Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 50: Hàng bán chạy - 1
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giáo sư Lý nói vậy thôi chứ từ khi Ngô Diệp rời đi, mức sống của họ đã giảm sút đáng kể. Tần Vô Hoa đúng là có khả năng săn tang thi đáng gờm, nhưng tu luyện dị năng, mua sắm đạn dược, nhiên liệu... cái nào mà chẳng ngốn tinh hạch? Không còn cách kiếm tiền "như hack" của Ngô Diệp nữa, Tần Vô Hoa lại có những tính toán riêng, cộng thêm việc Ngô Diệp vừa đi thì tang thi kiểu mới xuất hiện, vật giá ở Lam Thành tăng chóng mặt. Làm sao mà còn được ngày ba bữa thịt như trước kia?
Tất nhiên, khoản ăn no thì Tần Vô Hoa vẫn đảm bảo được.
Kỷ Vân, với vũ lực không cao, trở thành một nhân vật nhỏ bé phải chật vật ở tầng lớp trung hạ lưu, nên ý thức về sự nguy hiểm đã ăn sâu vào máu thịt cậu ta.
Khi làm nhiệm vụ, tận mắt chứng kiến sự hung tàn của tang thi kiểu mới, cậu ta lập tức thuyết phục Tần Vô Hoa mua đủ lương thực, đạn dược, súng dự phòng và xăng dự trữ trong nhà.
Thực tế chứng minh sự lo xa của Kỷ Vân không hề sai. Chỉ một ngày sau đó, tức là sáng hôm qua, giá lương thực ở Lam Thành đã tăng gấp đôi.
Khu giao dịch trong thành vốn dĩ đã hỗn loạn, nay các tiểu thương bày bán bên ngoài đã đồng loạt biến mất. Chỉ còn cửa hàng tự doanh của Lam Thành là mở cửa, bên ngoài đầy rẫy lính canh trang bị tận răng.
Giá lương thực tăng vọt khó tránh khỏi có kẻ gây rối. Người đứng đầu Lam Thành, Quý Tường, đã tuyên bố cứng rắn: kẻ gây rối sẽ bị xử tử, còn người nhà của chúng sẽ bị đuổi khỏi Lam Thành.
Mắt thấy đại quân tang thi sắp vây thành, lúc này bị đuổi khỏi thành chỉ có nước chết. Những người sống sót dù bất mãn đến mấy cũng đành nuốt cục tức vào bụng, ngoan ngoãn xếp hàng mua lương thực.
Chỉ là, sự bình yên đổi lấy bằng chính sách áp bức này có thể kéo dài được bao lâu? Theo thời gian, số người sống sót nóng nảy ngày càng nhiều. Những xích mích, hiểu lầm nhỏ nhặt thường ngày chỉ cần vài câu là xong, giờ đây trực tiếp biến thành những trận đấm đá túi bụi.
Ngô Diệp đứng bên cửa sổ chưa đầy nửa tiếng đã chứng kiến mấy vụ đánh nhau tập thể.
Lam Thành, sắp loạn rồi.
Rất nhanh, màn đêm buông xuống, anh em Dương Khởi dẫn một vị khách hàng lớn đến.
Vị khách hàng lớn đó tên là Chu Thương, một dị năng giả hệ Trị liệu cấp hai trung cấp. Đừng thấy gã còn trẻ tuổi, dáng người nhỏ thó, mà danh tiếng ở Lam Thành lại không hề nhỏ. Trong thời buổi thiếu thuốc men, dị năng hệ Trị liệu của Chu Thương cực kỳ đắt hàng.
Dị năng của gã không chữa được đau đầu, cảm sốt, nhưng lại cực kỳ hiệu quả trong việc thúc đẩy vết thương mau lành.
Chu Thương xoay sở giữa các đội ngũ có thực lực ở Lam Thành, sống sung túc, kiếm được bộn tiền. Gã đã muốn đến khu dân cư siêu cấp an toàn hơn ở Thủ đô để sống từ lâu, nhưng khổ nỗi các cấp cao ở Lam Thành luôn dùng điều kiện hậu hĩnh để níu kéo, khiến gã tiếc rẻ không nỡ rời đi.
Lần này, hiếm có cơ hội được đi máy bay miễn phí lên phía Bắc, lại còn là đường hàng không an toàn nhất, gã có ngu mới không đi.
