Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 64: Tuyệt giao - 2
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngô Sâm từ chức, dường như không muốn làm kẻ bám váy tiểu thư nhà Âu Dương, cũng chẳng về làm việc cho công ty gia đình các cậu hắn. Hắn chọn cách tự mình đứng lên từ nơi vấp ngã, tự khởi nghiệp, dấn thân vào ngành thương mại điện tử và nghe nói đã giành được khoản đầu tư nước ngoài đầu tiên.
Về mặt pháp lý, tài sản còn lại của nhà họ Ngô chỉ bao gồm căn hộ gần trường đứng tên Ngô Diệp, cùng với 12 triệu tệ có được từ việc bán căn hộ thông tầng trước đó của Ngô Diệp.
Số tiền này so với tài sản trước đây của cha Ngô thì chẳng đáng là bao, nhưng trong mắt người thường, đó lại là một khoản không hề nhỏ. Người làm công ăn lương bình thường có làm quần quật cả đời cũng khó mà kiếm được nhiều đến vậy. Chỉ cần không tiêu xài hoang phí, số tiền này đủ để gia đình bốn người của Ngô Diệp sống sung túc.
Trong những ngày Ngô Diệp vắng mặt, Ngô Sâm giả vờ tử tế đến nhà một lần, tỏ vẻ mọi chuyện trước đó đều do hắn tin lầm người, giấu cha Ngô đầu tư một cách mù quáng mà ra. Hắn nguyện từ bỏ quyền thừa kế, nhà cửa, tiền bạc còn lại trong nhà đều để lại cho cha mẹ và hai em, tuyệt đối không động đến một xu nào.
Để thể hiện sự chân thành, hắn còn đặc biệt mời luật sư đi cùng, soạn thảo một bản tuyên bố từ bỏ quyền thừa kế.
Mục đích của Ngô Sâm chẳng qua là muốn vừa ăn cướp vừa la làng, tiện thể cắt đứt quan hệ với nhà họ Ngô.
Đến lúc này, cha Ngô đối với Ngô Sâm không còn chỉ là thất vọng đau lòng nữa.
Sau khi nhận được bản tuyên bố từ bỏ quyền thừa kế đã hoàn tất thủ tục pháp lý của Ngô Sâm, ngay ngày hôm sau, cha Ngô đăng báo tuyên bố cắt đứt quan hệ cha con với Ngô Sâm.
Chuyện này gây ồn ào rất lớn, lan truyền cả lên mạng, không thiếu những “cư dân mạng nhiệt tình” đào sâu sự việc.
“Sự thật tranh chấp tài sản của gia tộc quyền quý” bị phanh phui còn kịch tính hơn cả thực tế, nào là con riêng mưu mô, nào là có mẹ kế thì có cha dượng, thiên vị đáng đời bị quả báo, vân vân...
Thấy sự việc ngày càng lớn, sắp đến mức không thể cứu vãn, nhà Âu Dương liền ra tay xóa bài trên mạng, cuối cùng chuyện này cũng chìm vào quên lãng.
Gia đình cha Ngô đã tạm thời rút khỏi giới thượng lưu, ruột gan bị móc rỗng rồi thì còn màng gì đến sĩ diện? Ngô Sâm thì sống hơi khó khăn, trong giới thượng lưu, đi đến đâu cũng không tránh khỏi bị người ta chỉ trỏ.
Tất nhiên những điều này chỉ là tạm thời. Một số người biết sự thật, ngoài miệng nói Ngô Sâm lòng dạ tàn nhẫn, thủ đoạn độc ác, nhưng trong lòng chưa chắc đã không ghen tị với mưu kế hơn người của hắn: lật đổ cha già, hãm hại mẹ kế và em trai, một mình nuốt trọn không biết bao nhiêu tài sản.
Thời buổi này, có tiền là có tất cả. Con người đều hay quên, nhất là trước lợi ích. Đợi cơn sóng gió này qua đi, sự nghiệp của Ngô Sâm khởi sắc, sẽ có khối người tranh nhau hợp tác với hắn. Suy cho cùng, ai lại đi gây thù chuốc oán với tiền bạc chứ?
Ngô Diệp chép miệng, cảm nhận vị hành thơm phức, thầm cười Ngô Sâm thật khôn vặt. Không biết sau này cậu làm ra trí tuệ nhân tạo rồi, người anh cả tính toán chi li này có tức đến hộc máu không đây?
Đem vốn chuyển ra nước ngoài rồi lại mang về làm thương mại điện tử, hơ hơ.
“... Từ nay về sau, cha chỉ có hai đứa con trai. Sau này các con không ai được gọi nó là anh cả nữa.”
Ngô Diệp cười khẩy:
“Nói như con thèm gọi hắn là anh cả lắm ấy! Một mặt bày mưu cho con theo đuổi Liên Ngọc, một mặt lén lút ngủ với cô ta sau lưng con, coi con như thằng ngốc mà xoay vòng. Chuyện khác chưa nói, món nợ này sớm muộn gì con cũng phải tính sổ với bọn họ.”
Ngô Ly không biết giữa chừng còn có chuyện này, tức đến trợn tròn mắt: “Đã bảo anh Liên Ngọc không phải người tốt lành gì rồi mà anh cứ không tin, có đồ gì tốt cũng lon ton mang đi dâng, đáng đời bị cắm sừng!”
