Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 49: Cơ hội - 2
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Vậy thì tôi sẽ bóc hết vỏ hộp ra và bán lẻ từng điếu.” Một gói thuốc có 20 điếu, giá 300 tinh hạch một gói, tính ra mỗi điếu là 15 tinh hạch. Mức giá này gấp năm lần so với 3 tinh hạch một điếu mà cậu dự kiến, vượt xa cả mong đợi.
“Đó cũng là một cách.” Tiền Hâm nói. “Nhưng nếu bóc vỏ hộp ra, thuốc sẽ nhanh bị ẩm. Khi bán lẻ, tốt nhất là bóc gói nào bán gói đó.”
Ngô Diệp dường như nhìn thấy vô số tinh hạch đáng yêu đang vỗ cánh bay về phía mình:
“Vô Hoa, anh mau mang mấy cây thuốc này đến chợ đen thử xem sao.”
Thuốc lá cuốn tay quả thực là một món hàng xa xỉ danh bất hư truyền. Ngoài những dị năng giả có thu nhập cao, liệu có mấy người thường đủ khả năng tiêu thụ nó? “E rằng giờ này chợ đen đã bị tang thi san phẳng rồi.” Tần Vô Hoa lạnh lùng nói.
Ngô Diệp ngớ người ra: “Vậy phải làm sao đây?”
“Đừng lo, Lam Thành sắp loạn rồi. Những người cấp cao bên trên đang lo sốt vó tìm cách giải quyết cuộc khủng hoảng lần này, tạm thời không rảnh rỗi đâu mà quản mấy vụ giao dịch nhỏ lẻ của chúng ta.”
Ngô Diệp yên tâm hơn, đầu óc cũng bắt đầu tính toán: “Chúng ta ở Lam Thành chưa lâu, quen biết ít người, hay là nhờ nhóm Dương Khởi tìm mối tiêu thụ giúp nhé?”
“Đúng là tư tưởng lớn gặp nhau rồi.” Nói xong, Tần Vô Hoa gọi điện cho Dương Khởi, bảo rằng có một vụ làm ăn muốn bàn với họ.
Hai ngày nay, tang thi bên ngoài quá nhiều. Dương Khởi và Dương Lệ Na đều là những người biết quý trọng mạng sống, nên sáng ra, họ chỉ săn một ít tang thi ở vùng an toàn đủ để duy trì chi tiêu cho gia đình rồi về thành ngay.
Nhận được điện thoại của Tần Vô Hoa, hai người họ đến rất nhanh.
Ngô Diệp cũng không vòng vo với họ, nói thẳng rằng trong tay cậu có một lô thuốc lá, muốn nhờ họ móc nối bán lén lút ra ngoài. Mỗi giao dịch, cậu sẽ chia cho họ 10% phí môi giới.
Dương Khởi và Dương Lệ Na không ngờ trong tay Ngô Diệp lại có loại hàng khan hiếm thế này. Lam Thành hiện tại bề ngoài có vẻ yên bình nhưng thực chất sóng ngầm đã cuộn trào, những kẻ có chút bản lĩnh và của cải đều muốn tháo chạy.
Sau khi chợ đen không còn, các dị năng giả ỷ vào thời điểm then chốt mà những người cấp cao của Lam Thành không dám đắc tội họ, nên họ đã lén lút giao dịch ngay trong thành.
Vật giá đắt đỏ ở Thủ đô là chuyện ai cũng biết. Những người quyết tâm ra đi, ít nhiều đều muốn đổi tất cả những gì có giá trị trong tay thành vật tư để mang theo.
Những người cấp cao của Lam Thành tuy tự tin rằng bức tường thành cao ngất của họ không dễ bị tang thi xô đổ, nhưng không ai dám chắc trận vây thành sắp tới bao giờ mới kết thúc. Làm sao họ có thể cho phép lương thực bị tuồn ra ngoài với số lượng lớn?
Ai muốn đi họ không cản, nhưng hành lý mang theo tuyệt đối không được quá 15 cân.
Nhưng một gói thuốc lá nặng bao nhiêu? Một cây thuốc lá nặng bao nhiêu chứ?
Thủ đô có hơn 40 triệu người sống sót, có thể nói đây là nơi hội tụ những nhân tài kiệt xuất nhất và phần lớn của cải của Hoa Quốc.
