Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 35: Giờ phút chia ly - 1
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngô Diệp thầm nghĩ: [Tao cảm thấy hôm nay chắc chắn đốt không chỉ có bấy nhiêu tang thi đâu, hệ thống, mày thống kê có sai không đấy?]
Khi hành động hôm nay, Ngô Diệp đã nhìn thấy không ít tang thi chuẩn cấp hai và cấp hai, biết đâu còn có cả chuẩn cấp ba, cậu cảm thấy chắc chắn không chỉ được từng này điểm.
Hệ thống tự động bật bảng điều khiển lên, liệt kê chi tiết số lượng tang thi bị tiêu diệt hôm nay: Tang thi cấp một 1100 con, chuẩn cấp hai 200 con, cấp hai 50 con, chuẩn cấp ba 5 con.
[Theo quy tắc tính toán, sau khi trừ đi công sức của những người được thuê, ký chủ xứng đáng nhận được 1580 điểm tích lũy, tính toán chính xác, không sai sót!]
Giọng hệ thống vẫn lạnh băng nhưng phảng phất chút tủi thân.
Ngô Diệp nhìn số liệu tính toán sơ qua một chút, lập tức nổi giận:
[Mẹ kiếp, quá đáng thật, trừ của tao hơn 1200 điểm, gần một nửa rồi còn gì, thật vô lý! Rõ ràng bom xăng là tao mua, người là tao bỏ tinh hạch ra thuê, bom cũng là tao ném, rõ ràng đều là thành quả lao động của tao, tại sao còn trừ điểm của tao?]
Hệ thống: [Họ là người cậu thuê, không được hệ thống công nhận, theo quy tắc tính điểm, bắt buộc phải trừ điểm.]
[Mẹ nó ai đặt ra cái quy tắc tính điểm này, đúng là điều khoản bá đạo, quá vô lý!]
Hệ thống: [Nhân viên nghiên cứu.]
Nhị thiếu gia Ngô: [...]
Ngô Diệp vẫn hơi không cam lòng nhưng nghĩ đến việc đã đủ lộ phí về nhà rồi nên lười tranh cãi với hệ thống nữa, hơn nữa có cãi cũng vô dụng, hệ thống có giỏi đến mấy cũng không chống lại được nhân viên nghiên cứu? [Haiz, mày đúng là vô dụng quá đi.] Nhị thiếu gia bĩu môi khinh bỉ hệ thống lần nữa.
Hệ thống: [Cũng như nhau cả thôi.] Tên ký chủ ngốc nghếch gom đủ điểm về nhà rồi, sắp đi rồi sao? Hệ thống hơi không nỡ rời xa nơi này.
[Hừm, mày còn học được cách cãi lại rồi hả?!]
Sự ngạc nhiên của Nhị thiếu gia tuyệt đối nhiều hơn tức giận. Sao cậu có cảm giác “hệ thống” dường như cũng có tính cách riêng nhỉ? Trí tuệ nhân tạo có sự sống, chẳng lẽ thật sự tồn tại sao?
[Hừ.] Hệ thống giật mình hừ một tiếng, không thèm để ý đến Ngô Diệp nữa.
Thôi bỏ đi, hôm nay tâm trạng tốt, không so đo với nó.
Tuy nhiên điểm tích lũy về nhà thì đủ rồi nhưng tinh hạch của cậu đã dùng hết sạch. Về nhà cần thêm 1000 viên tinh hạch trong suốt, còn nợ huynh đệ Dương Khởi 600 viên tinh hạch thù lao nữa.
Ngoài ra Tần Vô Hoa và Kỷ Vân đều là “huynh đệ vào sinh ra tử” với cậu, hai người gọi cậu là đại ca mấy ngày nay rồi. Nếu cậu cứ thế bỏ đi không một lời từ biệt thì chẳng phải quá không trượng nghĩa sao?
Không nói gì khác, ít nhất cũng phải để lại cho hai người chút vật bảo vệ tính mạng chứ.
Vắc-xin.
Với năng lực của Tần Vô Hoa, tinh hạch chắc chắn không thiếu. Kỷ Vân đầu óc nhanh nhạy, đi theo Tần Vô Hoa chắc chắn không thiệt thòi.
Cho dù sau này họ đường ai nấy đi thì khi máy dò tang thi của Kỷ Vân nghiên cứu thành công, dựa vào khả năng biến phế liệu thành vàng của cậu ta và giáo sư Lý, chắc chắn sẽ sống tốt.
Chỉ có vắc-xin, sau này có nghiên cứu ra được hay không thì không biết nhưng hiện tại tuyệt đối là thứ có tiền cũng không mua được, có nó chẳng khác nào có thêm một mạng sống.
Một liều vắc-xin tốn 500 điểm tích lũy, 100 viên tinh hạch đỏ (tinh hạch cấp hai). Làm thêm hai phi vụ lớn nữa, kiếm vài liều vắc-xin cũng không thành vấn đề.
Dù sao cậu cũng đã “mất tích” gần một tháng rồi, muốn về nhà cũng chẳng vội gì một hai ngày này.
