Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 65: Mang hàng - 1
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Ngô Diệp về đến nhà, Bàng Chí đã mang số hàng cậu cần đến, chất đầy mấy thùng lớn nặng hàng trăm cân.
Bàng Chí vốn định trò chuyện kỹ hơn với Ngô Diệp, nhưng cậu không có nhà. Bàng Chí ngồi đợi một lúc thì công ty gọi điện bảo có việc cần giải quyết.
Kể từ khi nhà họ Ngô sụp đổ, Bàng Chí ở công ty cũng không còn thuận lợi như trước. Cha cậu ta bị mấy cô bồ nhí và con riêng xúi giục, suốt ngày nhìn cậu ta chướng mắt.
Bàng Chí vốn khéo léo và tỉ mỉ, nhất thời không để ai bắt được lỗi gì, nhưng cũng phải sống dè dặt hơn. Sau khi nhận điện thoại, cậu ta không dám nán lại lâu. Mặc dù cha Ngô có ý mời mọc, Bàng Chí vẫn kiên quyết chỉ nhận tiền hàng theo giá gốc rồi rời đi.
Ngô Diệp xem qua một lượt số hàng hóa. Hầu như món nào cũng có tên sản phẩm, nơi sản xuất, nhà sản xuất cơ bản in trên bao bì. Ngay cả những viên kẹo bé tí cũng in thành phần nguyên liệu lên giấy gói.
Kẹo và sô cô la thì còn đỡ, cùng lắm chỉ cần dùng giấy gói kẹo bọc lại là xong, không khó lắm. Nhưng lương khô ép, Snickers, sữa bột nguyên kem thì phải làm sao? Mấy thứ này khi bóc vỏ ra rất dễ bị ẩm mốc. Ở Lam Thành, chúng đều là hàng xa xỉ thực sự, tốc độ tiêu thụ chắc chắn không nhanh. Giờ phải làm sao đây?
Cha Ngô thấy con trai sầu não thì cũng lo lắng theo. Ông cầm đồ lên xem đi xem lại, rồi vỗ đùi nảy ra một ý kiến: “Sao con ngốc thế, không biết mua cái máy hút chân không à?”
Ngô Diệp gật đầu lia lịa: “Cách này hay đấy! Hoa Bằng quan hệ rộng, con sẽ nhờ cậu ấy kiếm cho con một cái thật xịn.”
Nhà Hoa Bằng làm ăn lớn trong lĩnh vực ngoại thương, buôn bán đủ thứ nên quả thật có quan hệ rất rộng. Trưa nhận được điện thoại của Ngô Diệp, đến chiều cậu ấy đã cho người chở một chiếc máy hút chân không nhập khẩu đến nhà Ngô Diệp.
Người nhân viên giao hàng không chỉ lắp đặt giúp, tận tình hướng dẫn cách sử dụng mà còn mang cho Ngô Diệp mấy thùng túi ni lông đóng gói với các kích cỡ khác nhau.
Chiếc máy hút chân không mà Hoa Bằng mua cho Ngô Diệp có chức năng khá đầy đủ, thao tác cũng không khó. Nhưng vấn đề là việc vừa bóc vừa đóng gói rất tốn thời gian và công sức. Ngô Diệp mới làm được hơn trăm gói lương khô ép dễ vỡ đã bắt đầu than trời trách đất.
“Cha ơi, hay là cha mở xưởng chế biến thực phẩm đi? Không, mở một xưởng nhỏ cũng được, miễn là có người làm thay chúng ta mấy việc này là được.”
Ngô Diệp càng nói càng thấy khả thi. Cậu ít nhất còn phải ở lại vị diện tang thi một năm, cứ làm thế này mãi chắc chắn không ổn chút nào.
Chưa nói đến việc hàng hóa không có nhãn mác sẽ khiến người ở vị diện tang thi nghi ngờ. Lâu ngày, hàng xóm láng giềng ở đây cũng sẽ thấy lạ.
Hơn nữa, vàng bạc, kim cương, ngọc ngà cậu mang từ vị diện tang thi về cũng cần một cái cớ để hợp thức hóa một phần chứ?
Cha Ngô bóc túi lương khô ép trong tay, không cẩn thận làm vỡ một góc miếng lương khô. Ông im lặng một lát rồi nói: “Cha chưa làm ngành này bao giờ. Người ta làm thực phẩm ngon đều có bí quyết riêng, chúng ta mù tịt thì làm ra bán cho ai?”
“Con mang một ít sang bên kia bán, còn lại biếu hết cho Bàng Chí, để cậu ấy mang về làm quà khuyến mãi.”
“Nói bậy! Đồ không ngon thì con có biếu không người ta cũng chẳng thèm lấy, mang về làm mất uy tín à?”
Cha Ngô tay trắng dựng nghiệp, làm nên cơ đồ lớn như vậy đâu chỉ dựa vào thời thế và con mắt tinh đời. Thứ thực sự giúp Ngô thị đứng vững trên thương trường là chất lượng sản phẩm.
