Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 318: Gây sóng gió
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 318 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhóm Ngô Diệp mất hai ngày để càn quét ba kho dược phẩm lớn mà cậu dò ra được bằng hệ thống giám sát. Đến khi nhẫn không gian và các khoang chứa trên xe chiến đấu đều đã đầy ắp, họ mới chậm rãi lái xe chiến đấu rời khỏi thành phố Vân Tử.
Trên đường về, mọi người ghé qua thành phố Thanh Mân, cất giấu xe chiến đấu vào gara ngầm bí mật ở huyện Thanh Mân. Họ chuyển sang những chiếc xe tải cải tiến và xe bán tải đã được chuẩn bị sẵn, rồi chất đầy vật tư lên xe để quay về Lam Thành.
Khi đến cổng thành, trời đã nhá nhem tối. Bên ngoài lá chắn năng lượng, khoảng hai ba mươi chiếc xe tải quân sự đang đỗ. Bên cạnh những chiếc xe tải, đủ loại lều lớn nhỏ được dựng lên, thỉnh thoảng có quân nhân trong quân phục chính quy của Hoa Quốc cầm súng đi tuần tra.
“Chuyện gì thế này?” Ngô Diệp nhìn thấy cảnh tượng đó liền cau mày, không chút do dự, cậu lập tức kích hoạt hệ thống giám sát.
Vừa nhìn, ồ, hóa ra là người quen — anh em Lý Huyên Mẫn và Lý Huyên Kích. Khoan đã, thứ nằm trong góc lều của họ trông có vẻ quen thuộc, chẳng phải là lá chắn năng lượng mà cậu đã mang đến Giang Nam để cứu người sao? Quý Tường không phải nói đợi cuộc tấn công của tang thi và trùng biến dị lắng xuống sẽ phái người đi đào về cho cậu cơ mà? Sao nó lại rơi vào tay hai người bọn họ rồi? Đó là 50 vạn điểm tích lũy, 1000 tinh hạch cam của cậu đấy, đắt đỏ lắm chứ.
“Sao binh lính Thủ đô lại đến đây?”
Tần Vô Hoa không có hệ thống giám sát, chỉ có thể dựa vào quan sát bằng mắt thường để phán đoán lai lịch của những người lính này.
Quân phục mà những người lính này mặc, nhìn là biết đó là quân phục lục quân chính quy từ trước kia. Quân phục lính đặc nhiệm thì có sự khác biệt, hiện tại, nơi duy nhất còn có quân chính quy chỉ có thể là Thủ đô.
“Họ hình như đến cùng anh em Lý Huyên Mẫn. Nếu em đoán không nhầm, họ chắc là nhắm vào số vật tư ở Giang Nam, lại còn đào mất cái lá chắn năng lượng của ông đây nữa chứ. Sớm muộn gì em cũng phải lấy lại. Nhưng mà, sao họ không vào thành?”
Ngô Diệp cau mày nói. Dấu vết quanh khu trại của họ trông không giống như mới dựng lều hôm nay, chắc hẳn họ đã ở đây mấy ngày rồi.
“Lát nữa về hỏi Quý Tường xem.”
Ngô Diệp tạm thời đưa mọi người chuyển sang cổng vào xa hơn, về thành một cách lặng lẽ. Họ vừa qua kiểm tra an ninh và vào thành, chiếc điện thoại trong xe đã reo lên. Ngô Diệp bắt máy, hóa ra là Quý Tường gọi đến.
“Đại ca, cuối cùng cậu cũng về rồi. Nếu cậu không về nữa, tôi sắp không trụ nổi rồi...” Quý Tường than thở trong điện thoại.
Ngô Diệp mất kiên nhẫn đáp: “Dừng, nói thẳng vào vấn đề chính đi. Tôi chẳng phải đã bảo ông đi đào lá chắn năng lượng sao? Sao nó lại rơi vào tay nhà họ Lý rồi?”
Quý Tường hơi giật mình, ngạc nhiên nói: “Cái này cậu cũng biết rồi sao? Không phải vừa mới qua kiểm tra an ninh để vào thành sao?”
