Chương 45: Mưu tính - 2

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 45: Mưu tính - 2

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhị thiếu gia Ngô sau khi mua Hoàng Tử về thì ngoài chơi game vẫn là chơi game, hoàn toàn không quan tâm đến các chức năng khác của Hoàng Tử.
Ngược lại, cha Ngô là người đầu tiên phát hiện ra bộ phần mềm văn phòng mạnh mẽ vượt xa Microsoft, hệ điều hành nhận diện giọng nói siêu việt, khả năng xử lý dữ liệu hoàn hảo cùng sự hỗ trợ nhân văn của trí tuệ nhân tạo.
Ngay cả một người hoàn toàn không am hiểu về máy tính, chỉ cần biết bật nguồn là có thể lập một bảng phân tích báo cáo tài chính của công ty niêm yết mà không gặp bất cứ khó khăn gì.
Nếu thực sự phải soi mói tìm khuyết điểm thì điểm trừ duy nhất là thông tin Hoàng Tử phản hồi đều là chữ phồn thể, đối với người quen đọc chữ giản thể thì nhiều chữ phải đoán, hơi phiền phức.
Mà mấy cái này chỉ cần nắm được ngôn ngữ lập trình của trí tuệ nhân tạo, viết và cài đặt một chương trình chữ giản thể thì chẳng có gì to tát.
A Ly ôm chặt máy tính bảng không nỡ rời tay, dưới sự giới thiệu của Hoàng Tử, cậu bé mở một trò chơi nông trại ngoại tuyến ra chơi mê mải.
Cha Ngô đã nhìn thấy trước cơn bão mà trí tuệ nhân tạo cấp thấp sẽ gây ra trên Trái Đất, kích động hỏi: “Với kỹ thuật hiện tại của chúng ta, có thể giải mã cấu trúc chương trình của Hoàng Tử không?”
Ngô Diệp lắc đầu:
“Con đâu có học chuyên ngành máy tính mà biết được? Chuyện nghiên cứu trí tuệ nhân tạo cứ từ từ đừng vội, giải quyết chuyện tập đoàn trước đã rồi hãy tính toán lâu dài.”
Trước đó Ngô Diệp định sau khi về sẽ tìm chuyên gia giải mã cấu trúc trí tuệ nhân tạo nhưng giờ đằng nào cũng phải quay lại vị diện tang thi, cần gì phải bỏ gần tìm xa? Trực tiếp tìm mấy kỹ sư lập trình cao cấp bên đó viết chương trình cốt lõi cho cậu lại còn tránh được nguy cơ rò rỉ bí mật.
Ở bên này, trả lương cả triệu tệ mời kỹ sư cao cấp chưa chắc người ta đã chịu làm, có thành quả rồi thì bản quyền có nắm được trong tay hay không còn là chuyện khác, biết đâu cuối cùng lại công cốc, làm lợi cho người khác.
Ở vị diện tang thi, Ngô Diệp dám vỗ ngực đảm bảo, chỉ cần cậu bao ăn uống đầy đủ ba bữa thì vô số nhân tài sẽ tình nguyện xin làm việc cho cậu; nếu có thể cho thêm hai bữa thịt thì tha hồ chọn nhân tài cao cấp, chẳng lẽ lại không làm nổi một trí tuệ nhân tạo cấp thấp cỏn con sao?
Trước kia Ngô Diệp một lòng muốn về nhà làm kẻ ăn bám an nhàn vô lo, chỉ nghĩ đến giết tang thi tích điểm, hoàn toàn không suy nghĩ sâu xa về những chuyện ở vị diện tang thi.
Giờ đây, một loạt biến cố xảy ra lại thực sự khiến cậu nhìn thấy cơ hội kinh doanh tiềm năng khổng lồ ở vị diện tang thi.
Tất nhiên, Nhị thiếu gia Ngô tỏ vẻ mình không tham lam chút nào, chỉ cần gom đủ Gen phục hồi nguyên dịch chữa bệnh cho em trai lại kiếm thêm chương trình cốt lõi của trí tuệ nhân tạo cấp thấp là sau này cậu sẽ không bao giờ trở lại vị diện tang thi nữa.
Bệnh viện đông đúc, phức tạp, thỉnh thoảng lại có y bác sĩ vào kiểm tra thay thuốc cho Ngô Ly, Ngô Diệp tập trung chơi game cùng em trai, không nhắc đến chuyện khác nữa.
Buổi chiều, sau khi Ngô Ly ngủ say, mẹ Ngô ở lại bệnh viện trông con, hai cha con Ngô Diệp về nhà, mỗi người một việc.
