Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 55: Nhiệm vụ thành chủ - 2
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngô Diệp tinh ý nhận ra ẩn ý trong lời nói của Hệ thống, vội hỏi: “Khoan đã, mày nói chưa được Hệ thống xác nhận liên kết là ý gì? Chẳng lẽ mày còn có thể liên kết với bọn Vô Hoa?”
“Mỗi khi Ký chủ mở khóa một cấp độ chuỗi gen, có thể kết nối với một đồng đội, tối đa có thể kết nối với chín đồng đội. Trong nhiệm vụ, Hệ thống có thể quy đổi điểm cống hiến của đồng đội thành điểm tích lũy cho Ký chủ. Đổi lại, đồng đội có thể hưởng lợi từ các công pháp tu luyện do Hệ thống cung cấp.”
Ngô Diệp nghe xong mắt sáng rực, hớn hở hỏi: “Công pháp miễn phí hả?”
Hệ thống lạnh lùng đáp: “Nằm mơ.”
“Ý là mấy công pháp đó ta vẫn phải tốn điểm và tinh hạch đổi cho họ?”
“Đúng vậy.”
Trong vũ trụ cấp cao, các loại công pháp tu luyện cho con người vô cùng đa dạng và phong phú, nhưng trên đời không có gì là miễn phí. Ai lại sẵn lòng đem bí kíp tuyệt chiêu của mình cho người ngoài xem mà không đòi hỏi gì?
Hệ thống Lính đánh thuê Vũ trụ là sản phẩm của thời chiến, khi đó cuộc chiến tranh chủng tộc kéo dài dai dẳng đòi hỏi một lượng lớn binh lính đạt chuẩn và hùng mạnh. Mà chiến đấu ở cấp độ đó, không chỉ cần biết lái phi thuyền hay điều khiển cơ giáp, mà còn đòi hỏi binh lính phải sở hữu khả năng chiến đấu cá nhân mạnh mẽ.
Cách duy nhất để có được khả năng chiến đấu cá nhân là tu luyện. Vì thế, trong Hệ thống Lính đánh thuê Vũ trụ do chính phủ chủ trì nghiên cứu, vô số công pháp đã được thu thập thông qua nhiều biện pháp khác nhau.
Mục đích của Hệ thống Lính đánh thuê Vũ trụ là đào tạo ra những chiến binh thép. Chính phủ đã bỏ ra cái giá khổng lồ để thu thập công pháp, đương nhiên không thể cho không. Bạn muốn có công pháp càng cao cấp thì cần tiêu diệt càng nhiều kẻ địch. Nói trắng ra, điểm tích lũy chính là điểm cống hiến. Cống hiến càng nhiều, phần thưởng càng lớn. Tận dụng những phần thưởng này, binh lính cuối cùng sẽ bước lên con đường của kẻ mạnh.
Sau chiến tranh, Hệ thống Lính đánh thuê Vũ trụ vẫn hoạt động sôi nổi trên chợ đen, bởi vì trong đó tồn tại những công pháp vô giá.
Nhưng Hệ thống hội tụ vô số công nghệ tiên tiến nhất, thậm chí đã sản sinh và dung hợp một tia quy tắc nguồn gốc vũ trụ. Vì thế, dù tập đoàn hacker có giỏi đến mấy cũng không thể bẻ khóa Hệ thống. Bất kể ai muốn lấy được gì từ Hệ thống, đều chỉ có thể dùng điểm tích lũy để đổi.
Đồng thời, các công pháp đổi được sẽ do Hệ thống truyền thừa trực tiếp. Người tiếp nhận truyền thừa chỉ có thể hiểu ngầm chứ không thể diễn tả bằng lời, đây cũng là thỏa thuận bảo mật mà chính phủ cam kết với chủ sở hữu công pháp ban đầu.
Ngô Diệp hiện tại hoàn toàn chưa nhận ra giá trị thực sự của Hệ thống, chỉ đơn thuần coi nó là một sự tồn tại có thể xuyên qua các vị diện, và có thể đổi được những vật phẩm thần kỳ.
