Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 56: Nhân tài - 1
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trại tị nạn được dựng ngay trên bãi đất trống cạnh khu nhà ổ chuột, bãi đất này rộng chừng bốn năm sân bóng đá, được rào bằng lưới sắt và ống thép, chia thành mười khu.
Giữa các khu có một lối đi rộng 3 mét, lính gác trang bị súng ống đầy đủ đi lại tuần tra, hễ có biến động nhỏ là sẽ nổ súng xử tử ngay lập tức.
Chỉ trong một buổi chiều, lính gác đã bắn chết hơn hai mươi người. Thi thể không ai dọn dẹp, cứ thế nằm vương vãi trong các khu tị nạn, máu đỏ thẫm thấm vào nền đất khô cằn, não trắng văng tung tóe, nhằm trấn áp hiệu quả những kẻ đang có ý định gây rối.
Ngoài lính gác tuần tra, lưới sắt ở các khu tị nạn đều được đấu điện. Chỉ cần có biến cố, lưới sắt có thể trở thành hàng rào điện cao thế bất cứ lúc nào.
Khu tị nạn thực chất chẳng khác gì một nhà tù được kiểm soát nghiêm ngặt.
Những người vào sớm đã được ăn bữa trưa và bữa tối do Lam Thành cung cấp cho người tị nạn. Bữa trưa là bánh bột ngô trộn bột đậu, mỗi chiếc nặng 3 lạng, được phát theo đầu người, mỗi người một chiếc.
Loại bánh bột thô này khô khốc, khó nuốt, ăn vào tuy đầy bột nhưng lại rất chắc bụng. Đây cũng là loại bánh người tị nạn thường ăn khi còn ở bên ngoài. Bữa tối là cháo loãng, một bát to toàn nước, số hạt gạo lèo tèo dưới đáy bát chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
Chút đồ ăn này hoàn toàn không đủ no, chỉ có thể duy trì sự sống tối thiểu cho cơ thể. Nhưng dù vậy, cũng chẳng ai dám hé răng than vãn nửa lời.
Màn đêm buông xuống, khu tị nạn không có đèn, chỉ lác đác vài ánh đèn từ khu nhà ổ chuột và ánh đèn sáng trưng từ khu dân cư xa xôi hơn.
Những người tị nạn sớm đã bị hiện thực tra tấn đến tuyệt vọng tê dại, nằm vật vờ ngổn ngang trên mặt đất. Trong góc thỉnh thoảng truyền ra tiếng th* d*c mờ ám. Do sự kiểm soát gắt gao của Lam Thành nên những kẻ làm “chuyện xấu” cũng không dám gây ra tiếng động quá lớn.
“Cha ơi, đó là tiếng gì vậy?” Một đứa trẻ mặt mũi lấm lem khẽ hỏi. Khuôn mặt đứa trẻ đen nhẻm đến mức không nhìn rõ ngũ quan, mái tóc vàng hoe vì suy dinh dưỡng, trên cái đầu to lại lởm chởm như chó gặm, còn hói mấy mảng, trông vô cùng xấu xí.
Lệ Dân Sinh ôm chặt con trai vào lòng, khẽ thì thầm: “An An ngoan, đừng nghe những tiếng đó, đếm cừu đi ngủ đi, trời sáng sẽ có đồ ăn ngon.”
An An rúc vào lòng cha, tìm một tư thế thoải mái, ngây thơ hỏi: “Có thịt không cha?”
Lệ Dân Sinh sờ tấm lưng gầy trơ xương, có thể cảm nhận rõ từng đốt sống của con trai, hốc mắt anh nóng ran. An An mới năm tuổi, khi mạt thế bùng phát thằng bé mới ba tuổi rưỡi, kén ăn đến mức trời đất cũng phải chịu thua, vậy mà bây giờ? Bây giờ trong mắt nó, thịt là món ngon nhất trên đời. Cũng may nhờ chú Lý và Kỷ Vân, nếu không e là đến giờ con trai anh vẫn chưa biết mùi thịt là gì. Nói cho cùng, tất cả đều do người làm cha như anh quá vô dụng.
“Sau này sẽ có, ngoan, mau ngủ đi con.” Giọng Lệ Dân Sinh phiêu du như vọng về từ một nơi xa xăm nào đó.
An An đếm cừu một lúc. Đếm mãi đếm mãi, những chú cừu lông xù dần biến thành khuôn mặt dịu dàng, xinh đẹp của mẹ. An An thấy cay cay sống mũi, giọng nghèn nghẹt cất tiếng:
“Cha ơi, con không ngủ được, con muốn nghe mẹ hát.”
An An rất thông minh, trí nhớ rất tốt, đến tận bây giờ vẫn nhớ rõ giọng hát nhẹ nhàng, ấm áp của mẹ, nhớ được vòng tay ấm áp, thơm tho của mẹ.
Trong bóng tối, đáy mắt Lệ Dân Sinh bỗng cuộn trào nỗi hận thù tột cùng. Bàn tay đang vỗ về con trai khẽ khựng lại, anh cố gắng kìm nén cảm xúc: “Cha kể chuyện cho con nghe nhé?”