Số tiền cha Ngô có thể huy động đều đã được sử dụng để tìm tung tích Ngô Diệp và chữa bệnh cho Ngô Ly, hiện tại trong tay ông chỉ còn vài chục nghìn tệ tiền mặt. Việc cấp bách trước mắt là bán số vàng Ngô Diệp mang về.
Cha Ngô tay trắng dựng nghiệp, bạn bè đủ mọi tầng lớp quen biết không ít, bản thân ông lại là người hay làm việc thiện, dù bây giờ sa sút lỡ vận thì vẫn có nhiều người sẵn lòng nể mặt ông.
Ông về nhà gọi vài cuộc điện thoại, rất nhanh đã liên lạc được với một người bạn sẵn lòng giúp ông tiêu thụ số vàng này, nói với Ngô Diệp một tiếng rồi đeo ba lô rời đi.
Ngô Diệp ngay sau đó cũng bắt xe đến căn hộ, dù cam tâm tình nguyện hay không thì Liên Ngọc cũng đã dọn đi rồi. Buồn cười là cô ta còn để lại một bức thư trên bàn trà phòng khách, Ngô Diệp chẳng thèm nhìn, ném thẳng vào thùng rác.
Ngô Diệp cầm danh bạ đã sao lưu từ trước đó, gọi điện lần lượt cho đám bạn bè chỉ biết chơi bời, nói rõ ràng mình có căn hộ muốn bán, ai có ý định thì qua xem.
Gọi hết một lượt, Ngô Diệp thực sự thấm thía câu “hổ lạc đồng bằng bị chó khinh”, đám người ngày thường xưng anh gọi em với cậu giờ coi cậu như vị thần xui xẻo, đứa khách sáo chút còn biết vòng vo tìm cớ để từ chối, đứa không khách sáo thì chưa nghe hết câu đã cúp máy ngay lập tức.
“Mẹ kiếp, một lũ rụt rè, ta coi như đã nhìn thấu bộ mặt các ngươi rồi.”
Ngô Diệp đối mặt với sự lạnh nhạt, may mà vẫn còn vài người bạn thân thiết sẵn lòng giúp đỡ lúc hoạn nạn. Nửa tiếng sau, có bốn người đến căn hộ, họ đều là những người chơi thân nhất với Ngô Diệp.
Người đến sớm nhất là Bàng Chí, chiều cao tương đương Ngô Diệp nhưng bề ngang to gấp ba bốn lần Ngô Diệp, biệt danh Béo đúng là danh xứng với thực.
Bàng Chí học cùng lớp với Ngô Diệp từ mẫu giáo đến cấp ba, thỉnh thoảng còn ngồi cùng bàn, tình cảm thân thiết nhất.
Nhà Béo mở siêu thị, chuỗi cửa hàng lớn nhỏ mấy chục cái nhưng chỉ giới hạn trong tỉnh, tài sản so với những người bạn khác của Ngô Diệp thực sự chẳng thấm vào đâu.
Ngô Diệp luôn dẫn dắt cậu ta tham gia vào giới thượng lưu, Bàng Chí lúc nào cũng cười hề hề nhưng trong lòng tính toán kỹ lưỡng hơn Ngô Diệp nhiều.
Dựa vào thế của Ngô Diệp, cậu ta kết giao được không ít mối quan hệ, hoàn toàn trấn áp được đám con riêng mà bố cậu ta mang về.
Nhà họ Ngô xảy ra chuyện, Ngô Diệp mất tích, dù xét về mọi khía cạnh thì cậu ta tuyệt đối là người lo lắng nhất sau người nhà Ngô Diệp.
Hòa Bằng lớn hơn Ngô Diệp ba tuổi là con trai bạn của Ngô Dung, gia đình làm ngoại thương. Anh ta là con một, cha mẹ ân ái, trong nhà không có nhiều chuyện lằng nhằng như nhà người khác.
Hòa Bằng lớn lên thuận buồm xuôi gió, mấy năm trước cũng giống Ngô Diệp là một thiếu gia lười biếng ham ăn, sau khi tốt nghiệp đại học bị cha ném vào công ty làm từ cấp thấp nhất, rèn luyện hai ba năm đã trưởng thành hơn rất nhiều.
Khâu Tiểu Hào là em họ của Hòa Bằng, gia đình kinh doanh linh kiện điện tử, luôn có quan hệ hợp tác với nhà họ Ngô. Cậu ta sinh trước Ngô Diệp nửa tháng, luôn tự coi mình là huynh của Ngô Diệp.
