Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 40: Gen phục hồi nguyên dịch - 1
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dưới áp lực từ cấp cao tập đoàn, cha Ngô đang tiến hành bàn giao số cổ phần mình nắm giữ.
Vì gánh khoản nợ khổng lồ, và theo thỏa thuận không để cảnh sát can thiệp, toàn bộ tài sản đứng tên ông và mẹ Ngô đã bị giám sát chặt chẽ.
Hai người bất đắc dĩ phải chuyển đến căn hộ cũ gần trường, vốn đứng tên Ngô Diệp. May mà nơi này rất gần bệnh viện Ngô Ly đang điều trị, giao thông lân cận cũng thuận tiện, giúp cha mẹ Ngô đỡ đi không ít phiền toái.
Ngô Diệp dặn cha cất kỹ những món đồ cậu mang về, rồi vội vàng lấy một bộ quần áo trong tủ thay cho chiếc áo thun và quần dài đã rách lỗ chỗ trên người.
Để đề phòng bất trắc, cậu giắt khẩu súng lục sau thắt lưng, khoác thêm chiếc áo vest thường phục bên ngoài. Sau khi chắc chắn không còn lộ bất kỳ sơ hở nào, cậu mới cùng cha mẹ ra khỏi nhà.
Người đẹp vì lụa. Sau khi thay đổi trang phục, cộng thêm một tháng trải nghiệm sinh tử, khuôn mặt vốn non nớt, thư sinh của Ngô Diệp bỗng toát lên vài phần khí chất trưởng thành, đầy uy áp.
Ra khỏi nhà, mẹ Ngô tuy không hỏi chuyện xảy ra trong một tháng qua nhưng tay vẫn nắm chặt lấy tay con trai, như sợ cậu sẽ biến mất lần nữa.
“Mẹ, mẹ với cha đợi con ở đây một lát.” Xuống lầu đi ra khỏi khu dân cư không xa, Ngô Diệp gỡ tay mẹ ra, bóng dáng cậu thoắt cái đã biến mất trong màn đêm.
“A Diệp đi đâu vậy?” Mẹ Ngô lo lắng hỏi.
Cha Ngô thở dài: “Chắc thằng bé phát hiện ra đám người đó rồi.”
Trong con hẻm tối tăm, một gã đàn ông với vẻ ngoài bình thường đang giơ hai tay lên, khó khăn nuốt nước bọt và cầu xin:
“Đại ca, đại ca, có gì từ từ nói, đừng kích động, tuyệt đối đừng kích động!”
Nòng súng lạnh lẽo dí sát thái dương, gã đành phải cúi đầu. Mẹ kiếp, đứa nào dám nói Nhị thiếu gia nhà họ Ngô là phế vật thì mau ra đây để gã phun cho bãi nước bọt vào mặt! Thân thủ này còn lợi hại hơn cả một cựu chiến binh như gã nữa là!
Trong mắt Ngô Diệp lóe lên tia nguy hiểm, cánh tay kẹp cổ gã đàn ông siết chặt thêm: “Ai sai mày theo dõi chúng tao?” Mẹ kiếp, con giun xéo lắm cũng quằn, Ngô Sâm nhất định phải truy cùng diệt tận đến thế sao? Lần này, Ngô Diệp thật sự đã oan uổng cho Ngô Sâm rồi.
Gã đàn ông cân nhắc một chút:
“Xin lỗi…”
Lời còn chưa dứt, Ngô Diệp đã lên gối thúc mạnh vào bụng gã. Gã đàn ông lập tức cảm thấy lục phủ ngũ tạng đảo lộn, kêu thảm một tiếng, đau đến mức đứng không vững, vứt hết thỏa thuận bảo mật ra sau đầu mà khai: “Là ông Chu Vương Nguyên sai chúng tôi làm.”
“Chúng tôi?”
Ngô Diệp cười lạnh một tiếng:
“Không muốn chết thì bảo người của mày cút xa một chút. Về nói với lão rùa đen đó, những gì ông ta đã làm tự ông ta rõ nhất. Đừng để xé rách chút mặt mũi cuối cùng, chẳng ai đẹp mặt đâu. Cùng lắm thì cá chết lưới rách, kẻ đi chân đất không sợ người đi giày, chỉ sợ đến lúc đó chúng tao liều được còn có kẻ không chơi nổi đâu.”
Gã đàn ông nhìn thấy sát khí lạnh lẽo trong mắt Ngô Diệp thì rùng mình. Thứ khí thế tàn bạo, lạnh lùng này gã chỉ từng thấy ở một số lính đặc chủng kỳ cựu. Ngô Diệp không hề đơn giản.
Xem ra nhiệm vụ lần này không thể tiếp tục được nữa.
Đầu óc xoay chuyển thật nhanh, gã đàn ông liền đổi vẻ mặt hối lỗi, hạ giọng nói: “Vâng, tôi sẽ chuyển lời y nguyên. Tôi đảm bảo tôi và đồng bọn từ nay về sau sẽ không bao giờ xuất hiện quanh các vị nữa.”
Ngô Diệp hừ lạnh: “Tốt nhất là nhớ kỹ lời mày vừa nói. Lần sau còn để tao phát hiện ra chúng mày, tao sẽ không dễ nói chuyện như bây giờ đâu.”
