Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 81: Hợp tác - 3
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trần Bảo Quan là người trẻ nhất trong số những người ngồi đó, ngoại trừ Ngô Diệp, chỉ mới 25 tuổi. Vẻ ngoài của gã khá tuấn tú, nhưng đôi mắt phượng hẹp dài lại quá u ám, khiến vẻ tuấn tú bị giảm đi đáng kể.
Trong ba người bọn họ, Chu Thắng và Hứa Nham tuy có bản chất tàn nhẫn nhưng khi ra ngoài đều cố gắng kiềm chế, không tùy tiện làm hại người khác một cách vô cớ. Trần Bảo Quan thì khác, sự tàn bạo, độc ác của gã nổi tiếng khắp Lam Thành.
Từng có người tị nạn quỳ trước xe gã cầu xin bố thí chút tinh hạch, gã liền sai người đánh chết ngay tại chỗ. Thuộc hạ của gã cũng có không ít kẻ điên rồ, đi qua trại tị nạn thỉnh thoảng lại xả súng máy bắn quét một lượt, coi việc nhìn đám người tị nạn chạy trốn thảm hại là niềm vui, xem mạng người như cỏ rác.
Ngô Diệp vừa bước vào phòng bao, trong mắt ba người Chu Thắng đều ánh lên vẻ kinh ngạc. Chu Thắng và Hứa Nham chỉ đơn thuần là thưởng thức vẻ đẹp, còn ánh mắt của Trần Bảo Quan thì nhớp nháp, khiến người ta buồn nôn.
Tần Vô Hoa vào sau, thu trọn ánh mắt vặn vẹo đầy tham lam của gã vào đáy mắt, trong lòng dâng lên sát ý lạnh lẽo. Trần Bảo Quan liếc nhìn Tần Vô Hoa, nhếch mép khiêu khích, đáy mắt u ám cuộn trào.
Chu Thắng lớn tuổi nhất, sau trận vây thành đã thăng cấp thành dị năng giả cấp ba, là người mạnh nhất trong ba người. Thêm vào đó, việc mời Ngô Diệp và Tần Vô Hoa là dưới danh nghĩa của gã, nên gã tự nhiên coi mình là chủ nhà, nhiệt tình giới thiệu sơ qua về bản thân mình cũng như Hứa Nham và Trần Bảo Quan.
Ngô Diệp từng trải qua những dịp xã giao như thế này, nên không còn lạ lẫm gì. Cậu tán gẫu vài câu chuyện phiếm, vài chén rượu nhạt đã cạn, không khí trong phòng bao nhanh chóng nóng lên. Sau khi ăn xong nửa bàn sơn hào hải vị, mọi người đã thân thiết như bạn bè lâu năm.
Nhân lúc không khí đang vui vẻ, Chu Thắng từ từ nói ra mục đích của buổi tối nay:
“Ngô thiếu, anh em chúng ta hiếm khi có dịp hợp ý thế này, tôi cũng không vòng vo nữa. Đám người không ra gì ở Lam Thành làm ăn không đàng hoàng, cắt đứt nguồn hàng của chúng ta. Nhìn hàng hóa trong tiệm của cậu, tôi biết cậu không phải người thường, có thể chỉ cho anh em một con đường sáng được không?”
Ngô Diệp biết gã đang thăm dò, liền cười vô cùng chân thật:
“Nếu tôi có đường lui thật sự, thì tôi đã chẳng phải đi chợ đen lấy hàng. Giờ chợ đen không thể đi được nữa, tôi cũng đang lo sốt vó về chuyện nguồn hàng đây. Anh Chu, mục đích anh mời tôi đến hôm nay chắc không phải để nói chuyện này chứ? Đã nói anh em hợp ý nhau thì cần gì phải nói mấy chuyện không liên quan? Có gì cứ nói thẳng, chỉ cần anh em tôi làm được, chắc chắn sẽ không nói hai lời.”
Chu Thắng nhìn Ngô Diệp với vẻ mặt non nớt như chưa thành niên, không ngờ cậu nói chuyện lại khôn khéo như vậy. Thảo nào lại thu phục được Tần Vô Hoa ngoan ngoãn phục tùng, ngay cả Quý Tường ra tay cũng không thể lôi kéo được hắn. Nếu Ngô Diệp thực sự có lai lịch đặc biệt gì đó...
