Chương 80: Hợp tác - 2

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 80: Hợp tác - 2

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những dị năng giả bình thường này, cũng như toàn bộ tầng lớp thấp bé trong tận thế, có thể chia làm hai loại: Một loại có gia đình và tinh thần trách nhiệm, họ thường keo kiệt hơn cả Grandet, hận không thể bẻ đôi một viên tinh hạch ra dùng, liều mạng tích góp lương thực chỉ sợ một ngày nào đó mình gặp bất trắc thì gia đình mất đi chỗ dựa; loại còn lại là những người ăn một mình no đủ, không lo cho ai hoặc thiếu tinh thần trách nhiệm, tận thế nay sống mai chết, họ chẳng biết lúc nào mình sẽ bị tang thi gặm nên họ tin vào việc hưởng lạc kịp thời, sống xa hoa lãng phí, trong túi có một trăm tinh hạch thì muốn tiêu thành hai trăm. Loại người này bề ngoài hào nhoáng nhưng thực chất túi rỗng không còn đồng nào.
Vật tư thiết yếu giá ưu đãi ở chợ đen bị người ta độc quyền!
Điều này là cú sốc lớn đến mức nào đối với hai loại người cật lực tích góp tiền bạc và chết không có lấy một xu dính túi này? "Chu Thắng, Hứa Nham, Trần Bảo Quan... hãy biến khỏi chợ đen!"
"Mấy kẻ này mà còn dám đến chợ đen, ngày mai ông đây sẽ đến đập nát quán của chúng!"
Ba ngày nay Ngô Diệp không đến chợ đen, dù có người muốn bôi nhọ danh tiếng cậu cũng không được, coi như tạm thời thoát nạn một phen.
Chu Thắng và những người khác tức giận đến điên người, làn sóng tẩy chay có chủ đích này đã hại họ không ít.
Ba người họ, mỗi người có một đội thợ săn xác sống hơn một trăm người. Trước đó, vì săn tang thi cấp ba đã thiệt hại một phần nhân lực, đều dự tính chờ cửa hàng miễn thuế khai trương, tích góp chút vốn liếng để chiêu mộ thêm dị năng giả. Kết quả là với tình hình ồn ào như thế này, chưa thấy vốn liếng đâu mà các dị năng giả đã đứng về phía đối lập với họ hết cả rồi.
Làm sao bây giờ?
Ba nhà Chu, Hứa, Trần lúc làm nhiệm vụ từng hợp tác, lúc bao thầu khu vực săn giết tang thi ở khu vây săn từng xảy ra mâu thuẫn, nhưng nhìn chung thì bề ngoài vẫn giữ hòa khí.
Tình hình đã đến nước này, ba người họ buộc phải ngồi lại với nhau bàn bạc đối sách. Cả ba đều cùng có chung một ý tưởng – đến huyện thành “đào vàng”.
Hiện tại, vùng nông thôn tương đối an toàn thì đã khó tìm thấy vật tư, chỉ còn lại thành phố nơi tang thi hoành hành. Trước tận thế, nơi đó vốn giàu có hơn vùng nông thôn rất nhiều. Sau tận thế, vô số người chết trong thành, bao nhiêu của cải rải rác trong đó nghiễm nhiên trở thành một vùng đất trù phú chưa được khai thác.
Chỉ là vùng đất trù phú này không phải thiếu nữ ngây thơ dễ dàng chiếm đoạt mà là một góa phụ đen đáng sợ, chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể mất mạng nơi đó.
Tuy nhiên, khi vật tư ngày càng khan hiếm, thiếu thốn và đắt đỏ, một số kẻ liều mạng đã bắt đầu nhòm ngó huyện thành.
Nếu không có làn sóng tẩy chay lần này, nhóm Chu Thắng có lẽ sẽ quan sát thêm một thời gian nữa nhưng hiện tại họ đã không thể ngồi yên được thêm nữa.
Tối hôm đó, nhóm Ngô Diệp vừa từ bên ngoài thành trở về, ngay khi vừa tiến vào thành đã bị người ta chặn đường.
“Ngô thiếu, đại ca chúng tôi muốn mời ngài và anh Tần nể mặt đến Tiệc rượu Dị Hương dùng bữa tối, có chút chuyện muốn bàn bạc với hai vị.” Người đàn ông trung niên vẫy tay ra hiệu dừng xe nhóm Ngô Diệp lại, lễ phép mời.
Ngô Diệp nhìn gã ngẫm nghĩ một lát, trong trí nhớ không hề có ấn tượng về người này: “Đại ca các anh là ai?”
Người đàn ông trung niên trước khi đến mời Ngô Diệp đã tìm hiểu kỹ lưỡng, biết nhóm Ngô Diệp ở Lam Thành chưa lâu lại ít khi cùng người khác lập đội, việc Ngô Diệp không biết gã là em họ kiêm quản gia của Chu Thắng cũng là chuyện bình thường, không hề bận tâm, cung kính tự giới thiệu bản thân, một lần nữa trịnh trọng mời Ngô Diệp và Tần Vô Hoa nhất định phải đến dự.
Ngô Diệp biết Chu Thắng nhưng giữa họ hoàn toàn không có chút giao tình nào, có gì để bàn bạc?
Tuy nhiên, người ta đã trịnh trọng mời lại còn đặt tiệc ở Tiệc rượu Dị Hương. Vừa hay cậu chưa từng ăn cơm ở nhà hàng duy nhất ở Lam Thành này, đi nếm thử mùi vị, thuận tiện kết giao thêm vài người cũng không tệ.
