Chương 79: Hợp tác - 1

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 79: Hợp tác - 1

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Áo bảo hộ cấp thấp: Có khả năng chống đỡ 1 đòn tấn công của tang thi cấp bốn, 50 đòn của tang thi cấp ba, 500 đòn của tang thi cấp hai, và 5000 đòn của tang thi cấp một.
Hiệu quả chống chịu va đập của áo tương đương gấp mười lần so với áo chống đạn thông thường, nhưng sau mỗi lần chịu đòn tấn công, hiệu quả bảo vệ của áo bảo hộ cấp thấp sẽ suy giảm dần rồi mất hẳn.
Hệ thống biết ký chủ ngốc nghếch của mình chắc chắn sẽ không hiểu lời giải thích ban đầu về áo bảo hộ cấp thấp, nên đã điều chỉnh lại phần mô tả cho dễ hiểu như trên.
Chiếc áo bảo hộ mỏng manh như cánh ve, trong suốt như pha lê. Khi chạm vào, ngoại trừ việc không có nhiệt độ, cảm giác mềm mại y như da thịt người. Áo có kiểu liền thân, dài tay, cổ cao ôm sát che kín cả cổ.
Độ co giãn của áo bảo hộ tốt đến kinh ngạc. Ngô Diệp ban đầu còn định ca cẩm với hệ thống rằng chiếc áo quá nhỏ, kết quả khi mặc thử vào người lại vừa vặn hoàn hảo.
Sau khi mặc lên người, áo ôm sát lấy da thịt, gần như hòa làm một với cơ thể, nhìn bằng mắt thường hoàn toàn không thể nhận ra. Thậm chí Ngô Diệp dùng tay sờ đi sờ lại nhiều lần chỗ tiếp giáp giữa da và áo ở cổ tay cũng không hề cảm nhận được bất kỳ sự khác biệt nào.
Điều kỳ diệu hơn là sau khi mặc áo bảo hộ, chỉ cần xoa nhẹ vài cái, áo sẽ tự động tạo ra những lỗ nhỏ li ti để lông mao có thể mọc xuyên qua, sau đó lỗ nhỏ co lại vừa bằng kích thước lỗ chân lông, trông y hệt như làn da thật.
Tất nhiên, sau khi mặc áo bảo hộ lên người cũng không phải là hoàn toàn không có điểm yếu.
Áo có độ đàn hồi cực tốt, thiết kế trung tính, không phân biệt nam nữ. Vì vậy, phần từ thắt lưng xuống đến đùi chính là điểm yếu. Nếu mặc trần bên trong rồi mặc quần lót bên ngoài thì có thể che giấu được, nhưng Ngô Diệp không thích thế, cảm giác “thả rông” như không mặc quần khiến cậu thấy bất an.
Ngoài ra, độ đàn hồi và thoáng khí của áo bảo hộ đều vô cùng tốt. Ngô Diệp mặc vào người không hề cảm thấy chút khó chịu nào, cứ như bộ y phục mới của hoàng đế trong truyện cổ tích vậy.
“A Diệp, sủi cảo sắp chín rồi.” Tiếng Tần Vô Hoa vọng vào từ bên ngoài cửa.
“Được, tôi ra ngay đây!”
Ngô Diệp vui vẻ đáp lại, ấn nhẹ vào một điểm lồi nhỏ kín đáo ở bụng dưới, chiếc áo bảo hộ như dòng nước, tự động tuột khỏi người cậu. Ngô Diệp mặc lại quần áo chỉnh tề rồi đi ra, một bát sủi cảo nóng hổi đã được đặt sẵn trên bàn.
“Nước chấm này anh làm sao mà thơm ngon thế!” Ớt băm nhuyễn trộn cùng giấm, vị chua cay vừa vặn, thêm chút dầu mè và có lẽ cả vài loại gia vị bí mật khác nữa, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên mùi thơm nồng nàn, quyến rũ khó cưỡng.