Nụ cười trên mặt Chu Thắng càng thêm thâm sâu, bàn tay mập mạp vỗ bàn bốp bốp: “Tốt, sảng khoái! Ngô thiếu, nào, cạn ly này với anh, sau đó chúng ta nói tiếp.”
Ngô Diệp trời sinh có thể chất ngàn chén không say, uống rượu pha cũng chỉ hơi đỏ mặt chút xíu. Uống loại rượu trắng nồng độ thấp tự ủ này đơn giản như uống nước lã, cậu không nói hai lời, cụng ly với Chu Thắng rồi uống cạn một hơi.
“Tửu lượng khá lắm!” Chu Thắng cười lớn nói: “Đã Ngô thiếu sảng khoái như vậy, anh đây cũng sẽ không vòng vo nữa. Ba anh em chúng tôi muốn đến huyện Thanh Mân làm một phi vụ lớn, kiếm ít đồ tốt về, không biết Ngô thiếu có hứng thú không?”
Trò hay cuối cùng cũng đã đến.
Ngô Diệp trí nhớ tốt, nhớ rõ Bành Tử Quân, người từng bán quần áo cho mình, đã nói rằng số quần áo đó được lấy từ huyện Thanh Mân về.
Ngô Diệp đặt ly rượu xuống, nghiêm nghị nói: “Huyện Thanh Mân nguy hiểm lắm phải không ạ? Hai hôm trước tôi còn nghe nói có người vào đó mất một nửa nhân lực mới lấy được vài bộ quần áo ra, chúng ta đi liệu có thể toàn mạng trở về không?”
Những người ngồi đây đều là những người có chút tâm cơ, vừa nghe lời Ngô Diệp là biết cậu thực ra đã động lòng rồi.
Hứa Nham cười nói: “Người khác thì khó nói, chứ với thân thủ của cậu và Tần huynh thì chắc chắn không thành vấn đề.”
Tin tức về kỹ thuật bắn súng kinh người của Ngô Diệp không còn là bí mật ở Lam Thành. Chỉ riêng việc cậu có thể dùng súng để thiết lập quan hệ với người của đội vệ binh đặc chủng cũng đủ để họ coi trọng cậu vài phần.
Tần Vô Hoa thì càng không cần phải nói, là dị năng giả hệ Lôi cấp ba, súng pháp cũng rất điêu luyện. Nếu hắn còn không thể toàn mạng trở ra, thì những người khác chỉ có nước chết mà thôi.
Trần Bảo Quan vốn định chuốc say Ngô Diệp để thưởng thức dáng vẻ say rượu của "mỹ nhân", không ngờ cậu uống cả cân rượu trắng vào bụng mà mặt không đỏ, tim không đập loạn. Gã khó tránh khỏi có chút bực bội trong lòng, nói giọng quái gở: “Chưa chắc đâu nhé, người thì biết thương hoa tiếc ngọc, chứ tang thi thì chỉ thích ăn thịt non mềm thôi.”
Ngô Diệp ghét nhất người khác đem ngoại hình của mình ra mà nói chuyện. Ánh mắt Trần Bảo Quan nhìn cậu khiến cậu hận không thể móc mắt gã ra làm bóng đá, lập tức cảm thấy không vui.
Tuy nhiên, cậu biết danh tiếng tên điên khát máu của Trần Bảo Quan, không muốn gây thù chuốc oán với loại tiểu nhân tàn bạo này, bèn thuận theo lời gã mà nói: “Anh Trần nói đúng đấy, vật tư ở huyện Thanh Mân quả thực hấp dẫn nhưng theo tôi biết, tang thi kiểu mới ở trong đó nhiều hơn bên ngoài rất nhiều. Nếu không có kế hoạch vẹn toàn, thì tôi thực sự không muốn đi nộp mạng vô ích.”