“Chuyện lớn như vậy mà ông bảo tôi không biết sao? Câu hỏi của tôi ông còn chưa trả lời đấy!” Đó là 50 vạn điểm tích lũy, đủ để mua một cuốn công pháp xịn rồi, chỉ nghĩ thôi là Nhị thiếu gia đã thấy đau lòng rồi.
Giọng Quý Tường nghe có vẻ hơi trầm xuống, xen lẫn chút sợ hãi:
“Người tôi phái đi chậm một bước, đó là lỗi của tôi.”
Quý Tường cũng bận tối mắt tối mũi, dân số Lam Thành tăng vọt, Ngô Diệp và Đại Tần không có mặt ở nhà, ngày nào cũng có biết bao nhiêu việc cần ông ta quyết định. Ông ta vốn định đợi khi cuộc tấn công của trùng biến dị và tang thi ở Giang Nam lắng xuống sẽ phái người đi đào lá chắn năng lượng, nhưng kết quả là bận quá nên quên bẵng mất.
Sau này nhớ ra phái người đi thì nó đã rơi vào tay nhà họ Lý rồi. Dù sao đi nữa, chuyện này đúng là sai sót của ông ta rồi.
“Trợ cấp quý này của ông bị cắt.” Ngô Diệp thuận miệng đưa ra một hình phạt. Quý Tường luôn quản lý Lam Thành đâu ra đấy, có công lao cũng có vất vả. Nể tình đây là lần đầu ông ta phạm sai lầm như vậy, Ngô Diệp cũng không muốn phạt ông ta quá nặng.
Quý Tường nghe xong thở phào nhẹ nhõm. Ông ta biết rõ sự quý giá của quặng Lục Diễm, và cũng biết rằng lá chắn năng lượng đó Ngô Diệp đã tốn tròn 100 kg quặng Lục Diễm, đây không phải là một con số nhỏ. Ông ta đã chuẩn bị tâm lý bị Ngô Diệp xử lý nghiêm khắc rồi, không ngờ Ngô Diệp chỉ phạt ông ta một chút trợ cấp rồi nhẹ nhàng bỏ qua.
“Lần này tôi thực sự biết lỗi rồi, cảm ơn đại ca, cảm ơn đại ca.”
“Thôi, không nói chuyện này nữa. Chuyện nhóm Lý Huyên Mẫn là sao? Sao họ lại đóng quân ngoài thành?” Ngô Diệp hỏi xong, bật loa ngoài điện thoại để Đại Tần cùng nghe.
“Tôi đang định nói chuyện này đây. Thuốc thử ký sinh của chúng ta cho thấy nhóm Lý Huyên Mẫn đều có giun biến dị ký sinh trong người. Theo quy định, tôi không đồng ý cho họ vào thành và yêu cầu họ rời khỏi phạm vi Lam Thành. Họ khăng khăng rằng mình không bị ký sinh, mà là thuốc của chúng ta có vấn đề. Họ không chịu rời đi, cứ đóng quân ngay ngoài thành. Thông thường, người bị giun biến dị ký sinh không thể sống quá 24 giờ, nhưng đã ba ngày rồi mà họ vẫn khỏe mạnh bình thường. Họ ngấm ngầm tuyên truyền rằng thuốc thử của Lam Thành chúng ta có vấn đề, lừa dối những thợ săn xác sống, khiến họ nghĩ rằng chúng ta dùng thuốc thử để loại trừ những người không cùng phe cánh, nhằm đạt mục đích độc tài.
Hơn nữa, còn có những thợ săn xác sống sau khi bị phát hiện ký sinh, đã bị họ lôi kéo. Không biết họ dùng cách gì mà những người này đều sống sót nhưng lại mãi không qua được kiểm tra bằng thuốc thử.
Rất nhiều người hiện tại đều cho rằng thuốc thử của Lam Thành chúng ta có vấn đề. Mấy hôm nay các cậu không có mặt ở nhà, trên mạng có rất nhiều người đăng bài yêu cầu thành chủ ra mặt giải thích cho mọi người.” Quý Tường nói.
Sắc mặt Ngô Diệp và Tần Vô Hoa dần trở nên nghiêm trọng, Ngô Diệp hừ lạnh một tiếng:
“Tôi thấy không phải thuốc thử của chúng ta có vấn đề, mà là họ rất có thể có thuốc khống chế trùng ký sinh, cố tình ra vẻ bí ẩn đến Lam Thành chúng ta để châm ngòi thổi gió.”
