Chương 48: Cơ hội - 1

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 48: Cơ hội - 1

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Ôi chao, đau quá, đau chết mất thôi...”
Tần Vô Hoa đẩy cửa vào, thấy Ngô Diệp nằm sấp trên nền xi măng lạnh lẽo, dang tay dang chân như chữ Đại, miệng rên hừ hừ không ngớt. Tần Vô Hoa vội chạy tới đỡ cậu dậy, thấy đôi mắt Ngô Diệp long lanh nước thì lòng chợt thắt lại: “Cậu ngã vào đâu rồi?”
Ngô Diệp vẫn còn chút liêm sỉ, cuối cùng không thốt ra câu “ngã dập trứng rồi”. Cậu kẹp chân, hít hà từng hơi khí lạnh, trong lòng gào thét đòi tính sổ với hệ thống, ngoài miệng thì nhờ Tần Vô Hoa tháo bọc thuốc lá trên lưng xuống giúp.
“Không phải cậu đã nói sẽ không quay về nữa sao?” Tần Vô Hoa lạnh lùng hỏi.
Ngô Diệp nằm vật ra giường, đôi mắt đào hoa nhìn Tần Vô Hoa đầy vẻ vô tội, cười trơ trẽn: “Nhớ anh nên tôi mới quay về thôi, sao, không hoan nghênh sao?”
Tần Vô Hoa có cả một bụng uất ức muốn nói, nhưng ba chữ “nhớ anh rồi” lại chặn đứng trong họng. Tai anh lờ mờ ửng đỏ, nhưng làn da màu lúa mạch đã che giấu đi gần hết, khiến người khác khó mà nhận ra.
Tần Vô Hoa khẽ dời tầm mắt: “Lam Thành sắp loạn rồi, dạo này cậu cẩn thận một chút.”
“Lam Thành sắp loạn? Sao lại thế?” Đừng mà, Lam Thành mà loạn rồi thì thuốc lá của cậu bán cho ai đây? Tần Vô Hoa kể sơ qua về chuyện tang thi kiểu mới, cũng không quên nhắc đến việc Thủ đô đã phái máy bay đến đón người.
“Vậy anh tính thế nào?” Ngô Diệp thầm nghĩ, loại tang thi kiểu mới này có phải là tang thi cấp ba không nhỉ? Nếu đúng thì tinh hạch màu cam của cậu có hy vọng rồi. Nhưng nếu rời khỏi Lam Thành thì biết đi đâu đây?
Tần Vô Hoa rất vô trách nhiệm, phủi tay nói: “Cậu là đại ca, mọi chuyện cứ theo cậu quyết định.”
“Vậy chúng ta đừng vội đi, cứ đợi xem sao đã. Nếu Lam Thành đã xuất hiện tang thi kiểu mới thì khó mà đảm bảo những nơi khác không xuất hiện. Tiếc là tôi mang nhiều thuốc lá thế này, e rằng không bán được giá tốt rồi.”
Theo quan niệm của Ngô Diệp, thời buổi càng loạn lạc thì hàng xa xỉ càng mất giá, ngược lại lương thực cứu mạng càng dễ bị người ta tranh giành.
“Cậu mang thuốc lá đến à? Chất lượng ra sao?”
Vị trí địa lý của Lam Thành rất tốt, lương thực sản xuất ra về cơ bản đủ để tự cung tự cấp.
Còn Thủ đô là khu dân cư lớn nhất Hoa Quốc, số người sống sót lên đến hơn 40 triệu. Chút lương thực tự sản xuất còn chẳng đủ nhét kẽ răng, họ hoàn toàn dựa vào việc dùng vũ khí, thuốc men để đổi lấy vật tư từ các căn cứ khác.
Vì thế, người sống sót ở đó được hưởng mức độ an toàn cao nhất nhưng đồng thời cũng phải trả chi phí sinh hoạt đắt đỏ. Chắc chắn những người quyết định đi Thủ đô sẽ rất sẵn lòng tiện đường mang theo một ít vật tư đến đó bán lại để kiếm lời.
Ngô Diệp thấy thái độ của Tần Vô Hoa có vẻ khả quan, cậu không chớp mắt nói: “Đương nhiên là hàng chính hãng chất lượng cao, tuyệt đối ngon hơn loại 200 tinh hạch một gói trong cửa hàng.”
“Tôi lấy một gói cho người ta xem thử.”
Ngô Diệp gật đầu. Tần Vô Hoa cởi bỏ lớp ga trải giường buộc chặt, tùy tiện rút ra một cây thuốc, bóc vỏ lấy một gói rồi quay người ra khỏi phòng.
