Hệ Thống Tự Cứu Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 7: Gió và Vòng
Hệ Thống Tự Cứu Của Nữ Phụ Pháo Hôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau tiệc Trùng Cửu, vị thế của tôi trong phủ Thượng Quan đã thay đổi hoàn toàn. Không còn là cô tiểu thư bướng bỉnh, ngỗ ngược nữa, tôi được nhìn nhận như một người thông minh, sắc sảo, và quan trọng hơn, biết giữ thể diện cho gia tộc. Điều này không chỉ mang lại cho tôi nhiều tự do hơn, mà còn giúp tôi âm thầm điều tra mọi chuyện.
Hệ thống trong đầu tôi vẫn im lặng. Nó như một con thú bị thương, không còn gào thét chỉ dẫn nhiệm vụ nữa, mà chỉ thỉnh thoảng vang lên câu "Vòng lặp tiếp tục" như một lời nguyền khô khốc. Tôi càng ngày càng tin rằng, việc thay đổi được số phận của mình ở kiếp này là hoàn toàn có thể.
Tôi dành nhiều thời gian hơn trong thư phòng, nhưng không phải để ngâm thơ vịnh từ, mà để tìm hiểu về các gia tộc lớn ở kinh thành, những mối quan hệ phức tạp giữa quan lại, và cả những sự kiện lịch sử không hề xuất hiện trong cuốn tiểu thuyết mà tôi từng đọc. Những ký ức của người xuyên không vẫn còn đó, nhưng chúng không phải là một cuốn sách đã đọc xong, mà là một kho dữ liệu lộn xộn đang chờ tôi sắp xếp lại.
Mai Nhi trở thành cánh tay đắc lực của tôi. Cô ấy nhanh nhẹn, thông minh, và quan trọng nhất, vô cùng trung thành. Nhờ có cô ấy, tôi bắt đầu thu thập được những mẩu tin nhỏ nhặt về Cố Thời Nguyệt và những hành động ngầm của ả bên ngoài phủ.
— "Tiểu thư, nô tỳ nghe nói biểu muội Cố gần đây hay ghé thăm phủ của Lễ Bộ Thị Lang đại nhân." Mai Nhi thì thầm, vẻ mặt đầy cảnh giác.
Lễ Bộ Thị Lang. Tôi nhíu mày. Trong cốt truyện gốc, đây là một nhân vật phụ không mấy quan trọng, nhưng lại có một đứa con trai là kẻ phong lưu, trác táng, từng là một trong những ứng cử viên sáng giá cho vị trí "phu quân" của tôi ở kiếp trước.
"Lẽ nào Cố Thời Nguyệt đang tìm cách giăng bẫy khác?" Tôi tự hỏi. "Hay ả đang toan tính liên hôn để tăng thế lực?"
Tôi chỉ thị cho Mai Nhi tiếp tục theo dõi, nhưng không được hành động lộ liễu. Tôi muốn biết đích xác mục đích của Cố Thời Nguyệt, thay vì chỉ đối phó với những mưu mẹo nhỏ nhen.
Cố Thời Nguyệt, dù bị cấm túc và bị mọi người nghi ngờ nhiều hơn sau vụ tiệc Trùng Cửu, vẫn không hề từ bỏ. Ả bắt đầu tung tin đồn theo một cách tinh vi hơn.
— "Minh Nguyệt hình như có gì không đúng... Nàng ấy thay đổi quá nhanh."
— "Người ta nói nàng hay đến hậu viện, chắc lại có âm mưu gì..."
— "Có người nhìn thấy nàng nói chuyện kín với phụ thân, bí mật thế nào ấy..."
Những lời thì thầm như gió thoảng, những ánh nhìn lén lút, những câu hỏi đầy ngụ ý bắt đầu lan truyền trong phủ. Tin đồn như tằm ăn lá, âm thầm và dai dẳng. Nó không trực tiếp buộc tội tôi, mà chỉ gieo rắc nghi ngờ, khiến mọi người dần dè chừng tôi.
Tôi không vội phản công. Tôi chờ đợi. Đợi ả tưởng mình đã chiến thắng. Đợi ả nghĩ rằng tôi vẫn là Minh Nguyệt của ba kiếp trước. Tôi biết, một khi đã gieo tin đồn, ả sẽ phải làm gì đó để biến nó thành sự thật.
Rồi, một đêm, tôi mơ thấy một cảnh tượng kỳ lạ.
Trong giấc mơ, tôi không phải là Thượng Quan Minh Nguyệt của hiện tại, cũng không phải Dương Hân Nghiên của thế kỷ 21. Tôi là một cô bé, mặc bộ quần áo đơn giản, đang ngồi trong một ngôi chùa cổ. Ánh nắng chiều tà xuyên qua tán cây, chiếu lên một chiếc vòng tay gỗ đàn hương nằm trên bệ đá.
Một cậu bé, lớn hơn tôi một chút, với đôi mắt kiên định và một vết sẹo nhỏ trên thái dương, lặng lẽ bước đến bên tôi. Cậu ấy không nói gì, chỉ cúi xuống nhặt chiếc vòng lên, nắm chặt trong tay. Cậu ấy quay lưng về phía tôi, và tôi không thể nhìn rõ mặt cậu, nhưng tôi cảm nhận được một sự ấm áp, quen thuộc lạ thường.
Cảnh tượng biến đổi. Cậu bé đó lớn lên, trở thành một nam tử tuấn tú nhưng mang vẻ phong trần. Anh đứng giữa chiến trường, ánh mắt kiên định nhìn về phía xa. Và tôi biết, dù không rõ bằng cách nào, đó chính là Trấn Bắc Hầu thế tử.
Tôi giật mình tỉnh giấc. Chiếc vòng tay gỗ đàn hương. Lời nhắn trong Chương 6: "Vòng này, mười năm trước nàng để quên ở chùa Vân Sơn. Ta giữ lại, đợi nàng nhớ đường quay lại lấy."
Những ký ức mơ hồ bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hóa ra, tôi từng có một quá khứ với Trấn Bắc Hầu thế tử, một mối liên kết đã bị lãng quên trong vòng luẩn quẩn của cái chết và những nhiệm vụ hệ thống. Anh không phải là người qua đường ngẫu nhiên, mà là một phần trong cuộc đời thật của Thượng Quan Minh Nguyệt.
Quan trọng hơn, anh ta đã đợi tôi. Anh biết về chiếc vòng, về quá khứ của tôi. Điều đó có nghĩa là, anh cũng có thể là một phần của "kịch bản" bị hệ thống thao túng, hoặc là người đã thoát khỏi nó, giống như tôi đang cố gắng.
Một tia hy vọng mới lóe lên. Có lẽ, chìa khóa để phá vỡ vòng lặp không chỉ nằm ở việc chống lại Cố Thời Nguyệt, mà còn ở việc tìm lại những mảnh ghép đã mất của chính mình, và kết nối với những người cũng đang tìm kiếm sự thật.
Con đường của kẻ gieo gió không chỉ là gieo rắc sự nghi ngờ cho kẻ thù, mà còn là gieo hy vọng cho chính mình.