khác nghĩ gì, cậu chỉ cảm thấy bị đám nhóc nhìn chằm chằm đầy “khao khát” như thế thì thịt sói có ngon đến mấy cậu ăn vào cũng chẳng thấy mùi vị gì.
Tần Vô Hoa ngồi quay lưng ra cửa. Hắn quay đầu liếc nhìn đám trẻ rồi nói với Kỷ Vân:
“Chia chỗ bánh dầu còn thừa buổi trưa cho bọn trẻ, chia thêm cho mỗi đứa hai miếng thịt, đừng làm ồn ào quá.”
Người vô tội nhưng mang ngọc là có tội. An ninh trong thành có tốt hơn bên ngoài một chút, nhưng đừng mong chờ an ninh ở cái khu ổ chuột chỉ khá hơn trại tị nạn bên ngoài một tẹo này sẽ tốt đến mức nào. Ở đây hiếm khi có đội tuần tra qua lại, chứ đừng nói đến camera giám sát. Một khi bị kẻ có tâm nhắm vào thì chuyện xảy ra cướp bóc không phải là không thể. Hắn và Ngô Diệp mới đến Lam Thành chưa được hai ngày, làm gì có căn cơ gì. Còn Kỷ Vân và Giáo sư Lý rõ ràng là nhân viên nghiên cứu có thực lực nhưng lại không vào được cơ quan nghiên cứu của Lam Thành, cứ sống mãi ở khu ổ chuột thì quen biết được nhân vật lớn nào chứ?
Ngô Diệp suy cho cùng vẫn quá ngây thơ và lương thiện.
Tuy nhiên, khi đôi mắt trong veo không vương chút bụi trần nào của cậu nhìn chằm chằm vào hắn, Tần Vô Hoa phát hiện mình không thể nói lời từ chối.
Thôi kệ, gây chú ý thì gây chú ý, đằng nào sáng mai trời vừa sáng là họ sẽ chuyển nhà rồi.
Kỷ Vân thấy Tần Vô Hoa đồng ý thì không nói thêm gì nữa. Cậu ta kẹp hai miếng thịt sói và ba miếng khoai tây vào mỗi chiếc bánh dầu còn thừa buổi trưa rồi chia cho đám nhóc.
Đợi đám nhóc cầm đồ ăn vui vẻ rời đi, cậu ta khóa cửa lại rồi quay về bàn ăn, ngấu nghiến.