“Hệ thống...”
Hệ thống: “?”
“Mày lúc nào cũng thích lừa đảo như vậy!” Ngô Diệp cuối cùng không nhịn được gầm lên.
“Hừ!”
Ngô Diệp còn muốn lải nhải nữa, nhưng Hệ thống chỉ một câu đã khiến cậu im bặt.
“Điểm cậu nợ Hệ thống bao giờ thì trả?”
Nhị thiếu gia chột dạ, đánh trống lảng: “Đúng rồi, mày có biết tại sao vừa nãy lũ tang thi kia lại tranh giành xác của nó không?”
Nó, đương nhiên là chỉ xác con tang thi biến dị cấp ba kia.
“Những kẻ nhiễm virus D ác tính không phải tranh giành xác nó, mà là muốn nuốt chửng hạch năng lượng của nó để hoàn thành quá trình tiến hóa.”
Ngô Diệp thấy khó tin: “Cái gì, lũ tang thi đó còn có thể tiến hóa nhờ tinh hạch sao? Vậy chúng sẽ tàn sát lẫn nhau à?”
“Bản tính của virus D sẽ không cho phép chúng làm điều đó. Nhưng một khi kẻ nhiễm virus D ác tính chết đi, những kẻ nhiễm virus D ác tính khác có thể cảm nhận được sự tồn tại của hạch năng lượng. Từ đó, chúng tìm kiếm và nuốt chửng hạch năng lượng để tích lũy năng lượng cho quá trình tiến hóa.”
Ngô Diệp chợt nhớ ra, trước đó vì muốn cày điểm, cậu đã tàn sát bừa bãi ở bức tường tang thi mà những con tang thi bị cậu giết, cậu chẳng lấy một viên tinh hạch nào...
“Chẳng lẽ những con tang thi cấp ba này là do ta gián tiếp tạo ra?”
Sắc mặt Ngô Diệp trắng bệch. Nghĩ đến những người bị tang thi cấp ba giết hại, nghĩ đến tai họa vây thành do tang thi cấp ba gây ra ở Lam Thành, nghĩ đến xác người tị nạn chất đống thành núi bên ngoài Lam Thành, Ngô Diệp cảm thấy trong lòng nặng trĩu khó tả.
Đó đều là những sinh mạng tươi trẻ.
“Chỉ một phần rất nhỏ thôi.” Hệ thống trần thuật rất khách quan: “Sự tiến hóa của virus D là một quá trình tất yếu. Sẽ không lâu nữa, những kẻ nhiễm bệnh ác tính cấp cao hơn sẽ xuất hiện, Ký chủ không cần tự trách.”
Trong lòng Ngô Diệp dễ chịu hơn một chút, nhưng tâm trạng vẫn rất thấp thỏm. Cậu hỏi Hệ thống:
“Chỗ mày có thứ gì có thể cách ly tinh hạch màu cam không?”
Hệ thống chắc chắn sẽ không nói dối. Nếu không cất kỹ tinh hạch màu cam, hành động lát nữa sẽ gặp rắc rối lớn.
Bảng điều khiển thay đổi, bên trên xuất hiện một cái “hộp sắt” xấu xí, bên dưới ghi: Hộp cách ly cấp thấp (nhỏ), điểm tích lũy 500, năng lượng hạch cấp một 500.
Hệ thống giải thích ngay lập tức: “Hộp cách ly cấp thấp có thể cách ly hạch năng lượng từ cấp ba trở xuống.”
[...] Người đang âm điểm không dám tiếp lời.
“Có thể cho cậu nợ trước.”
“Hệ thống mày tốt quá đi!” Nếu Nhị thiếu gia có đuôi thì chắc chắn đã vẫy tít mù rồi.
Hệ thống: “Sao chip lại nóng lên thế nhỉ? Chắc chắn lại do con virus chết tiệt xảo quyệt kia giở trò rồi!”