Sủi cảo có hai loại nhân: một loại là thịt bò cần tây, một loại là thịt heo cải thảo. Nhân đầy đặn với nhiều thịt, chấm với nước chấm, vị cần tây thơm nồng, cải thảo thanh mát ngọt dịu, vỏ sủi cảo cán mỏng, dai ngon. Ngô Diệp cảm thấy đây là món sủi cảo ngon nhất mà cậu từng được ăn.
Tần Vô Hoa thấy cậu ăn ngon lành đến híp cả mắt lại, khóe miệng không kìm được khẽ cong lên một nụ cười dịu dàng: “Đây là công thức gia truyền của nhà bên ngoại tôi. Nếu cậu thấy ngon, sau này tôi có thể làm cho cậu ăn bất cứ lúc nào.”
Nhị thiếu gia vừa nhai vừa nói nhồm nhoàm:
“Vô Hoa, anh đảm đang như vậy, sau này cô nào lấy được anh chắc hẳn sẽ hạnh phúc đến chết mất. Một người đàn ông hoàn hảo như anh không thể để những cô ả xấu xa làm hỏng mất. Sau này anh để ý cô nào, nhớ nói tôi một tiếng, tôi sẽ giúp anh kiểm tra kỹ càng.”
Mặc dù Ngô Diệp không nghĩ quá nhiều về chuyện của Liên Ngọc cũng không vì mối tình chóng vánh tan vỡ mà đòi sống đòi chết. Thậm chí sau khi chính tai nghe được sự thật, cảm giác tê liệt còn lấn át cả nỗi đau khiến cậu từng nghi ngờ liệu bản thân có thực sự yêu Liên Ngọc hay không.
Nhưng thực tế là chuyện này đã gieo vào tiềm thức cậu suy nghĩ “phụ nữ không đáng tin”.
Tần Vô Hoa bỗng thấy sủi cảo nhạt nhẽo hẳn đi, hắn lạnh nhạt nói: “Không cần.”
“Sao lại thế được, chẳng lẽ anh định ở vậy cả đời sao?”
“Cũng không đến mức đó.”
Sớm muộn gì cũng sẽ “thu phục” được cậu thôi. Tần Vô Hoa gắp cho Ngô Diệp hai miếng sủi cảo nhân thịt bò mà cậu thích, giọng hắn hơi buồn bã:
“Tai họa này không biết đến bao giờ mới kết thúc, tôi còn không biết có sống sót đến khi mạt thế kết thúc hay không, nghĩ xa xôi làm gì nữa?”
“Chắc chắn là được mà!” Chủ đề này quá nặng nề, Ngô Diệp liền chuyển hướng: “Anh biết làm nhiều món mì ngon lại còn có công thức gia truyền, nhà anh trước kia làm nghề gì vậy?”
Đáy mắt Tần Vô Hoa thoáng hiện lên vẻ hoài niệm:
“Cha tôi cũng là lính giống tôi, mẹ tôi ở quê chăm sóc tôi. Sau khi ông ngoại mất thì bà tiếp quản tiệm mì của ông ngoại, tay nghề của tôi đều được học từ mẹ từ hồi nhỏ. Sau này nhà xảy ra biến cố, cha mẹ, bà nội, ông nội đều lần lượt qua đời, trong nhà chỉ còn lại một mình tôi. Đồng đội cũ của cha tôi thấy tôi đáng thương nên đã chăm sóc tôi một thời gian, đợi tôi đủ 16 tuổi thì đưa tôi vào quân đội. Trong quân đội mỗi dịp Tết hay tổ chức gói sủi cảo nên tay nghề của tôi không hề bị mai một.”
Điều Tần Vô Hoa không nói với Ngô Diệp là người đồng đội cũ của cha hắn chính là Thượng tướng Lý Vương Kỳ, kẻ vẫn luôn muốn dồn hắn vào chỗ chết.
Ngô Diệp áy náy nói: “Xin lỗi, tôi lại lỡ lời gợi lại chuyện buồn của anh rồi.”