Thấy Tần Vô Hoa cũng gật đầu, Ngô Diệp cười nói:
“Được, chúng tôi về thay bộ quần áo đã, lát nữa sẽ đến đúng giờ.”
Tạm biệt nhóm Kỷ Vân về đến nhà, chỉ còn lại Ngô Diệp và Tần Vô Hoa, Ngô Diệp hỏi: “Anh nói xem hắn ta muốn bàn bạc chuyện gì với chúng ta?”
Tần Vô Hoa tiện tay cởi chiếc áo ba lỗ rằn ri dính đầy mồ hôi và dịch tang thi để lộ thân trên rắn chắc, tùy tiện lau mồ hôi trên xương quai xanh rồi trầm giọng nói:
“Nếu tôi đoán không nhầm thì chắc có liên quan đến làn sóng tẩy chay ở chợ đen mấy hôm nay.”
Nhị thiếu gia âm thầm nuốt nước miếng trong lòng, dời ánh mắt ghen tị đi chỗ khác: “Tôi cũng đoán là vì chuyện này. Nhưng bọn họ sẽ bàn bạc gì với chúng ta nhỉ?” Ngô Diệp lờ mờ đoán rằng chắc có liên quan đến nguồn hàng.
Tần Vô Hoa thấy cậu nhíu mày suy tư, vỗ vai cậu nói: “Nghĩ nhiều làm gì? Đến đó rồi sẽ biết.”
Nhị thiếu gia gật đầu, ánh mắt vừa vặn rơi vào bắp tay cuồn cuộn của hắn, trong lòng không khỏi chua xót!
Mẹ kiếp, thật quá bất công! Giờ ta đây ngày nào cũng vận động nhiều thế mà cơ bụng vẫn chỉ có một múi, cơ bắp gì đó đã đi đâu mất rồi?
Tần Vô Hoa thấy Ngô Diệp nhìn mình chằm chằm với ánh mắt nóng bỏng (kèm theo sự ghen tị), thầm nghĩ chẳng lẽ cậu nhóc này có ý với cơ thể mình?
Không biết nghĩ đến cái gì, trên khuôn mặt tuấn tú không chút biểu cảm của người cựu chiến binh nhanh chóng ửng hồng hai vệt, may mà da hắn vốn ngăm đen nên không lộ rõ.
Kể từ sau hôm đó, Ngô Diệp không biết dây thần kinh nào của Tần Vô Hoa bị chập, tối về nhà là cởi trần khoe khoang thân hình đẹp đẽ trước mặt cậu, âm thầm khiến Nhị thiếu gia không ít lần véo cái bụng nhỏ không chút mỡ thừa nhưng cũng chẳng thấy múi cơ nào mà than ngắn thở dài.
Tiệc rượu Dị Hương nằm ở phố ẩm thực, sát vách cửa hàng lương thực chuyên doanh của Lam Thành cũng thuộc sở hữu chung của năm thế lực lớn.
Nhà hàng xây hai tầng, rộng khoảng ba trăm mét vuông, tầng dưới là khu vực ăn uống bình thường, tầng trên toàn bộ là phòng riêng.
Nhà hàng trang trí rất bình thường, giống như những quán ăn ven đường nhưng thực đơn vô cùng phong phú, mùi vị lại cực kỳ ngon, giá cả từ đắt đến rẻ đều có, thậm chí còn nhận chế biến nguyên liệu khách mang theo, thu hút rất nhiều thực khách.
Khi Ngô Diệp và Tần Vô Hoa đến nơi, tầng dưới nhà hàng đã chật kín người, tiếng ồn ào náo nhiệt đinh tai nhức óc.
Cô gái lễ tân thấy ngoại hình và khí chất của Ngô Diệp và Tần Vô Hoa thật bất phàm liền nhiệt tình đón tiếp.
Sau khi Ngô Diệp nói tên Chu Thắng, nụ cười trên mặt cô gái càng thêm quyến rũ. Trên đường dẫn họ lên phòng bao, cô nàng liên tục liếc mắt đưa tình với Tần Vô Hoa khiến Nhị thiếu gia nhìn mà không khỏi chua xót – quả nhiên có một đàn em quá ngầu thì thật không ổn chút nào.
Trong phòng bao, ba người Chu Thắng đã đến từ lúc nào.
Chu Thắng trông khoảng ngoài ba mươi tuổi, vì đang ngồi nên không nhìn rõ chiều cao, người trắng trẻo, mập mạp, trông rất hòa nhã, tướng mạo thật thà, đôi mắt bị lớp thịt mỡ ép thành một đường chỉ, gặp ai cũng cười ba phần. Ai không biết thủ đoạn tàn độc của gã thì mười phần chết chín là bị lừa gạt.
Hứa Nham trông trạc tuổi Tần Vô Hoa, khoảng hai bảy hai tám, mặt chữ điền vuông vức, ánh mắt kiên nghị. Khuôn mặt gã không tính là đẹp trai nhưng toát lên vẻ “chính khí lẫm liệt”.
Nghe nói gã từng đi lính năm năm trước tận thế, quản lý thuộc hạ rất nghiêm khắc, xử sự công bằng. Những thợ săn xác sống dưới trướng không ai là không trung thành. Tất nhiên, đó là vì những kẻ không trung thành đều đã bị gã chặt tay chân ném cho tang thi ăn thịt rồi.