Hệ Thống Tự Cứu Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 5: Gieo Gió
Hệ Thống Tự Cứu Của Nữ Phụ Pháo Hôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Vòng lặp vẫn tiếp diễn."
Tiếng hệ thống vang lên trong tâm trí tôi, nhưng lần này không đi kèm theo nhiệm vụ. Giống như một chiếc đồng hồ hỏng cứ điểm danh sự "chết" của tôi vô hồi vô tận, nhưng không hề chỉ ra cách thoát ra. Được rồi, tôi sẽ chơi theo luật của riêng mình.
Sau ba lần chết đi sống lại, tôi nhận ra rằng đối đầu trực diện với Cố Thời Nguyệt chỉ khiến bản thân trở nên dễ bị tổn thương hơn. Những cái chết sau đó còn thảm hại hơn lần trước. Lần này, tôi sẽ là người gieo rắc nghi ngờ, từ từ khiến mọi thứ sụp đổ từ bên trong.
Tôi bắt đầu bằng việc quan sát.
Mỗi ngày, tôi đều ngồi trong thư phòng, giả vờ đọc sách hay thêu thùa, nhưng thật ra là để theo dõi mọi hoạt động trong phủ Thượng Quan. Ai đi qua? Ai trò chuyện với ai? Dáng vẻ họ ra sao? Đặc biệt là những người thường xuyên tiếp xúc với Cố Thời Nguyệt và Tô Nhược Y.
Tôi dần nhận ra: Cố Thời Nguyệt không chỉ giỏi diễn xuất trước mặt tôi và Tô Nhược Y. Ả còn có một mạng lưới gián điệp và cộng sự ngầm trong phủ. Những nha hoàn tưởng chừng vô hại, những quản gia tưởng chừng trung thành, đều có thể bị ả mua chuộc hoặc lợi dụng. Đó là lý do tin đồn về tôi lan nhanh như thế, và tại sao tôi luôn bị cô lập.
Thay vì đối đầu trực diện, tôi chuyển sang chiến thuật mới: cải thiện hình tượng và xây dựng những đồng minh ngầm.
Tôi ngừng cau có, ngừng nói những lời gay gắt vô cớ. Khi tiếp xúc với hạ nhân, tôi không quát mắng mà chỉ hỏi han nhẹ nhàng về công việc. Khi ai đó vô tình làm vỡ đồ đạc, thay vì trừng phạt, tôi chỉ nói: "Lần sau cẩn thận nhé."
Một lần, tôi tình cờ nghe thấy nha hoàn Lan Nhi bị quản gia mắng oan vì tội đánh mất một món đồ quý. Ở những kiếp trước, tôi chẳng quan tâm. Nhưng giờ, tôi bước tới, hỏi rõ ngọn ngành. Dựa vào ký ức mơ hồ về vị trí đồ vật trong phủ, tôi gợi ý nơi có thể tìm thấy nó. Quả nhiên, món đồ được tìm thấy.
Lan Nhi cúi đầu cảm ơn rối rít, ánh mắt ngạc nhiên và biết ơn. Tôi chỉ mỉm cười nhẹ: "Không có gì. Lần sau cẩn thận hơn."
Những hành động nhỏ như vậy, lặp đi lặp lại, dần thay đổi cái nhìn của hạ nhân về tôi. Họ không còn sợ hãi mà bắt đầu kính trọng, thậm chí có chút tin tưởng. Đó chính là những "hạt giống" đầu tiên mà tôi gieo xuống.
Cố Thời Nguyệt đương nhiên nhận ra sự thay đổi này. Ả bắt đầu thăm dò:
— "Muội muội gần đây sao hiền lành thế? Hay là... đang mưu đồ gì?" – Ả hỏi, đôi mắt trong suốt như không hề có chút ác ý.
Tôi mỉm cười, giọng vẫn thờ ơ như cũ, nhưng ánh mắt thoáng qua vẻ mặt của nha hoàn đứng sau ả:
— "Chị lo xa quá. Sống lâu cũng chán. Ta chỉ muốn sống yên ổn thôi."
Cố Thời Nguyệt nhíu mày. Ả không thể bắt bẻ được lời tôi nói, nhưng tôi biết, ả đã bắt đầu nghi ngờ sự "thanh thản" này. Chính sự nghi ngờ đó là điều tôi mong muốn.
Tôi cũng bắt đầu quan sát Tô Nhược Y kỹ hơn. Cô ấy vẫn hiền lành như tôi nhớ, nhưng tôi nhận ra những áp lực cô ấy phải chịu. Từ những lời xì xầm về xuất thân, đến những yêu cầu về lễ nghi, sự hoàn hảo. Tô Nhược Y quả là đóa sen trắng, nhưng lại bị vướng vào quá nhiều bùn lầy. Cô ấy không phải kẻ xấu, chỉ là quá... dễ bị lợi dụng, vô tình trở thành trung tâm của mọi rắc rối.
Hệ thống vẫn im lặng. Không nhắc nhở, không giao nhiệm vụ. Sự im lặng kéo dài đến kỳ lạ. Điều này vừa khiến tôi lo lắng, nhưng cũng mở ra một khả năng mới.
"Có vẻ như cô không còn bị cuốn theo vòng lặp cốt truyện nữa."
Tôi nhớ lại giọng máy móc của hệ thống: "Vòng lặp tiếp tục." Nó nói về vòng lặp, không phải cốt truyện. Phải chăng, mục đích của nó chỉ là giữ tôi trong vòng chết chóc, chứ không phải đảm bảo cốt truyện diễn ra theo từng chi tiết?
Nếu vậy, tôi có cơ hội.
Một hôm, tôi lặng lẽ đến thăm Mai Nhi, nha hoàn cũ của mình. Cô ấy từng là người hầu thân cận của tôi ở kiếp đầu, nhưng đã bị buộc phải rời phủ vì "tình cờ nghe được chuyện không nên nghe" liên quan đến Cố Thời Nguyệt và vụ vu oan cho Tô Nhược Y. Những kiếp trước, tôi quá bận tâm đến bản thân mà quên mất cô ấy.
Tôi mang theo chút quà và tiền bạc, hỏi thăm Mai Nhi cuộc sống hiện tại. Sau khi trò chuyện, cô ấy cuối cùng cũng kể lại những gì mình nghe được năm xưa. Đó là những lời Cố Thời Nguyệt đã nói với một hạ nhân khác, về cách dàn dựng một màn kịch nhỏ để khiến Tô Nhược Y "vô tình" làm mất mặt phu nhân trong một buổi tiệc.
Từng mảnh ghép bắt đầu ghép lại. Tôi không chỉ nhớ kết cục, mà còn nhớ những chi tiết nhỏ về cách các âm mưu được thực hiện.
Tôi nhìn Mai Nhi, mỉm cười. Nụ cười không còn gượng gạo, mà đầy thâm sâu: "Mai Nhi, chị có muốn quay trở lại phủ làm việc không? Ta cần một người đáng tin cậy."
Mai Nhi ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn đầy bất ngờ và hy vọng.
Tôi không còn chiến đấu một mình nữa. Con đường gieo gió của tôi, đã bắt đầu nảy mầm những hạt giống đầu tiên.