Người thường có thể chùn bước trước gói thuốc giá vài trăm, thậm chí cả ngàn tinh hạch, nhưng với một số tầng lớp ở Thủ đô thì cái giá đó chẳng là gì.
Giống như có người cầm mức lương hai ngàn tệ một tháng sống dở chết dở, lại có người tùy tiện mua một cái túi xách cũng mấy chục vạn. Khoảng cách giàu nghèo đã tồn tại ngay từ đầu.
Thị trường Thủ đô khổng lồ như vậy, mấy trăm gói thuốc của Ngô Diệp dù có bán hết sang đó cũng chẳng tạo nên chút gợn sóng nào.
Nhưng đối với những người sắp rời khỏi Lam Thành, giá lương thực tăng vọt hai ngày nay đã không còn giá trị để mua vào. Muối ăn thiết yếu cũng tăng lên giá trên trời, vật giá ở Thủ đô có đắt đến mấy cũng không thể đắt hơn bên này được.
Dương Khởi và Dương Lệ Na gần như có thể đoán trước được rằng, một khi họ tung tin có thuốc lá quý hiếm bán tháo với giá rẻ, thì sẽ có bao nhiêu người đổ xô đến.
Ngô Diệp rất hào phóng cho hai anh em Dương Khởi mang 5 cây thuốc về chào hàng thử. Hơn một tiếng sau, Dương Khởi gọi điện lại báo rằng hàng đã bán hết sạch, lát nữa sẽ dẫn một khách sộp tới tận nơi.
Kỷ Vân và giáo sư Lý được Viện nghiên cứu Lam Thành mời đến để xem liệu có thể tập trung trí tuệ tìm ra cách đối phó với tang thi hay không. Những cách không đáng tin cậy thì đưa ra cả đống, còn cách hữu dụng thì chẳng có cái nào.
Những người có mặt ai nấy đều lòng dạ rối bời, chỉ một lòng muốn cầu xin Thủ đô phái chuyên cơ đến đón đám “nhân tài cao cấp” như họ rời khỏi Lam Thành.
Cuộc họp đến cuối cùng, mấy vị lãnh đạo cao nhất của Lam Thành mặt đen như đáy nồi, chỉ thiếu nước tuyên bố “thành còn người còn, thành mất người mất”, cuối cùng tan rã trong không vui.
Kỷ Vân và giáo sư Lý thì lại rất thoải mái, quyết định ôm chặt đùi Tần Vô Hoa, hắn ở đâu họ theo đó.
Về nhà thấy Ngô Diệp, người đã đi mà không từ biệt, đang ngồi lù lù trong nhà, Kỷ Vân lập tức vui vẻ:
“Đại ca, anh về lúc nào vậy?”
So với Tần Vô Hoa lạnh lùng ít nói, đương nhiên Kỷ Vân thích Ngô Diệp phóng khoáng, ồn ào hơn. Ba ngày Ngô Diệp vắng mặt, cậu ta và giáo sư Lý đều cảm thấy trong nhà như thiếu đi vài người vậy.
“Về chiều nay.”
Ngô Diệp nhìn hàm răng đen vàng của giáo sư Lý là biết ông là con nghiện thuốc lá lâu năm, liền hào phóng tặng ông một gói thuốc.
Ông nâng niu cầm hộp thuốc, ngắm nghía sờ mó mãi mới nỡ rút một điếu châm lửa. Nhả khói thuốc xong, giáo sư Lý vỗ vai Ngô Diệp:
“Cậu nhóc này được đấy, xem ra tối nay tôi không trổ tài nấu nướng khao cậu một bữa ra trò thì không được rồi.”
Ngô Diệp chớp chớp đôi mắt đào hoa, cực kỳ chu đáo nói: “Chú Lý, chú đi họp cả ngày nay chắc mệt rồi, tối nay ăn qua loa thôi, có gì ngon thì để mai hẵng làm.”
Giáo sư Lý đang cảm động rưng rưng, nào đâu biết rằng Nhị thiếu gia vừa ở nhà gặm hết cả nồi sườn, giờ có sơn hào hải vị bày ra trước mắt cũng lực bất tòng tâm rồi.