Lúc mới đến, Ngô Diệp thực sự từng phút từng giây đều mong ngóng trở về. Nhưng giờ sắp gom đủ “lộ phí” rồi, cậu lại có chút cảm giác sợ hãi khi sắp về nhà, cứ nghĩ đến những người và việc phải đối mặt khi trở về là trong lòng lại buồn bực khôn tả.
Thôi kệ, tạm thời đừng nghĩ đến những chuyện đó, thu xếp ổn thỏa mọi việc ở đây cái đã.
Nhiệm vụ “BBQ tang thi” hoàn thành vô cùng thuận lợi, về đến khu vực an toàn chưa đến 11 giờ trưa. Mọi người bàn bạc xong quyết định buổi chiều đi vây săn ở rìa khu vực an toàn.
Mọi người ăn qua loa bánh dầu và thịt bò hộp cho bữa trưa. Ăn xong, ba người Tần Vô Hoa hấp thụ một ít năng lượng từ tinh hạch để khôi phục dị năng về trạng thái tốt nhất.
Quay lại rìa khu vực an toàn, người đi vây săn đông hơn buổi sáng. Thợ săn xác sống đa phần đều đi theo nhóm, ít thì ba năm người một nhóm, nhiều thì cả trăm người một đội, mạnh ai nấy đánh.
Tiếng súng tiếng la hét vang lên không dứt, tang thi liên tục tràn vào, khiến trận chiến càng thêm ác liệt.
Nơi nào có người, nơi đó có giang hồ; có giang hồ ắt có tranh đấu, câu này lúc nào cũng đúng.
Ngay cả trong quá trình vây săn nguy hiểm vẫn có không ít người đấu đá lẫn nhau. Màn kịch “cướp quái đoạt bảo tranh địa bàn” diễn ra từng giây từng phút trên mảnh đất hoang tàn này.
Huynh đệ Dương Khởi dày dặn kinh nghiệm săn bắn, nhanh chóng chọn được một vị trí đắc địa, địa thế thoáng đãng, ít người nhưng nhiều tang thi.
Ban đầu còn có người bất mãn nhưng khi Dương Khởi giơ tay tạo ra một cái hào chiến đấu ngay trước xe tải, những kẻ bất mãn lập tức nuốt lời vào bụng.
Lam Thành có hơn 10 vạn người sống sót nhưng dị năng giả tính cả cũng không quá hai ngàn người, trong đó đa phần là cấp một và chuẩn cấp hai.
Dương Khởi vừa ra tay, người tinh mắt đều nhận ra dị năng của anh ta chắc chắn đã đạt cấp hai, thậm chí có thể cao hơn. Người như vậy là đối tượng mà các thế lực tranh nhau lôi kéo, hiếm ai dám chọc vào.
Đợi đến khi Tần Vô Hoa và Dương Lệ Na ra tay, đám người này hoàn toàn câm nín. Những thợ săn biết điều hoặc lo sợ họ “cậy mạnh hiếp yếu” đã chủ động dịch sang chỗ khác.
Đây chính là thực lực.
Trong lòng Ngô Diệp có chút cảm thán, cuối cùng cũng thấm thía cái gọi là “thực lực vi tôn” trong mấy cuốn sách từng đọc là như thế nào.
Sự tôn trọng này không phải cứ vung ngàn vạn tệ trong buổi đấu giá là có thể “mua” được, tiếc là sự kiêng dè và kính sợ này lại không dành cho cậu.
Chỉnh xong súng máy đặt lên hào chiến đấu, Ngô Diệp lập tức đè nén những suy nghĩ lung tung trong lòng. Qua ống ngắm, cậu chĩa họng súng vào đầu con tang thi đầu tiên rồi bóp cò.
Một lỗ lớn xuất hiện giữa trán con tang thi, cái xác đang chạy hết tốc lực ngã vật xuống mảnh đất hoang tàn đầy lỗ chỗ, lăn vài vòng. Đôi mắt chết chóc trống rỗng ngơ ngác nhìn bầu trời xanh thẳm, linh hồn bị cái chết giam cầm cuối cùng cũng được giải thoát.
Theo tiếng súng nổ, tang thi lần lượt ngã xuống.
“Không hổ danh là đại ca, trình độ bắn súng tiến bộ thần tốc thật!” Trong lúc thay băng đạn, Kỷ Vân giơ ngón tay cái với Ngô Diệp.
Ngô Diệp cũng thấy lạ, rõ ràng một ngày trước cậu vẫn ở trình độ mười phát trúng sáu, bảy, sao hôm nay đã thành xạ thủ thiện xạ bách phát bách trúng rồi?
Bắn chuẩn thì thôi đi, cậu thậm chí còn có thể thực hiện “dự đoán trước” trong truyền thuyết, chỉ cần họng súng chĩa vào tang thi là cậu có thể phán đoán được mọi động tác tiếp theo của nó, sau đó tự nhiên chọn vị trí tốt nhất để nổ súng, không hề cố ý chút nào, tự nhiên như bản năng đã được tôi luyện hàng nghìn lần.