An An hơi thất vọng, lí nhí đáp vâng một tiếng, chăm chú nghe cha kể chuyện hoàng tử bé cùng các bạn vượt núi băng đèo, đấu trí đấu dũng cứu công chúa xinh đẹp từ lâu đài quái vật đáng sợ.
Cứ thế nghe mãi, mí mắt An An dần nặng trĩu. Trước khi ngủ thiếp đi, nó nghĩ hoàng tử bé ngốc thật, bỏ cả một bàn thịt nướng thịnh soạn không ăn, lại đi cứu công chúa làm gì chứ.
Công chúa toàn là những kẻ mít ướt, hay mách lẻo, giống hệt cô em họ Lan Lan vậy. Nó vẫn thích chàng hiệp sĩ dũng cảm trung thành hơn.
Lệ Dân Sinh không ngủ được, cẩn thận cảnh giác tình hình xung quanh.
Trong bóng tối, không biết đã qua bao lâu, tiếng gầm gừ đáng sợ của tang thi từ bên ngoài vọng vào ngày càng gần, xuyên qua tường thành, khiến người ta kinh hồn bạt vía. Trên tường thành cách đó không xa bắt đầu vang lên tiếng súng, tiếng xe ầm ĩ, trên không trung còn có tiếng cánh quạt máy bay...
Đám người tị nạn hoàn toàn mù tịt thông tin nhanh chóng xôn xao.
Lính gác canh giữ ở đây rõ ràng cũng nóng lòng muốn biết tình hình bên ngoài, tụ tập ba, năm người trao đổi thông tin, chẳng thèm bận tâm đến họ.
Lệ Dân Sinh hiểu rõ tình hình bên ngoài dù có nghĩ nhiều cũng vô ích, chỉ cẩn thận che chở con trai trong vòng tay, đề phòng có kẻ thừa cơ làm loạn.
Trên người anh còn 20 viên tinh hạch trong suốt. Đợi tang thi vây thành kết thúc, đây là khoản sinh hoạt phí cuối cùng mà hai cha con anh còn lại.
“Ai tên là Lương Xương Ninh, có mang theo trẻ con, trước kia từng học Đại học Cẩm? Lý Hoành Mẫn đang tìm anh, mau ra cổng ngay.” Bên ngoài khu tị nạn, bỗng có một gã tiểu đội trưởng phụ trách quản lý lớn tiếng gọi.
Lương Xương Ninh, Lý Hoành Mẫn.
Lệ Dân Sinh nghe thấy hai cái tên quen thuộc, tim anh đập thình thịch.
Lương Xương Ninh là giáo sư hướng dẫn của anh thời còn học thạc sĩ, người đã truyền thụ hết kiến thức cho anh. Tiếc là anh vừa học xong thạc sĩ thì giáo sư Lương không may qua đời vì tai nạn giao thông. Lý Hoành Mẫn chẳng phải là tên của chú Lý đó sao?
Chú Lý vì nể tình người bạn già đã khuất, sau khi tình cờ gặp lại ở Lam Thành, ông vẫn luôn âm thầm giúp đỡ anh. Nếu không nhờ ông và Kỷ Vân thì hai cha con anh đã chẳng thể sống sót đến bây giờ. Giờ đây ông lại tìm anh...
Lệ Dân Sinh chợt nhớ ra, mấy hôm trước chú Lý từng nhắc với anh rằng Kỷ Vân đã đi theo một đại ca có nhân phẩm tốt và năng lực xuất chúng...
Thấy gã tiểu đội trưởng định đi sang khu tị nạn khác, Lệ Dân Sinh vội vàng ôm con trai chạy cà nhắc tới: “Tôi là Lương Xương Ninh, đây là con trai tôi.”
Gã tiểu đội trưởng chiếu đèn pin lên người anh. Người đàn ông này trông chừng hơn bốn mươi tuổi, trên mặt có vết sẹo dài từ trán phải kéo dài xuống cằm trái, cắt ngang khuôn mặt, khiến ngũ quan vốn thanh tú, tuấn nhã trở nên vô cùng dữ tợn. Chân trái đi cà nhắc, bên cạnh là một đứa con trai xấu xí.
Đúng rồi, chính là hắn.
Hai cha con xấu xí này vận may cũng thật tốt. Vậy mà lại có người chịu bỏ ra một bao thuốc lá để chuộc họ ra, thậm chí còn chịu chi thêm một bao thuốc nữa để làm thẻ cư trú tạm thời cho hai cha con.
Gã tiểu đội trưởng khẽ tặc lưỡi, dư vị của điếu thuốc trong miệng vẫn còn vương vấn. Hắn lấy chìa khóa nhận từ cấp trên ra, mở khóa sắt lớn trên “lưới an toàn”.
Khu tị nạn thấy có người được ra ngoài, lập tức trở nên ồn ào như một cái chợ vỡ.
“Tôi mới là Lương Xương Ninh, tôi cũng có con trai.”
“Hắn đang ôm con trai tôi đấy, tôi mới là Lương Xương Ninh, thả tôi ra.”
“Hắn là kẻ lừa đảo, hắn căn bản không phải là Lương Xương Ninh.”
“...”