Hệ thống thực ra cũng có thuốc xua đuổi trùng ký sinh nhưng giá đắt gấp mấy lần, thậm chí mấy chục đến hàng trăm lần vắc-xin virus D, vô cùng đắt đỏ. Cậu đã giao mẫu vật cho Lý Nguyên, bảo ông ta tổ chức người nghiên cứu nhưng mãi vẫn chưa ra được thành phẩm.
Thêm một điều nữa, Ngô Diệp rất tin tưởng vào những sản phẩm do hệ thống sản xuất. Năng lực nghiên cứu khoa học của Lam Thành hiện tại đã được nâng cao toàn diện. Họ có mẫu vật, có thành phẩm hướng dẫn mà còn chưa làm ra được thành phẩm, vậy thì nhà họ Lý không thể nào sở hữu thuốc chữa trị ký sinh hoàn hảo được.
Cũng chính vì vậy, họ mới mãi không qua được thuốc thử của Lam Thành.
Không qua được kiểm tra chứng tỏ trong cơ thể chắc chắn có trùng ký sinh, mà trùng biến dị ký sinh cùng tồn tại với con người, chưa chắc đã là dấu hiệu tốt lành gì đâu.
“Hiện tại nhà họ Lý đã nộp đơn yêu cầu vào thành lần thứ ba. Những thợ săn xác sống không qua được kiểm tra và gia đình họ tâm trạng rất kích động, tôi sợ chuyện làm lớn sẽ mất kiểm soát.”
Người đông thì lắm chuyện. Lam Thành giờ đã lớn mạnh rồi, một số thế lực bên ngoài luôn muốn cắn xé một vài miếng, lại có nhà họ Lý ở bên ngoài gây sóng gió, trong thành hiện tại, sóng ngầm đang cuộn trào. Nếu Ngô Diệp không về, Quý Tường cũng sắp không nhịn được mà phải phái người đi đưa tin cho họ rồi.
Ngô Diệp vốn định giải quyết xong chuyện thành phố Vân Tử, về nghỉ ngơi thoải mái hai ngày, nhưng kết quả là chưa về đến nhà đã gặp phải chuyện bực mình, giọng điệu có phần mất kiên nhẫn: “Được rồi, tôi biết cả rồi. Chuyện này ông đừng lo nữa, để tôi nghĩ cách.”
Quý Tường như trút được gánh nặng: “Vâng, đại ca. À đúng rồi, đại ca các cậu vừa về chắc chưa ăn tối phải không? Tôi gọi điện cho Khách sạn Dị Hương ngay, bảo họ mang cơm đến cho các cậu, bữa này cứ tính cho tôi.”
“Được, thế ông nhớ gọi thêm mấy món thịt nhé, ông đây đói chết rồi. À, bảo họ mang thêm ít thịt tươi sống đến nữa, Đại Hôi cũng đói rồi.”
“... Được.” Thừa nước đục thả câu gì đó, dù sao cũng là chủ một thành, chuyến này đi không biết kiếm được bao nhiêu mà còn keo kiệt như vậy! (╯‵□′)╯︵┻━┻
Cúp điện thoại xong, Nhị thiếu gia quay sang nhìn Đại Tần: “Đại Tần, anh nói xem chúng ta nên làm thế nào bây giờ?”
“... Không phải em bảo em có cách sao?” Đại Tần bất lực nhìn Nhị thiếu gia.
Nhị thiếu gia hùng hồn nhìn hắn đáp: “Cách của em chính là hỏi anh đấy.”
“...” Đại Tần: “Cảm ơn sự tin tưởng của em nhé.”
Nhị thiếu gia nhe răng cười, nụ cười chân thành vô cùng: “Không có gì.”
Sự việc khá rắc rối, nhất thời Đại Tần cũng chưa nghĩ ra được cách gì hay, chỉ đành lái xe về nhà trước.
Xe vừa đỗ vào chỗ, Thỏ đại ca và Đại Hôi đã không chờ được mà nhảy xuống thùng xe, chạy nhảy lung tung khắp sân. Có thể thấy hai đứa nó cũng nhớ nhà rồi.