“Đại ca, cái này từ đâu ra thế?”
Tiền Hâm là một con nghiện thuốc lá nặng, sau tận thế buộc phải cai thuốc hơn chục năm nay. Giờ khó khăn lắm mới thấy một gói thuốc lá, bảo sao không kích động cho được? Quá kích động nên quên béng việc hỏi Tần Vô Hoa vì sao trong phòng lại có tiếng người lạ nói chuyện.
“Cậu thử xem chất lượng thế nào trước đã, rồi xem mang ra ngoài bán được bao nhiêu?”
Tiền Hâm nhanh nhẹn mở gói thuốc, rút một điếu đưa lên mũi ngửi ngửi. Sau đó, gã lấy bật lửa mang theo bên người châm lửa, rít sâu một hơi rồi từ từ nhả khói:
“Hơi giống mùi Mộc Phù Dung nhưng vị không đủ đậm, cảm giác như Mộc Phù Dung giả. Tuy làm khá thật, hút ngon hơn Kiềm Vân, nhưng mang ra ngoài bán ít nhất cũng được 500 tinh hạch một gói.”
Mộc Phù Dung là loại thuốc lá trung cao cấp, cùng đẳng cấp với Trung Hoa mềm, hương vị cũng tương tự. Còn Kiềm Vân chính là loại thuốc lá rẻ tiền nhất mà Ngô Diệp thấy bán trong cửa hàng. Tiền Hâm quả không hổ danh một con nghiện lâu năm, phán một câu trúng phóc.
Ngô Diệp nghe mà trợn tròn mắt há hốc mồm:
“Thật sự bán được tận 500 tinh hạch một gói sao?”
Cái giá này vượt xa dự đoán của cậu. Ngô Diệp nghĩ đến 500 gói thuốc lá giả mình mang theo, nếu chỗ này mà bán hết... Ngô Diệp chỉ nghĩ thôi đã thấy khô cả họng, lợi nhuận này quả thực quá kinh khủng.
Tiền Hâm thấy Ngô Diệp nghênh ngang đi từ phòng đại ca ra, gã ngẩn người một lát rồi hiểu ngay đây chính là ân nhân cứu mạng mà đại ca nhắc tới, cũng là đại ca trong miệng Kỷ Vân. Nghĩ đến những thứ đại ca đã cho xem, Tiền Hâm không hề vì khuôn mặt trẻ con của Ngô Diệp mà nảy sinh ý coi thường.
Hai ngày trước khi gặp đại ca, gã đã bị tang thi cắn bị thương. Nếu không nhờ vắc-xin Ngô Diệp để lại cho đại ca thì làm sao Tiền Hâm gã còn sống đến giờ?
Vì thế, Ngô Diệp không chỉ là ân nhân cứu mạng của đại ca mà còn là ân nhân cứu mạng của gã.
“Đại ca!” Tiền Hâm hô to một tiếng đầy chân thành và khí thế, làm Ngô Diệp giật mình.
Trong ấn tượng của cậu, đâu có thu nhận đàn em này nhỉ?
Trên mặt Tần Vô Hoa hiếm khi lộ ra nụ cười: “Cậu ấy là Tiền Hâm, đồng đội cũ của tôi. Hai ngày trước tôi gặp cậu ấy trong vùng an toàn, cậu ấy bị chó tang thi cắn bị thương. Chính nhờ vắc-xin cậu để lại mà cậu ấy đã được cứu mạng.”
“Ra là vậy.” Ngô Diệp nhìn lớp băng gạc quấn dày trên bắp chân gã, hỏi: “Giờ anh đã đỡ chưa?”
Tiền Hâm không hổ danh là cựu quân nhân, giọng oang oang như đang hô báo cáo: “Báo cáo đại ca, tôi đã đỡ nhiều rồi, hoàn toàn không ảnh hưởng đến hành động.”
Ngô Diệp bị gã “hét” cho ong cả đầu: “Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi. Nói chuyện thuốc lá trước đã, thuốc của tôi thật sự bán được 500 tinh hạch một gói sao?”
Tiền Hâm nghiêm túc báo cáo:
“Với chất lượng thuốc này, nếu nhãn mác đầy đủ thì không khó để bán được giá đó. Nhưng thuốc này chẳng có ký hiệu gì, người tinh mắt nhìn qua là sẽ biết thuốc giả. Hơn nữa, khách hàng chắc chắn sẽ đòi mở bao để kiểm tra, giá cả có thể bị thiệt một chút. Định giá 300 tinh hạch một gói chắc sẽ dễ bán hơn.”