Hồi nhỏ thường xuyên đánh nhau với Ngô Diệp, đánh đến mũi bầm mặt sưng rồi lát sau lại ngậm kem que chơi với nhau như huynh đệ ruột.
Cậu ta còn cùng Ngô Diệp theo đuổi Liên Ngọc, Khâu Tiểu Hào không si tình với người đẹp như Ngô Diệp, hồi cấp ba theo đuổi nửa học kỳ thấy Liên Ngọc không phản ứng gì bèn quay sang tán tỉnh cô em khóa dưới xinh đẹp.
Tốt nghiệp cấp ba cậu ta đi Mỹ du học luôn, hiện đang học thạc sĩ thương mại tại một trường danh tiếng thuộc Ivy League, nghe tin nhà họ Ngô gặp biến cố, Ngô Diệp mất tích mới vội vàng về nước.
Lý Cảnh Chu là bạn đại học của Ngô Diệp, vốn ở cùng ký túc xá với Ngô Diệp nhưng Ngô Diệp mua nhà bên ngoài, sau năm nhất thì không còn ở ký túc xá trường nữa.
Lý Cảnh Chu học giỏi, quan hệ tốt, làm lớp trưởng trong lớp, Ngô Diệp thường xuyên nhờ cậu ta chép bài tập, điểm danh hộ, xin nghỉ phép hộ...
Qua lại giúp đỡ nhau, Ngô Diệp tình cờ biết gia cảnh cậu ta khó khăn, phải làm thêm ở nhà ăn trường để kiếm tiền học phí bèn nhờ huynh trưởng sắp xếp cho Lý Cảnh Chu vào công ty thực tập.
Ban đầu Ngô Diệp cũng không nghĩ cậu ta có thể làm nên chuyện gì nhưng Lý Cảnh Chu thực sự có năng lực, trong hơn hai năm đại học từ một nhân viên tạp vụ ở phòng hậu cần leo lên vị trí phó phòng hậu cần.
Chuyện xảy ra trong một tháng qua quá nhiều, Ngô Diệp dù có vô tư đến mấy cũng phải cảnh giác hơn. Bàng Chí và hai người kia thì thôi, có thể nói là bạn nối khố, chơi với nhau từ nhỏ, Lý Cảnh Chu thì khác.
Tuy cậu ta do chính mình giới thiệu vào công ty nhưng hai ba năm nay cậu ta luôn làm việc dưới trướng Ngô Sâm, tuổi còn trẻ đã leo lên vị trí phó phòng, không thể trách Ngô Diệp suy nghĩ nhiều.
Đối mặt với sự tò mò của mọi người, Ngô Diệp bịa đặt chuyện, nói mình gặp được cao nhân đắc đạo, cao nhân thấy cậu có cốt cách phi phàm nhất quyết đòi nhận làm đồ đệ, truyền thụ công pháp cái thế.
Tiếc là cậu luyến tiếc chốn hồng trần, đặc biệt là luyến tiếc đám bạn bè cao quý, nghĩa hiệp này nên lén trốn về.
“Lá Tử, huynh cứ bịa chuyện đi, ta thấy huynh đọc tiểu thuyết đến tẩu hỏa nhập ma rồi đó. Sao huynh không nói huynh gặp được hồ ly tinh ngàn năm nhất quyết đòi lấy huynh làm chồng luôn đi?” Khâu Tiểu Hào bĩu môi, hoàn toàn không tin lời Ngô Diệp nói khoác.
“Huynh tưởng ai cũng giống huynh à? Cả ngày trong đầu toàn đàn bà với phụ nữ? Lúc nào bị thượng mã phong thì đừng có nói quen biết ta đó nhé, ta không chịu nổi mất mặt đâu.”
Ngô Diệp nghiêm túc nói:
“Thôi đừng nói nhảm nữa, hôm nay ta mời các huynh đệ đến là muốn bán nhà. Căn hộ này ta mua và sửa sang hết hơn 12 triệu tệ, hôm qua ta thấy ở trung tâm môi giới có một căn diện tích, kết cấu, nội thất tương đương căn này rao giá 14 triệu tệ. Tình hình nhà ta chắc các huynh đệ cũng nghe nói rồi, giờ đang cần tiền gấp, căn nhà này ta bán cho các huynh đệ giá 10 triệu tệ, các huynh đệ bỏ chút công sức và thời gian bán lại, tiền lời coi như huynh đệ biếu tiền công sức.”