Chu Thắng nén sự chán ghét đối với Trần Bảo Quan xuống tận đáy lòng, cười nói: “Nếu không có chút kế hoạch nào thì hôm nay tôi cũng chẳng dám mời các vị đến đây đâu. Nói thật lòng mà nói, tôi sợ chết hơn bất kỳ ai trong các vị đây. Nhà họ Chu chúng tôi chỉ có mình tôi là con trai độc nhất, ông già nhà tôi vẫn luôn mong tôi sớm sinh con đẻ cái để nối dõi tông đường đây này. Thôi, không nói chuyện linh tinh nữa, tôi nói thật với các vị, tôi có bản đồ chi tiết huyện Thanh Mân, và đã chọn xong tuyến đường hành động tốt nhất.”
Trần Bảo Quan cười khẩy: “Một tấm bản đồ thôi thì có gì ghê gớm? Ai trong chúng ta mà chẳng có?”
Hứa Nham không nói gì, gã nhìn Chu Thắng, rõ ràng cũng có ý giống Trần Bảo Quan. Trong lòng Nhị thiếu gia thầm nghĩ, mình đúng là không có bản đồ chi tiết như vậy thật.
“Tôi có hai thuộc hạ là người bản địa huyện Thanh Mân, hai hôm trước tôi vừa phái họ đi thám thính một lần rồi.” Nói đến đây, Chu Thắng dừng lại, phần còn lại, tự mọi người hiểu.
Trần Bảo Quan sầm mặt lại nói: “Lão Chu không trượng nghĩa chút nào, chuyện quan trọng thế này sao bây giờ mới nói?”
Chu Thắng bình thản đáp: “Chính vì quan trọng nên mới phải đợi đến lúc then chốt mới nói.”
Hứa Nham tính tình nóng nảy, mất kiên nhẫn khi nghe họ đấu võ mồm, nói thẳng: “Thôi được rồi, lão Chu anh cũng đừng ấp a ấp úng nữa, có gì nói toẹt ra một thể đi để chúng tôi xem xét kỹ lưỡng.”
Ngô Diệp phụ họa theo: “Đúng đấy, anh Chu, nói hết kế hoạch của anh ra cho bọn em nghe với ạ.”
Ngô Diệp vẻ mặt non nớt, Chu Thắng dễ coi cậu như bậc con cháu, lại thích cậu dẻo miệng. Hứa Nham và Trần Bảo Quan cứ một câu lão Chu, hai câu lão Chu, sợ mất mặt, chỉ có cậu một câu anh Chu, hai câu anh Chu, lời nói giữ đủ thể diện cho gã, biết điều hơn hai người kia rất nhiều.
“Được, Ngô thiếu đã mở lời thì tôi cũng lười úp mở nữa.”
Chu Thắng quả thực đã có kế hoạch, hơn nữa gã còn cho người vạch ra tuyến đường gần nhất và thông thoáng nhất. Chạy hết tốc lực chỉ cần 15 phút là có thể đến con phố thương mại sầm uất nhất của huyện lỵ nhỏ bé này.
Theo tin tức thăm dò được, trên con phố đó có không ít cửa hàng vẫn còn chứa nhiều đồ tốt. Tất nhiên, những thứ này đúng là mục tiêu của chuyến đi này đối với Chu Thắng, nhưng thứ gã muốn nhất là chiếc xe bọc thép ở con phố bên cạnh.
Kế hoạch của Chu Thắng có tính khả thi cao, mọi người không có ý kiến gì lớn, bất đồng chủ yếu nằm ở việc phân chia vật tư.
Ngô Diệp và Chu Thắng đều muốn làm theo năng lực, hưởng theo lao động, đồ trong cửa hàng ai cướp được là của người đó, như vậy là công bằng nhất, đỡ phải tranh cãi.
Hứa Nham và Trần Bảo Quan nghi ngờ Chu Thắng sẽ chiếm đoạt những cửa hàng có nhiều đồ tốt nhất, dù sao gã cũng đã thám thính đường đi trước. Vì thế, họ yêu cầu mỗi bên cử một trăm người, và vật tư phải chia đều.
Hai bên giữ vững ý kiến riêng, không ai nhường ai, không khí trong phòng bao chốc lát trở nên căng thẳng.