Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 36: Giờ phút chia ly - 2
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi bắn hết một băng đạn, cánh tay Ngô Diệp tuy cảm nhận được lực giật của khẩu súng máy nhưng lực này hoàn toàn không ảnh hưởng đến cánh tay cậu, không hề có chút cảm giác tê mỏi nào.
Khi cảm nhận kỹ hơn, Ngô Diệp phát hiện thị lực của mình cũng tốt lên. Trước đây, cậu hay lên mạng, thức đêm đọc tiểu thuyết, chơi game là chuyện thường, việc không bị cận đã là may mắn lắm rồi, chứ thị lực 10/10 thì đừng có mơ tới.
Nhưng bây giờ, nhìn con tang thi cách xa mấy trăm mét, cậu không chỉ nhìn rõ ngũ quan của nó mà thậm chí cả chữ cái tiếng Anh trên cúc áo nó cũng nhìn rõ mồn một.
“Cũng tàm tạm.” Ngô Diệp cười với Kỷ Vân, nhân lúc thay đạn, cậu hỏi hệ thống: [Cơ thể tao thay đổi là do cường hóa gen sao?]
[Ừ,] Hệ thống hiếm khi kiên nhẫn giải thích:
[Nếu cậu kiên trì tu luyện “Pháp hít thở cơ bản” thì sẽ còn mạnh hơn nữa. Nếu cậu mở khóa chuỗi gen cấp một, cậu cũng có thể sở hữu dị năng, hơn nữa, đó sẽ là dị năng vô cùng thuần khiết và mạnh mẽ, không cần phải ghen tị với người khác nữa.]
Nhị thiếu gia sờ cằm, cười tinh quái: [Sao tao ngửi thấy mùi âm mưu đâu đây nhỉ?]
Hệ thống hơi chột dạ, vờ như không nghe thấy để lảng tránh.
Đàn ông ai chẳng có chút máu anh hùng, Nhị thiếu gia nghiện đọc tiểu thuyết hành động trên web X càng không ngoại lệ. Nhưng sự kính sợ mà cậu “hưởng ké” vừa rồi khiến cậu nhận ra sức hấp dẫn của sức mạnh.
Cậu còn chưa thực sự tận hưởng vinh quang do thực lực của chính mình mang lại mà đã cảm nhận được sự cám dỗ đáng sợ ẩn chứa sau sức hấp dẫn đó.
Hiện tại cậu chưa phải dị năng giả, chưa nếm trải cảm giác sử dụng dị năng nhưng cậu có linh cảm rằng loại năng lực vượt xa người thường này một khi đã dính vào sẽ khó cai hơn cả ma túy.
Mở khóa chuỗi gen cấp một sẽ khao khát mở khóa cấp hai, rồi cấp ba, cấp bốn... Trong thế giới tôn sùng thực lực này, có đường tắt như vậy thì ai mà không khao khát sở hữu sức mạnh ngày càng lớn hơn? Cậu chưa bao giờ cho rằng mình là người có ý chí kiên định. Vì thế, cậu đã quyết định rằng nếu đã muốn về nhà làm một con sâu gạo ăn no chờ chết sung sướng, không bao giờ quay lại thế giới này nữa, thì tốt nhất đừng đụng vào thứ sức mạnh không thuộc về thế giới của cậu.
Ngô Diệp không ngốc, hệ thống hoàn toàn không biết che giấu “cảm xúc” của mình nên cậu biết rằng thực ra hệ thống muốn cậu ở lại vị diện này. Chính vì vậy, cậu càng không muốn mở khóa chuỗi gen cấp một.
Thay xong băng đạn, Ngô Diệp thu hồi tâm trí, tiếp tục săn tang thi.
Dù nghĩ như vậy hơi vô tâm, nhưng cậu thực sự có cảm giác mình đang chơi một trò chơi tang thi thực tế ảo quy mô lớn – kịch tính, đáng sợ, có thể mất mạng bất cứ lúc nào. Thế nhưng, cậu tham gia vào đó mà không hề có bất kỳ cảm giác thuộc về nào.
Chỉ hai ngày nữa trò chơi này sẽ kết thúc, vì vậy hãy trân trọng hiện tại.
Sau một buổi chiều săn giết, Ngô Diệp thu được hơn ba trăm điểm tích lũy, hơn một trăm viên tinh hạch trong suốt, hơn mười viên tinh hạch hồng (đạt chuẩn cấp hai), bốn viên tinh hạch đỏ, có thể nói là thu hoạch khá lớn.
Ngô Diệp mượn cớ đi vệ sinh, lén lút đổi năm mươi cân muối ăn, nhân lúc không có ai, cậu mang chiếc ba lô căng phồng lên xe, rồi tìm tấm bạt che lại.
Đợi nhóm Dương Khởi thu dọn xong xuôi với vẻ mặt vẫn còn chưa thỏa mãn, Ngô Diệp gọi hai anh em họ lên xe, đưa cho mỗi người năm gói muối: “Chỗ muối này coi như thù lao hôm nay của hai người, tất nhiên nếu hai người không muốn nhận...”
