Chương 41: Gen phục hồi nguyên dịch - 2

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 41: Gen phục hồi nguyên dịch - 2

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cha Ngô buồn bã thở dài:
“Phải, đều tại cha. Cả đời cha tự hào về khả năng nhìn người chuẩn xác, không ngờ đến cuối cùng lại không thể nhìn thấu được những người thân cận bên mình.”
Tập đoàn Ngô thị sở hữu khối tài sản khổng lồ nhưng không phải là công ty niêm yết, bao gồm nhiều công ty lớn nhỏ với lĩnh vực hoạt động rộng, có những mảng đúng là những cái đuôi lớn khó lòng kiểm soát. Tập đoàn đã phát triển hơn hai mươi năm, không có thế lực chống lưng vững chắc. Cha Ngô tuy tích lũy được một số mối quan hệ nhưng không còn đủ sức lực như thời trẻ để thực hiện một cuộc cải cách triệt để từ trên xuống dưới cho công ty. Ông vốn định để Ngô Sâm và Ngô Diệp thay ông hoàn thành việc này, một là để nắm rõ cách vận hành của công ty, hai là để củng cố vị trí của mình. Nào ngờ Ngô Sâm lại hoàn toàn không chấp nhận sự tồn tại của Ngô Diệp.
Ông còn nhớ đứa con trai cả mà ông hằng tự hào đã cười lạnh nói với ông:
“Ngô Diệp chỉ là đống bùn loãng không thể trát lên tường, Ngô Ly là một kẻ ốm yếu như ấm sắc thuốc, dựa vào đâu mà chúng nó lại được thừa kế số cổ phần ngang bằng con? Mẹ con đã vì tập đoàn mà hy sinh cả tính mạng, dựa vào đâu mà cuối cùng lại để người khác hưởng lợi?”
Người cấp dưới cũ mà ông coi như anh em thì nói với ông:
“Ngô Dung, Ngô thị có được ngày hôm nay, công sức tôi bỏ ra không hề ít hơn ông. Năm xưa nhà máy bị cháy, đứa con trai duy nhất của tôi đã chết cháy trong xưởng, tôi có nói gì không? Hoàng đế luân phiên nhau làm, ông nắm quyền Ngô thị bấy nhiêu năm nay rồi, cũng đến lúc họ Chu tôi làm chủ một lần chứ? Đừng không cam lòng cũng đừng oán hận tôi, nếu có oán hận thì hãy oán hận ông đã sinh ra đứa con trai tốt ấy.”
“A Diệp, con bớt nói vài câu đi, trong lòng cha đã đủ khó chịu rồi.”
Mẹ Ngô sau khi kết hôn với cha Ngô từng làm tổng giám đốc một công ty con của Ngô thị vài năm. Sau khi sinh A Ly, vì con trai mắc bệnh bẩm sinh nghiêm trọng nên bà dứt khoát rút lui khỏi chức vụ đó. Suốt mười mấy năm qua bà chỉ làm một quý phu nhân bình thường, chuyên tâm chăm sóc con cái và lo toan việc nhà, rất ít khi hỏi đến chuyện công ty. Tuy nhiên bà cũng giống Ngô Diệp, đều không thích tác phong của Chu Vương Nguyên, cũng từng đề nghị với cha Ngô mua lại cổ phần trong tay hắn. Nhưng cha Ngô niệm tình xưa nên chuyện cứ thế bỏ ngỏ, cuối cùng dẫn đến kết quả đắng cay như ngày hôm nay.
Tuy nhiên dù không có Chu Vương Nguyên thì với dã tâm của Ngô Sâm, khó mà đảm bảo sẽ không xuất hiện Lý Vương Nguyên, Trần Vương Nguyên nào đó.
Nói cho cùng, ai có thể ngờ được người thân mà mình dốc hết ruột gan đối tốt, khi quay lưng lại sẽ giáng cho mình một đòn chí mạng chứ? Chỉ có thể nói, tiền tài làm lay động lòng người, dục vọng mê hoặc tâm trí.
Ngô Diệp thấy vẻ mặt suy sụp của ông già, trong lòng cậu khó chịu, cậu vỗ vai cha an ủi:
“Thôi được rồi ông già, cùng lắm thì chúng ta làm lại từ đầu, có gì đáng buồn đâu chứ? Tái ông thất mã, yên tri phi phúc. Tin con đi, không cần đến mấy năm đâu, thành tựu của nhà họ Ngô chúng ta nhất định sẽ còn rực rỡ hơn bây giờ!”
“Không lớn không nhỏ, toàn nói khoác.” Cha Ngô trừng mắt nhìn con trai: “Taxi đến rồi kìa, còn không mau đi vẫy.”
“Chỉ biết sai bảo con thôi!”
Thấy vẻ mặt không tình nguyện của con trai, trên mặt mẹ Ngô cuối cùng cũng nở một nụ cười. Bất kể con đường phía trước thế nào, chỉ cần con trai bình an trở về bên cạnh là bà đã mãn nguyện rồi.
Mười mấy phút sau, họ đến bệnh viện.