Cha Ngô đã quen với việc sản phẩm phải hoàn hảo, sao có thể lọt mắt nổi cái thói làm ăn qua loa của Ngô Diệp.
Nhị thiếu gia tiếp tục đưa ra ý kiến: “Cùng lắm thì chúng ta bỏ tiền nhờ công ty săn đầu người tìm cho vài công thức, hoặc đào cho chúng ta vài nhân viên cốt cán. Đằng nào chúng ta cũng đâu định mở xưởng lớn.”
“Càng nói càng không đâu vào đâu.” Cha Ngô trừng mắt: “Công thức tốt ai bán? Bỏ tiền ra là đào được thì còn gọi gì là cốt cán? Mà đã là cốt cán thì con cũng không giữ được.”
Nhị thiếu gia đảo mắt, lại nảy ra một ý đồ khác:
“Cha, lời không thể nói như cha được. Cho dù chúng ta không lấy được bí quyết của người ta thì như kẹo với lương khô ép này, công thức làm thông thường chắc chắn có chứ. Đồ con mang sang bên kia bán không cần ngon lắm, chỉ cần ăn được là được. Nếu cha muốn mùi vị tinh tế thì hoàn toàn có thể tuyển một số người có kinh nghiệm và óc sáng tạo, thành lập bộ phận phát triển thực phẩm. “Trọng thưởng tất có dũng phu”, chỉ cần chịu chi tiền thì còn sợ đám người đó không vắt óc nghĩ công thức cho cha sao? Nếu như thế vẫn không được, con còn có thể thử tìm bên kia xem có cơ hội mua được một hai công thức không.”
Trong lòng cha Ngô đã đồng ý, nhưng ngoài miệng vẫn cố ý muốn thử con trai:
“Cho dù công thức có thể như con nói, từ từ tự mày mò, vậy còn nhà xưởng? Chọn địa điểm ở đâu? Xây xưởng lớn thế nào? Máy móc thiết bị lấy ở đâu? Tiền nhà chúng ta có đủ để xoay sở không? Ngoài ra, mỗi lần con chỉ mang đi được tí tẹo đồ, chỗ còn lại sẽ tiêu thụ thế nào?”
“Khu công nghiệp cũ bên kia chẳng phải có mấy xưởng thực phẩm phá sản sao? Chúng ta sang lại một cái tạm ổn, tu sửa qua loa dùng tạm là được chứ gì?
Máy móc thiết bị có thể nhờ Hoa Bằng giúp. Đằng nào cậu ấy cũng quan hệ rộng, lấy thiết bị nhập khẩu chỗ cậu ấy chắc cũng không đắt hơn hàng nội địa là bao.
Cha với chú Hoa, mẹ với dì Hứa giao tình bao nhiêu năm rồi. Không giúp đỡ bạn bè lúc hoạn nạn thì còn ra thể thống gì?
Còn đầu ra thì càng không lo. Vẫn câu nói cũ, bán không hết thì biếu không cho Bàng Chí để cậu ấy mang về siêu thị nhà cậu ấy làm khuyến mãi miễn phí.
Đợi sau này mùi vị ngon rồi, bán một ít cho Bàng Chí, lại nhờ Hoa Bằng tiêu thụ ra nước ngoài một ít, còn lo gì đầu ra?
Hơn nữa, cùng lắm thì mấy thứ bánh kẹo này con mang sang bên kia toàn bán tính bằng vàng. Như mấy gói lương khô ép này, con bán rẻ nhất cũng được 10 gam vàng một gói, sang tay là được 2000 tệ, vốn đáng bao nhiêu?
Còn siêu lợi nhuận hơn cả buôn ma túy.”
Cha Ngô thở dài:
“Đây là tiền kiếm trên xương máu đồng bào đấy. Đúng rồi, con bán đồ bên kia có nguy hiểm không? Con nhất định phải nhớ kỹ là im lặng mà phát tài, thu cái tính khoe khoang lại cho cha. Làm gì cũng phải cẩn thận, tiền kiếm được hay không không quan trọng, tuyệt đối không được để người thế giới bên kia biết bí mật con có thể xuyên qua các vị diện, nếu không chết thế nào cũng không biết đâu.”
Đã có người biết rồi, phải làm sao đây?
Ngô Diệp chột dạ, nghịch cái máy, nói: “Yên tâm đi, con biết chừng mực mà. Con còn phải giữ cái mạng nhỏ này để sau này hưởng phúc chứ.”
Hưởng phúc?”
Cha Ngô lại không nhịn được trừng mắt: “Mày mới mấy tuổi đầu đã đòi hưởng phúc? Cha mày cày cuốc đến năm mươi tuổi mới bắt đầu hưởng phúc mấy năm, giờ ra nông nỗi này đây. Mày liệu mà thu cái thói lười biếng lại cho cha. Xưởng thực phẩm cha có thể mở cho mày nhưng pháp nhân doanh nghiệp phải đứng tên mày. Đợi sau này con về ổn định rồi thì tự mình quản lý cho tốt.”