Chu Thương biết rõ trong tay mình có không ít tinh hạch, vàng bạc châu báu, nhưng đến một nơi đắt đỏ như Thủ đô thì số tiền này chẳng thấm vào đâu.
Biết tin Thủ đô phái chuyên cơ đến đón dị năng giả cấp hai, gã đã luôn tính toán mang theo chút vật tư có giá trị. Đúng lúc này, Dương Lệ Na tìm đến, hỏi gã có muốn mua thuốc lá không...
“Ngô thiếu, tôi lấy số lượng hơi lớn, giá cả có thể ưu đãi thêm chút không?”
Mắt Chu Thương rất tinh, nhìn khuôn mặt trắng trẻo, quần áo sang trọng và phong thái được nuông chiều của Ngô Diệp, hoàn toàn không thua kém Quý Sùng – con trai của lão đại Quý Tường ở Lam Thành.
Kết hợp với giọng điệu sùng bái của anh em Dương Khởi và những vật tư cậu lấy ra, vừa nhìn đã biết đây không phải người thường, nên Chu Thương lập tức dùng kính ngữ.
Ngô Diệp ở nhà là con thứ, mà chữ “thứ” (nhị) trong tiếng Hán đôi khi mang nghĩa bóng không hay lắm (chỉ sự ngốc nghếch), nên người ngoài thường gọi cậu là Ngô thiếu. Chu Thương gọi thế, cậu nghe chẳng thấy lạ lẫm gì, thản nhiên chấp nhận, nhưng trong mắt Chu Thương lại là chuyện khác.
“Nể mặt A Khởi, tôi sẽ giảm thêm cho anh tối đa 5%.” Hàng tốt không lo ế, Ngô Diệp nhìn ra Chu Thương thật lòng muốn mua.
Chu Thương không ngờ quan hệ giữa Ngô Diệp và Dương Khởi lại thân thiết đến vậy, lờ mờ có chút mùi vị cấp trên cấp dưới. Vừa rồi gã đã kiểm tra hàng ở chỗ Dương Khởi, chất lượng quả thực không tồi.
Với mức giá Ngô Diệp đưa ra, mang đến Thủ đô ít nhất cũng lãi gấp đôi. Nếu khéo léo một chút, bán cả ngàn tinh hạch một bao cũng không thành vấn đề.
“Số tinh hạch trong tay tôi đổi ra tinh hạch trong suốt vào khoảng 30.000.”
Khả năng tính nhẩm của Ngô Diệp khá tốt: “Làm tròn số, với 30.000 tinh hạch, tôi có thể đưa anh 102 bao thuốc.”
Mắt Chu Thương sáng lên: “Trong tay tôi còn một lô vàng và trang sức.”
Ngô Diệp làm ra vẻ không hứng thú lắm, lắc đầu từ chối: “Tình hình Lam Thành gần đây không tốt lắm. Một khi xảy ra chuyện, vàng bạc trang sức không dễ mang theo như tinh hạch.”
Chu Thương đương nhiên hiểu đạo lý này. Điều chết người hơn là khi lên máy bay không được mang quá 15 cân hành lý, mà riêng vàng trong tay gã đã hơn số đó rồi.
“Ngô thiếu, chúng ta đều là người sảng khoái, đừng mặc cả nữa. Hiện tại giá thị trường là 5 gam vàng đổi 1 viên tinh hạch trong suốt, tôi dùng 10 gam vàng đổi một viên. Còn trang sức đá quý khác, cậu cứ xem rồi định giá, thế nào?”
Trong thời mạt thế, dưới sự yêu cầu bắt buộc của chính quyền, vàng vẫn là tiền tệ mạnh. Nhưng các loại trang sức như ngọc bích, phỉ thúy, ngọc trai, kim cương thì không được ưa chuộng lắm, giá cả thường do hai bên thỏa thuận, dao động lớn và không cố định.
“Được, cứ theo ý anh. Hàng của tôi cũng không còn nhiều. Vẫn câu nói cũ, nể mặt A Khởi, tối đa chỉ có thể đưa anh 200 bao, anh tự tính toán đi.”
Lời này của Ngô Diệp rất khéo léo, vừa kéo gần quan hệ với Dương Khởi, vừa dùng chiêu marketing khan hiếm, đồng thời tiết lộ một thông tin: cậu còn hàng nhưng không nhiều.