Ở khoảng cách gần trong gang tấc, Ngô Diệp có thể nhìn rõ sự sợ hãi trong đáy mắt gã đàn ông. Trong lòng có một giọng nói không ngừng cổ vũ cậu: Giết hắn đi, giết hắn đi để trừ hậu họa!
Trong khoảnh khắc đó, gã đàn ông này trong mắt cậu chẳng khác gì lũ tang thi cấp thấp hôi thối, chỉ cần nhẹ nhàng bóp cò...
Ngô Diệp nhanh chóng hoàn hồn, buông tha cho gã đàn ông đang toát mồ hôi lạnh rồi rời khỏi con hẻm âm u, vắng vẻ.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, Ngô Diệp xòe đôi bàn tay trắng trẻo, thon dài, gần như không nhìn thấy khớp xương ra. Giờ khắc này cậu không thể tự lừa dối bản thân nữa.
Cho dù đã trở về thế giới của mình, cậu cũng không thể quay lại làm chính mình của một tháng trước nữa rồi.
Giống như mở chiếc hộp Pandora và thả con quỷ bên trong ra, con quỷ đã nếm trải vị ngọt của máu tươi thì tất cả đều không thể quay lại như xưa.
[Hệ thống, ông đây bị mày hại thê thảm rồi.] Ngô Diệp lầm bầm.
Hệ thống: [Nếu không có tôi, cậu đã chết từ một tháng trước rồi. Bị trói buộc với tên ký chủ ngu ngốc vô dụng như cậu, tôi mới là kẻ bị hại thê thảm đây này.]
[...] Ngô Diệp phát hiện từ khi hệ thống không còn chột dạ mà giả chết nữa thì miệng lưỡi ngày càng độc địa.
“A Diệp, con không sao chứ?” Mẹ Ngô quan tâm hỏi, kéo con trai xoay trái xoay phải, xác định cậu không bị thương tích gì mới yên tâm.
“Con không sao. Ông già này, cha có biết lão rùa đen họ Chu phái người lén lút theo dõi, giám sát mọi người không?” Ngô Diệp quay sang hỏi cha Ngô.
“Ông già cái gì, không lớn không nhỏ!”
Ngô Dung trừng mắt, vỗ vào gáy con trai một cái. Nhìn bộ dạng nhăn nhó kêu đau khoa trương của con, ông biết con trai cố ý chọc mình vui, trong lòng không khỏi ấm áp, nỗi u uất đè nén bấy lâu nay cũng tan đi ít nhiều. Ông thở dài một hơi, tự giễu:
“Hắn ta chẳng qua sợ cha mang mẹ con bỏ trốn, không lấy được cổ phần và tiền thôi.”
“Đồ khốn nạn, con đã bảo hắn không phải loại tốt lành gì mà cha không tin? Nếu không có cha, giờ này không biết hắn đang gác cổng ở xó xỉnh nào rồi.” Ngô Diệp phẫn nộ nói.
Chu Vương Nguyên là người cũ đi theo Ngô Dung từ những ngày đầu lập nghiệp, trình độ văn hóa cấp hai, đầu óc cũng chẳng sáng sủa gì cho cam.
Ngô Dung hồi đó thấy hắn trung thành, thật thà nên giữ lại bên mình, để hắn từ một tài xế chạy vặt từng bước trở thành cổ đông lớn thứ hai của tập đoàn Ngô thị ngày nay.
Không thể phủ nhận Chu Vương Nguyên đã bỏ ra không ít tâm huyết trong quá trình này, nhưng nếu không có sự nâng đỡ và bảo vệ của Ngô Dung thì dù hắn có nỗ lực gấp trăm lần cũng tuyệt đối không thể sở hữu số cổ phần 20% của tập đoàn với giá trị hàng tỷ tệ như ngày hôm nay.
Ngô Diệp không thích Chu Vương Nguyên không phải vì hắn thân thiết với mấy người cậu quái gở của Ngô Sâm, mà là ghét cái thói cứ hễ tham gia tiệc tùng gì, uống vào vài giọt rượu là Chu Vương Nguyên lại bắt đầu khoe khoang công trạng.
Nào là hắn cứu mạng Ngô Dung mấy lần, nào là lúc nhà máy gặp nguy nan sống còn hắn đã bán nhà bán đất giúp nhà máy vượt qua khó khăn thế nào, rồi thì hắn là đồng hương với người nào đó ở ngân hàng X nên công ty vay được vốn là nhờ hắn...
Nói cứ như thể Ngô thị có được ngày hôm nay hoàn toàn là công lao của một mình hắn vậy.
Chuyện bé bằng móng tay cũng bị hắn thổi phồng to hơn trời. Ngô Diệp ghét cái thói huênh hoang khoác lác đó của hắn.
Đã thế, Chu Vương Nguyên còn thích ra vẻ bề trên trước mặt cậu, thường xuyên dạy đời bất kể hoàn cảnh. Ngô Diệp thì cứ không nể mặt hắn, thường xuyên khiến đôi bên khó xử.
Vì chuyện này mà Ngô Diệp bị cha mắng không ít lần. Tức quá, cậu đặt cho hắn cái biệt danh Chu Ba Ba (rùa đen). Biệt danh truyền ra ngoài khiến Chu Vương Nguyên suýt tức chết, quan hệ với Ngô Diệp càng thêm tồi tệ.