Chương 32: Ký ức đánh mất - 2

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 32: Ký ức đánh mất - 2

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một nồi thịt sói đầy ắp bị ăn sạch sành sanh. Buổi tối, Ngô Diệp tắm rửa xong mặc quần đùi nằm trên giường xoa xoa cái bụng căng tròn để tiêu cơm, nghiêng đầu nhìn Tần Vô Hoa đang lau chùi súng, hỏi:
“Ngày mai chúng ta đi làm nhiệm vụ hay đi vây săn?”
Người cần tích lũy điểm thật mệt mỏi mà.
“Chuyển nhà.”
Ngô Diệp lập tức tỉnh hẳn người ra: “Chuyển đi đâu? Có thể tìm chỗ nào điều kiện tốt hơn chút không, ở đây như cái lò hơi nước vậy, nóng đến mức tối tôi không ngủ được chút nào!”
Thế ai mà tối nào cũng vừa đặt lưng đã ngủ say như chết thế kia? Ngô Diệp nhìn thấy ánh mắt hàm ý sâu xa của Tần Vô Hoa, tai cậu hơi nóng bừng, chột dạ lẩm bẩm:
“Vốn dĩ rất nóng mà, cổ tôi nổi rôm sảy đầy cả rồi đây này. Chúng ta tìm căn nào có điều hòa được không, tiền thuê nhà tôi sẽ trả.”
Đằng nào dùng muối đổi lấy tinh hạch cũng như nhặt được của trời cho, Nhị thiếu gia tiêu xài thật sự không cần tiếc. Hơn nữa cậu cũng chẳng ở đây bao lâu nữa, nhiều tinh hạch hơn nữa đối với cậu cũng chẳng có ý nghĩa gì đáng kể, thà bây giờ để bản thân sống thoải mái một chút thì hơn.
“Cậu là đại ca, cậu sắp xếp.”
Hầy, thằng đàn em này cũng biết điều thật đấy chứ.
Trong lòng Ngô Diệp phấn khởi, vắt chéo chân, lắc lư bàn chân trắng nõn hỏi: “Chợ đen có thể tiêu thụ được bao nhiêu muối?”
“Bao nhiêu cũng có thể tiêu thụ được.”
Chợ đen dị năng giả không phải là đặc sản riêng của Lam Thành, thực tế thì ở đa số các căn cứ người sống sót cỡ trung và lớn đều tồn tại những chợ đen tương tự. Những chợ đen này nhìn có vẻ tự do nhưng thực chất mọi hoạt động bên trong đều nằm trong tầm kiểm soát của tầng lớp cao cấp trong căn cứ, vật tư khan hiếm dù nhiều đến mấy cũng sẽ có người nuốt chửng, chỉ là sau khi bán xong có bị ai đó để mắt đến hay không lại là chuyện khác. Tần Vô Hoa giảng giải sơ qua về quy tắc ngầm của chợ đen cho Ngô Diệp nghe:
“... Số muối này bán mười cân hai mươi cân vào chợ đen thì không có vấn đề gì lớn nhưng nếu bán nhiều lần với số lượng lớn thì chắc chắn sẽ bị người ta để mắt tới.”
Ngô Diệp không khỏi chán nản nói:
“Sao mà phiền phức thế, giá mà có một căn cứ riêng thì tốt biết bao, muốn bán gì thì bán, muốn thu bao nhiêu thuế cũng được.”
Vừa nói Ngô Diệp vừa thả hồn theo những tưởng tượng bay bổng, lôi mấy bộ truyện mạt thế máu lửa từng đọc trên web X ra mà chém gió, mạnh miệng tuyên bố mình sẽ xây dựng một căn cứ hoành tráng đến mức nào, nói đến cuối giọng càng lúc càng nhỏ dần, rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Ngô Diệp đang ngủ không hề biết rằng khi Tần Vô Hoa nghe “kế hoạch cứu thế” của cậu, ánh mắt hắn sáng rực một cách đáng sợ.
Tương tự, cậu cũng không biết số tinh hạch trong chiếc ba lô được cậu “thờ” ngay cạnh gối đã tan thành bột mịn chỉ trong tích tắc, trên bảng điều khiển hệ thống ảo hiện ra giữa không trung mà chỉ mình cậu nhìn thấy, thanh cường hóa gen của cậu đã vọt thẳng lên 100% như tên lửa.