“Có thể đừng xát muối vào tim anh không?” Nhị thiếu gia nghiến răng nghiến lợi.
“Hứ.” Ngô Ly tức tối cúi đầu húp cháo, trong mắt lóe lên tia hận thù sâu sắc, cứ như thể người bị cắm sừng là cậu bé vậy.
Mẹ Ngô nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng: “Chuyện bên này con đừng lo nữa, mẹ sẽ thay con xử lý ổn thỏa.”
Cha Ngô không nói gì, dùng sự im lặng để ngầm đồng ý.
Dù đã cắt đứt quan hệ cha con, về mặt huyết thống, Ngô Sâm vẫn là con trai ông. Chuyện anh trai lén lút ngủ với bạn gái em trai mà nói ra, người làm cha như ông mới là kẻ mất mặt nhất.
Ăn sáng xong, Ngô Diệp gọi điện liên lạc với Bàng Chí trước, bảo cậu ta lát nữa mang cho mình ít lương khô ép, kẹo, sô cô la, sữa bột nguyên kem, Snickers từ siêu thị nhà cậu ta. Không cần biết nhãn hiệu hay mùi vị, calo càng cao càng tốt, chữ viết và logo trên bao bì càng ít càng tốt.
Bàng Chí vô cùng tò mò không biết Ngô Diệp đã mất tích hơn hai mươi ngày qua đi đâu. Qua điện thoại, cậu ta không hỏi nhiều Ngô Diệp cần đống đồ này làm gì, chỉ ghi lại số lượng và yêu cầu của Ngô Diệp rồi đi thẳng xuống kho lấy hàng.
Tiếp đó, Ngô Diệp lại liên lạc với người phụ trách nhà máy thuốc lá giả, báo lát nữa sẽ qua lấy hàng.
Nhà máy thuốc lá giả đã làm xong hàng Ngô Diệp cần từ lâu, nhưng Ngô Diệp mãi không đến lấy. Nếu không phải Ngô Diệp đã đặt cọc mấy vạn tệ ở đó thì họ đã muốn đóng gói lại bán đi rồi.
Liên lạc xong, Ngô Diệp mang theo tiền mặt lái xe ra ngoài. Xe vẫn là chiếc xe đa dụng Bàng Chí cho mượn trước đó. Bàng Chí biết nhà cậu hiện tại khó khăn nên bảo tặng xe cho Ngô Diệp dùng luôn.
Ngô Diệp cũng không khách sáo. Chiếc xe vẫn chưa trả cho Bàng Chí, thời gian qua cha mẹ Ngô đi lại đều dùng chiếc xe này.
Đến nhà máy thuốc lá giả, Ngô Diệp kiểm hàng xong hỏi người phụ trách:
“Nếu tôi đưa cho các anh một số vỏ hộp và điếu thuốc cụ thể, các anh có làm được không?”
Cứ bán thuốc lá giả không nhãn mác mãi cũng không phải cách hay. Vừa dễ gây nghi ngờ cho những người để ý, lại không bán được giá cao.
Theo tỷ lệ quy đổi giữa tinh hạch và vàng, chỉ cần giá cả nhích lên một chút, chẳng tốn thêm mấy đồng mà còn kiếm lại được cả vốn lẫn lãi.
Người phụ trách nhận ra Ngô Diệp là khách sộp, dò hỏi: “Làm nhái thì chắc chắn làm được, nhưng nếu là vỏ hộp cụ thể thì xưởng in phải làm lại khuôn, giá cả...”
“Bao nhiêu?” Ngô Diệp cười như không cười nhìn gã. Trên khuôn mặt trẻ con tinh xảo của cậu toát ra sát khí được rèn luyện từ việc tàn sát hàng vạn tang thi trên chiến trường, khiến nhiệt độ trong văn phòng tối tăm dường như giảm xuống mấy độ.
Người phụ trách dựng tóc gáy, mồ hôi lạnh túa ra đầy mặt:
“Cứ theo giá hiện tại! Chúng ta đâu phải lần đầu làm ăn với nhau, cậu xem tôi có giống loại người thấy tiền sáng mắt mà không giữ chữ tín không?”
Nói xong, người phụ trách hận không thể cắn đứt lưỡi mình.
Nụ cười của Ngô Diệp không đổi, vỗ vai người phụ trách nói: “Biết điều đấy. Yên tâm, trong lô hàng tôi đặt, có loại thuốc lá không cần dùng loại tốt như Trung Hoa đâu, anh không lỗ vốn được đâu. Hai ngày nữa tôi mang đồ qua cho anh, tôi đi trước đây.”
Người phụ trách vội gật đầu lia lịa:
“Ngài đi thong thả, đi thong thả.”
Đợi Ngô Diệp lái xe rời khỏi khu nhà xưởng, người phụ trách mới lau mồ hôi lạnh trên trán, nhổ toẹt một cái:
“Mẹ kiếp, thằng cha này lai lịch thế nào mà dọa chết ông mày rồi.”
Quay người lại, người phụ trách thấy hai con chó béc-giê thuần chủng buộc trước cửa văn phòng thế mà lại tè ra quần, kẹp đuôi rụt cổ co rúm trong ổ run lẩy bẩy.