Tần Vô Hoa lắc đầu: “Không sao, chuyện của mười mấy năm trước rồi, đau buồn cũng đã quá đủ rồi.”
Ngô Diệp vẫn nhận ra Tần Vô Hoa rõ ràng không còn vui vẻ như lúc nãy nữa. Đừng hỏi cậu làm sao nhìn ra được từ khuôn mặt vốn lạnh lùng đó, tóm lại cậu chỉ biết là như vậy. Nhị thiếu gia thức thời im lặng, ngoan ngoãn ăn sủi cảo, không nói thêm lời nào nữa.
Tối về phòng, Ngô Diệp gọi bảng điều khiển ra, đặc biệt bảo hệ thống hiển thị giá quy đổi của áo bảo hộ cấp thấp: 10.000 điểm tích lũy, 100 tinh hạch màu cam.
“Đợi có cơ hội vào thành phố giết thêm một ít tang thi cấp ba, gom đủ tinh hạch màu cam đổi cho A Ly một liều thuốc phục hồi trước đã, sau đó đổi cho Vô Hoa một bộ áo bảo hộ...” Ngô Diệp lầm bầm rồi dần chìm vào giấc ngủ.
Tần Vô Hoa gối đầu lên tay nằm trên giường, trong đầu hiện lên vụ nổ bất ngờ mười ba năm về trước. Cha che chở cho hắn dưới thân mình, trong tiếng nổ đinh tai nhức óc, cha nói: “Cẩn thận...”
Cẩn thận... điều gì? Cơ hội vào thành phố đến nhanh hơn Ngô Diệp dự tính.
Sóng gió ở chợ đen vẫn chưa dễ dàng kết thúc như vậy.
Sau khi tiêu hết số tiền tiết kiệm, ba ngày gần đây Ngô Diệp chăm chỉ cày cuốc, giết tang thi để tích điểm trả nợ tinh hạch cho những người đàn em ở khu vây săn. Sáng tinh mơ đã đi, tối mịt mới trở về, mệt mỏi rã rời, hoàn toàn không có thời gian và tâm trạng để đi chợ đen.
Vì thế cậu không biết rằng ngọn lửa mâu thuẫn do giới cao tầng Lam Thành cố tình châm ngòi ở chợ đen sắp lan đến chính mình, còn chọc giận ba người Chu Thắng, Hứa Nham, Trần Bảo Quan.
Ba ngày gần đây cộng với ba ngày trước đó, tổng cộng sáu ngày, các sạp hàng cố định ở chợ đen mỗi ngày chỉ bán ra một lượng cực kỳ ít ỏi lương thực, xăng dầu và vũ khí.
Dưới sự tuyên truyền cố ý của họ, hầu hết các dị năng giả ở chợ đen đều cho rằng ba gia tộc Chu, Hứa, Trần đã độc quyền mua đứt ba loại hàng hóa này.
Lương thực thì còn đỡ, chênh lệch giá so với trong thành không đáng kể, nhưng xăng dầu, vũ khí lại rẻ hơn trong thành đến một phần tư. Hai thứ này vốn dĩ đắt đỏ, lượng tiêu hao lại lớn. Nếu mua ở trong thành, mỗi ngày chi phí cho khoản này ít nhất cũng tăng thêm năm sáu mươi tinh hạch, thậm chí nhiều thì lên đến hai ba trăm tinh hạch.
Những dị năng giả bình thường không thể 'nghịch thiên' được như nhóm Ngô Diệp, chỉ dựa vào việc vây săn mà thu nhập ròng bình quân đầu người mỗi ngày có thể đạt gần một ngàn tinh hạch.
Đa số các dị năng giả này thu nhập ròng bình quân đầu người duy trì ở mức 80 đến 120 tinh hạch, nhờ vào ưu đãi ở chợ đen mới thỉnh thoảng có được bữa thịt để cải thiện cuộc sống.