Ngô Ly đã tạm thời qua cơn nguy kịch, được chuyển sang phòng bệnh thường và đang hôn mê. Ngô Diệp nhìn em trai gầy gò như tờ giấy, mặt đeo mặt nạ oxy mà đau lòng khôn xiết.
[Hệ thống, mày có thể đổi được trái tim phù hợp với em trai tao không?] Ngô Diệp cẩn thận đặt bàn tay lộ ra ngoài của Ngô Ly vào trong chăn.
[Có,] Giọng điện tử lạnh lùng của hệ thống không thể hiện cảm xúc, nó khách quan nói cho Ngô Diệp biết: '[Nhưng tuổi của cậu bé không còn nhỏ, với kỹ thuật y tế ở vị diện các cậu thì ghép tim không phải là lựa chọn tối ưu cho cậu bé. Hơn nữa cơ thể cậu bé rất yếu, cho dù bây giờ cậu có đổi được trái tim thì tỷ lệ cậu bé tử vong trên bàn mổ là trên 90%.]'
Tim Ngô Diệp nhói lên như bị kim châm, '[... Vậy mày còn cách nào khác không?]'
Hệ thống không nói gì, bật bảng điều khiển lên, bên trên hiện lên hình ảnh một ống tiêm chứa chất lỏng màu đỏ, '[Huyết Thanh Phục Hồi Gen cấp thấp?]'
Bên dưới hình ảnh có một dòng chú thích: 'Loại thuốc này dùng để sửa chữa gen bị tổn thương, đánh thức sức sống tế bào, kích thích tiềm năng sinh mệnh, tu bổ các cơ quan khiếm khuyết, có thể điều chỉnh cơ quan dị hình ở một mức độ nhất định.'
Thứ này quả thực là được đo ni đóng giày cho A Ly! '[Hệ thống, thứ này thực sự có thể chữa khỏi hoàn toàn cho A Ly sao?]' Ngô Diệp phấn khích hỏi.
[Cần ít nhất năm liều Huyết Thanh Phục Hồi Gen cấp thấp trở lên.] Dưới giọng nói máy móc lạnh lùng của hệ thống ẩn chứa tia vui mừng thầm kín khi cá đã cắn câu.
Chỉ cần chữa khỏi cho A Ly, đừng nói là năm liều, dù là năm mươi liều hay năm trăm liều, cậu cũng sẽ tìm cách kiếm được!
[Thứ này là cấp thấp, chỗ mày không có cấp trung hay cấp cao sao, tốt nhất là loại giải quyết vấn đề chỉ trong một lần?]
[Có nhưng cậu không mua nổi.]
Ngô Diệp hơi nản lòng, '[Đúng rồi, một liều Huyết Thanh Phục Hồi Gen cấp thấp cần bao nhiêu điểm tích lũy và tinh hạch?]'
[10.000 điểm tích lũy, 100 tinh hạch cam (tinh hạch cấp ba).]
“Đậu má, sao mày không đi cướp luôn đi!”
Hiện tại tinh hạch đỏ (chuẩn cấp ba) vẫn còn là hàng hiếm, cậu còn chưa thấy mặt mũi viên tinh hạch cam nó tròn méo ra sao, bảo cậu đi đâu mà tìm đây? Oái oăm là quy tắc quy đổi của hệ thống không thể đảo ngược: tinh hạch cấp cao đổi ra cấp thấp dùng được nhưng tinh hạch cấp thấp dù có nhiều đến mấy cũng không thể thay thế được cấp cao.
Hệ thống im thít.
Cha Ngô thấy sắc mặt Ngô Diệp không tốt, vội hạ giọng hỏi:
“Có phải đồ cứu A Ly đắt quá không?”
Cha Ngô chỉ biết lơ mơ về hệ thống, ông hy vọng con út sống sót là thật nhưng cũng không muốn con thứ phải trả một cái giá không thể chịu đựng nổi.
Mẹ Ngô cũng nhìn chằm chằm Ngô Diệp đầy lo lắng.
“Chỉ hơi đắt một chút thôi, đừng lo, con sẽ nghĩ cách.” Ngô Diệp cố tỏ ra thoải mái.
[Vậy bây giờ mày có thể cho tao nợ trước một liều Huyết Thanh Phục Hồi Gen không?] Khi cầu cạnh người khác, nụ cười của Ngô Diệp luôn chân thành một cách lạ thường.
[Năng lượng còn lại không đủ, không thể tổng hợp.]
Để an ủi cha mẹ, Ngô Diệp kiên nhẫn giải thích sơ qua về tác dụng của Huyết Thanh Phục Hồi Gen cấp thấp cho hai người nghe:
“... Cho nên bây giờ ba mẹ có thể yên tâm rồi, A Ly chắc chắn sẽ khỏe lại. Có điều bên chúng ta không có nguyên liệu cần thiết để tổng hợp huyết thanh phục hồi gen này, con phải sang vị diện kia tìm kiếm kỹ càng, có thể sẽ mất một thời gian. Cha, trước khi con đi, chúng ta phải lên kế hoạch một số việc thật kỹ càng.”
Khoan đã, Ngô Diệp chợt nghĩ ra điều gì, mặt trắng bệch, vội hỏi: '[Hệ thống, năng lượng còn lại của mày có đủ đưa tao về vị diện tang thi chứ?]'