Hệ thống nhanh chóng tổng hợp hộp cách ly cấp thấp, thần không biết quỷ không hay bỏ vào túi vải bạt bên cạnh Ngô Diệp rồi vội vàng quay về diệt virus.
Trong túi vải bạt đựng rất nhiều đồ: súng dự phòng, đạn dược, lựu đạn, dao dã chiến, còn có dụng cụ sửa xe các loại. Ngô Diệp lục lọi hồi lâu mới tìm thấy một cái “hộp sắt” hình vuông to hơn nắm tay cậu một chút.
Mẹ kiếp, Hệ thống quả nhiên là đồ lừa đảo!
Nhị thiếu gia tay nghề không quen, hì hục cầm dao dã chiến cạy mãi mới mở được hộp sọ tang thi, moi viên tinh hạch màu cam ra.
Viên tinh hạch này to hơn hẳn những viên tinh hạch cậu từng thấy. Tinh thể trong suốt long lanh, sắc cam ấm áp thuần khiết như một tia nắng bị giam cầm.
Dù sao thì tinh hạch cứu A Ly cũng đã có rồi.
Ngô Diệp bỏ tinh hạch màu cam vào hộp cách ly, ngồi xếp bằng, tu luyện “Pháp hít thở cơ bản”.
Một giờ trôi qua trong nháy mắt. Ngoại trừ Tiền Hâm dị năng chỉ mới hồi phục được 2/3, những người khác đều đã hồi phục đầy đủ.
Chiêu cũ dùng lại với tang thi vẫn hiệu quả. Hộp cách ly cấp thấp cách ly rất tốt cảm ứng của bầy tang thi với tinh hạch màu cam.
Nhìn thấy một đội thợ săn xác sống tình cờ gặp trên đường bị tang thi triều điên cuồng đuổi chạy trối chết, Ngô Diệp cười toe toét rất thiếu đánh.
Tang thi cấp ba không biến dị dễ đối phó hơn nhiều. Chưa đến tối, nhóm Ngô Diệp đã hữu kinh vô hiểm săn thành công 5 con tang thi kiểu mới, trở thành đội thợ săn đầu tiên hoàn thành nhiệm vụ của Thành chủ.
Tốc độ của tang thi triều nhanh hơn dự kiến, các cấp cao của Lam Thành bận tối mắt tối mũi.
Thành chủ Quý Tường có lòng muốn nói chuyện thêm với Tần Vô Hoa, nhưng tiếc là không dứt ra được. Đành hẹn họ sau khi khủng hoảng qua đi đến nhà ông ta ăn cơm, lúc đó sẽ nói chuyện kỹ hơn.
Dụng ý của Quý Tường không gì khác ngoài chiêu mộ nhân tài. Ông ta hiện là dị năng giả cấp ba duy nhất ở Lam Thành, trong thành hổ đói rình rập, ngoài thành không ít thế lực lớn muốn nhúng tay vào, cái ghế người đứng đầu Lam Thành đâu có dễ ngồi?
Tần Vô Hoa vốn đã coi trọng môi trường mọi mặt của Lam Thành, có ý định cắm rễ ở đây. Hắn gấp rút hoàn thành nhiệm vụ trong thời gian ngắn nhất, chơi trội như vậy chẳng phải cũng là hy vọng lọt vào mắt xanh của Quý Tường sao?
Mục đích của cả hai đều là kết giao với đối phương, đương nhiên ăn nhịp với nhau.
Về đến nhà, Giáo sư Lý đã chuẩn bị bữa tối thịnh soạn. Cơm no rượu say, Ngô Diệp dựa lưng vào ghế xoa cái bụng căng tròn một cách rất mất hình tượng, hỏi Giáo sư Lý:
“Chú Lý, trong số những người chú quen biết, có ai làm về nghiên cứu phát triển trí tuệ nhân tạo không? Tốt nhất là loại có thể viết được cấu trúc chương trình cốt lõi ấy.”
---