Ngô Diệp chỉ biết mình đã có một giấc mơ.
Đúng vậy, cậu biết rõ mình đang mơ vì cậu giống như một người ngoài cuộc chứng kiến chính mình vào cái đêm bị hệ thống mang đi, trong lúc mơ màng ngủ gật trên xe thì nhận được một cuộc điện thoại, cuộc điện thoại từ Liên Ngọc.
Trong điện thoại cô ấy nói rất nghiêm túc rằng có một chuyện bắt buộc phải nói với cậu ngay lúc này.
Cậu bảo tài xế quay đầu xe đưa cậu đến căn hộ của Liên Ngọc ở khu trung tâm thành phố, một căn hộ thông tầng nhỏ rộng hơn ba trăm mét vuông.
Căn nhà này cậu dùng tiền tiêu vặt để mua, sửa sang hết hơn một nghìn vạn tệ, vốn định tặng cho Liên Ngọc nhưng cô ấy nhất quyết không chịu nhận. Cuối cùng cậu phải nói mãi cô ấy mới chịu thuê với giá 500 tệ mỗi tháng.
Cậu lạnh lùng nhìn Liên Ngọc rót đầy một ly rượu vang đỏ cho “cậu”, đợi “cậu” uống cạn không còn một giọt, cô ấy nói:
“Ngô Diệp, xin lỗi em không thể chấp nhận anh được, em đã có người em thực sự thích rồi, em hy vọng có thể ở bên người ấy dài lâu hơn. Những năm qua cảm ơn anh đã luôn chăm sóc em, ngày mai em sẽ chuyển đi, nơi này anh hãy để lại cho cô gái thực sự xứng đáng với anh nhé.”
Ngô Diệp ngơ ngác nhìn một “chính mình” khác rồi lại nhìn Liên Ngọc, đầu óc cậu hơi tê dại, dường như trong khoảnh khắc đã hiểu ra vô số điều nhưng lại như chẳng hiểu gì cả.
Một “chính mình” khác đỏ hoe mắt hỏi: “Tại sao?”
Hai dòng lệ lăn dài trên má Liên Ngọc, cô ấy nói với vẻ đáng thương vô hạn: “Xin lỗi anh.”
Giờ khắc này, Ngô Diệp sững sờ nhìn người phụ nữ mình thật lòng yêu thương suốt tám năm và từng nghiêm túc cân nhắc chuyện chung sống cả đời, dáng vẻ để mặc nước mắt làm ướt khuôn mặt của cô ấy lúc này lại trùng khớp hoàn toàn với vẻ giả tạo của Trương Linh.
Cậu mở miệng muốn nói gì đó nhưng trước mắt bỗng tối sầm lại, ngay sau đó thấy xung quanh bùng lên ánh lửa ngút trời...
“Ngô Diệp, Ngô Diệp, tỉnh lại đi, cậu không sao chứ?”
Ngô Diệp bị Tần Vô Hoa gọi dậy, cảm thấy mặt ướt đẫm, cậu quệt tay một cái, toàn là nước mắt lạnh lẽo.
Vừa rồi chắc chỉ là một giấc mơ thôi... phải không?
Ngô Diệp không muốn nghĩ sâu thêm nhưng những câu hỏi trong đầu cứ không kiểm soát được mà lần lượt hiện ra: Mùi vị ly rượu vang đỏ đó là lạ, có phải vì đã bỏ liều lượng thuốc gây ảo giác gây chết người mà hệ thống đã nói không?
Người Liên Ngọc thực sự thích là ai? Vụ tai nạn xe hơi rốt cuộc do ai sắp đặt?
Bị người mình thích từ chối, uống thuốc gây ảo giác quá liều, tai nạn xe hơi, nếu không có hệ thống thì chuỗi âm mưu liên hoàn này sẽ trở thành một vụ “tai nạn” hợp lý dưới ngòi bút của truyền thông.
Rốt cuộc là ai đã trăm phương ngàn kế muốn giết cậu?
Trong đầu Ngô Diệp bỗng lướt qua một khuôn mặt nho nhã lịch thiệp, cậu không khỏi trắng bệch mặt, ngón tay run rẩy.
Sao có thể là anh cả được chứ?!