“Muốn chứ, đương nhiên là muốn!”
Dương Khởi cười tít mắt nhận lấy muối và vội vàng nói. Muối là đồ tốt, hiện tại muối ăn ở Lam Thành đều bị mấy thế lực lớn thao túng, họ muốn bán bao nhiêu thì bán, không chừng ngày nào đó sẽ lại tăng giá. Có chỗ hàng dự trữ này sẽ giúp họ đỡ tốn công đi mua.
Ngô Diệp hỏi: “Vậy hai người có muốn tiếp tục cùng tôi làm nhiệm vụ trong hai ngày tới không? Thù lao vẫn sẽ như hôm nay.”
Hai anh em Dương Lệ Na nhìn nhau cười nói:
“Không vấn đề gì, vẫn giờ này sáng mai chứ?”
Nhiệm vụ này nhìn thì nguy hiểm nhưng thực tế chỉ cần phối hợp tốt thì nhẹ nhàng hơn nhiều so với các nhiệm vụ cùng mức thù lao khác. Làm việc nửa ngày, buổi chiều đi săn còn kiếm thêm hơn ba trăm tinh hạch; một ngày có thể kiếm được sáu bảy trăm tinh hạch, trừ chi phí đi cũng bỏ túi bốn năm trăm. Chuyện tốt thế này, họ ước gì ngày nào cũng được làm.
“Được, chúng tôi đảm bảo sáng mai sẽ đến đúng giờ!” Dương Khởi cười sảng khoái đáp.
Nhân lúc không ai chú ý, Ngô Diệp lén lút đổi thêm mười cân muối bù vào chỗ trống trong ba lô.
Trên đường về đi vòng qua chợ đen, Tần Vô Hoa theo yêu cầu của Ngô Diệp bán hết số muối, tiền thu được mua toàn bộ nguyên liệu cho bữa “BBQ tang thi” ngày hôm nay.
Hai ngày tiếp theo, cứ sáng ra là họ lại làm một chầu “BBQ tang thi”, chiều thì đi săn.
Lúc tan làm buổi chiều, Ngô Diệp vẫn trả thù lao cho anh em Dương Khởi bằng muối ăn lại bảo Tần Vô Hoa đến chợ đen bán giúp cậu một trăm kilôgam muối nữa.
Lần này cậu đặc biệt nhấn mạnh không mua nguyên liệu BBQ nữa, chỉ lấy tinh hạch, tốt nhất là tinh hạch đỏ, có rẻ một chút cũng không sao. Ngoài ra, cậu còn bảo hắn mua nhiều thịt một chút, tối nay về ăn một bữa thịnh soạn.
Tần Vô Hoa vốn ít nói, không hỏi nguyên do, liền trực tiếp vác muối đến chợ đen.
Tần Vô Hoa liên tục bán muối ở chợ đen mấy ngày nay, lượng bán mỗi ngày đều vài chục đến cả trăm cân nên đã thu hút sự chú ý của một số kẻ có ý đồ xấu.
Hôm nay hắn bán một lúc hai trăm cân muối, muối ăn về cơ bản đã bị giới cao tầng Lam Thành độc quyền, ở chợ đen chỉ có vài người bán, ai cũng ngầm hiểu rằng những người đó là tay chân do giới cao tầng Lam Thành cài vào chợ đen nhằm ổn định các dị năng giả.
Nguồn cung muối ở chợ đen có hạn, thuộc hàng khan hiếm, Tần Vô Hoa vừa bày muối ra chưa đầy nửa tiếng đã bán sạch bách.
Do giao dịch bằng tinh hạch đỏ có ưu đãi nên sau khi bán hết muối, ba lô của Tần Vô Hoa gần như chứa toàn tinh hạch đỏ.
Hắn đi một vòng quanh chợ đen, dùng số tinh hạch của mình mua thêm đạn dược, dầu súng và lựu đạn lại theo yêu cầu của Ngô Diệp mua một con gà biến dị nặng mười mấy cân, năm sáu cân thịt lợn rừng biến dị, rồi mới rời khỏi chợ đen.
Tối đến, Ngô Diệp giữ hai anh em Dương Khởi ở lại cùng ăn một bữa tối thịnh soạn.
Tay nghề của giáo sư Lý thì tuyệt miễn bàn, Dương Khởi ăn xong quẹt mỡ bên mép và nói: “Đã quá, cuối cùng cũng được một bữa no nê. Từ khi virus D bùng phát đến giờ, đây là lần đầu tiên tôi được ăn nhiều thịt thế này.”
Kỷ Vân cười hì hì đáp: “Đương nhiên rồi, đại ca của chúng em đã bảo đi theo anh ấy là có thịt ăn mà.”
Dương Lệ Na cười hỏi: “Đại ca Ngô còn nhận đàn em... à không, em gái không? Nữ hán tử này vừa đánh được vừa chịu đòn được, đúng chuẩn inox nguyên chất, dùng bao lâu cũng không gỉ!”