Ngô Diệp bước ra từ ghế phụ, vươn vai một cái thật dài, mỉm cười nói: “Cảm giác về nhà đúng là khác hẳn.”
Đại Tần cười nói: “Vậy giờ em cảm thấy thế nào?”
“Thoải mái, thư giãn. Em muốn xuống bể bơi bơi vài vòng, anh có muốn cùng không?”
“Anh đợi người Khách sạn Dị Hương đến rồi đi. Lát nữa chúng ta ăn cơm bên bể bơi, thế nào?” Đại Tần hôn lên má Nhị thiếu gia một cái, rồi cười hỏi.
“Ý kiến hay!” Nhị thiếu gia hôn trả hắn một cái thật kêu: “Em đi dọn dẹp bể bơi, anh đi lấy quần bơi và đồ dùng cá nhân cho em, nhanh lên nhé!”
Đợi Đại Tần mang những món đồ Ngô Diệp cần đến, cậu đã thay nước sạch cho bể bơi, khoan khoái ngâm mình trong làn nước. Tay cậu cầm máy tính bảng nhưng sắc mặt lại hơi nghiêm trọng.
“A Diệp, sao thế?” Đại Tần vừa nói vừa đặt những món đồ xuống cạnh bể bơi.
“Nhà họ Lý lần này e là có sự chuẩn bị mà đến. Chuyện thuốc thử trên mạng sắp loạn cào cào rồi. Mượn chuyện này, rất nhiều người trên mạng yêu cầu khôi phục chế độ nghị viện cộng hòa, yêu cầu quản lý chính trị minh bạch, phản đối việc cao tầng độc tài chuyên chế, yêu cầu quản lý dân chủ, nói toàn những lời hay ý đẹp sáo rỗng. Em thấy có người muốn tạo phản thì có.”
Giọng Ngô Diệp càng nói càng lạnh.
“Chúng ta đã ban hành chế độ đẳng cấp công dân, họ muốn tạo phản cũng không dễ đâu.”
Đại Tần cau mày nói. Cốt lõi của chế độ đẳng cấp công dân là cống hiến càng nhiều, hưởng phúc lợi càng nhiều, quyền lực càng lớn. Theo một ý nghĩa nào đó, nó đã vi phạm nguyên tắc mọi người bình đẳng, đã phân chia đẳng cấp rõ ràng giữa người với người rồi, vậy dân chủ còn lại bao nhiêu?
Muốn lật đổ địa vị thành chủ của Ngô Diệp, phải xem những kẻ hưởng lợi đã lên được công dân cấp ba, cấp bốn có đồng ý hay không đã!
Ngô Diệp lúc trước cố ý nâng đỡ một số đội thợ săn xác sống, nay họ đã cắm rễ sâu ở Lam Thành. Họ muốn tiếp tục phát triển lớn mạnh thì bắt buộc phải vun đắp cho mảnh đất đã nuôi dưỡng họ – chính là Ngô Diệp.
Đừng thấy trên mạng bây giờ ầm ĩ ghê gớm, phần lớn đều là thủy quân cố tình gây rối. Rất nhiều người hoặc là đang quan sát, hoặc là đã quyết tâm đứng về phía Ngô Diệp, hai nhóm sau chiếm hơn tám phần mười tổng dân số Lam Thành.
“Tôi thấy có người sướng quá hóa rồ. Anh gọi điện cho Quý Tường, bảo ông ấy bắt hết mấy kẻ cầm đầu gây rối loạn trật tự xã hội lại cho tôi, tước bỏ thân phận công dân của họ, trục xuất họ khỏi Lam Thành, tôi xem còn ai dám làm loạn!”
Trục xuất khỏi Lam Thành đồng nghĩa với việc mất đi sự bảo vệ của lá chắn năng lượng. Quen với cuộc sống an ổn do lá chắn năng lượng mang lại, rời khỏi đây sẽ khiến những người đó sống không bằng chết.
Đôi khi một mực nhân từ chỉ dung túng cho những thói hư tật xấu. Lúc cần dùng thủ đoạn sấm sét, tuyệt đối không được nương tay.
“Lam Thành quả thực đã đến lúc cần chỉnh đốn rồi.”