Hẹn Hò Trực Tuyến Trong Game Kinh Dị
Chương 9: Nghi ngờ
Hẹn Hò Trực Tuyến Trong Game Kinh Dị thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thịnh Văn bị Lâm Quát hỏi đột ngột khiến anh chàng này bối rối, tâm trạng phức tạp khó tả.
Sao lại phải dùng tài khoản phụ? Chẳng phải anh ta đã chặn tin nhắn của mình sao? Trong lòng chẳng hề có chút áy náy? Nếu không phải lo lắng cho cậu ta, ai dám tốn năm vạn điểm tích lũy mua tài khoản phụ chứ?
Thịnh Văn trong lòng vô cùng tức giận, nhưng mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt lạnh như băng của Lâm Quát qua màn hình livestream, anh cuối cùng vẫn quyết định dùng tài khoản khác để che giấu thân phận.
Anh không muốn để mất người này.
[Cơn gió ngọt ngào]: Chuyện dài lắm
[Cơn gió ngọt ngào]: Thực ra thì
[Cơn gió ngọt ngào]: …
Thịnh Văn cẩn trọng sắp xếp từ ngữ, suy nghĩ không biết có nên nói thật hay không.
[Lâm Quát]: Nếu không tiện thì đừng nói
Thịnh Văn giật mình, ngay lập tức khẽ mỉm cười, suýt chút nữa quên mất đặc điểm của nhóc streamer này.
[Cơn gió ngọt ngào]: Tình hình thực tế có chút không tiện nói cho ca ca
[Cơn gió ngọt ngào]: Xin ca ca tin tưởng em, em không có ý xấu
Thịnh Văn chú ý biểu cảm của Lâm Quát trên màn hình livestream, quả nhiên, khung chat hiển thị "đối phương đang gõ chữ", một giây sau Lâm Quát phản hồi lại.
[Lâm Quát]: Ừm.
Có chút khó chịu, nhưng rất đáng yêu.
Nụ cười nơi khóe môi Thịnh Văn chậm rãi nở rộng, tốc độ gõ chữ cũng nhanh hơn.
[Cơn gió ngọt ngào]: Cảm ơn ca ca thấu hiểu
[Cơn gió ngọt ngào]: Còn nữa, ca ca nhất định phải nhớ lời em nói đó~
[Lâm Quát]: Được.
[Cơn gió ngọt ngào]: Ca ca nghỉ ngơi đi, ngủ ngon mơ đẹp
Đã khuya, Lâm Quát cứng nhắc gõ "cảm ơn".
Thực ra cậu ta vốn không phải người ác tâm, lời nhắc nhở của "Cơn gió ngọt ngào" dù sao cũng có thể đoán biết được, nhưng điều đó không ngăn cậu ta gửi một lời cảm ơn chân thành tới cô bé.
Lời cảm ơn ấy cũng là tin nhắn cuối cùng kết thúc cuộc trò chuyện.
Cậu bỏ điện thoại xuống, nhìn chằm chằm căn phòng nhỏ đặt piano, dưới ánh trăng ánh bạc, màu sơn đen càng thêm rạng rỡ. Cậu nhìn hồi lâu nhưng không thể xóa được ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu.
Lúc này Lý Nhất Nam tỉnh giấc, dụi mắt nhìn tiến độ phòng livestream, cô đã ngủ bốn tiếng, giật mình ngồi thẳng dậy: "Đại lão, sao không gọi tôi."
Không có gì nguy hiểm tính mạng, Lâm Quát vẫn cố gắng nhớ lại, không hề chú ý thời gian trôi qua bao lâu.
Lý Nhất Nam thúc giục cậu nghỉ ngơi, cậu gật đầu, rồi nhắm nghiền mắt.
Khi tỉnh dậy, ánh sáng đầu tiên của bình minh đã lọt qua cửa sổ.
Mặc dù sắc đỏ quái dị, nhưng đủ chứng minh đêm đầu tiên đã qua, bọn họ vẫn an toàn.
Cả hai chỉnh sửa đôi chút quần áo rồi mở cửa bước ra ngoài, đúng lúc va phải năm người còn lại.
Lâm Quát nhìn qua đám người, khi họ nhìn thấy cậu và Lý Nhất Nam, biểu cảm thoáng chốc đông cứng xen lẫn kinh ngạc, như thể chứng kiến tận mắt người chết sống lại.
Quả nhiên, năm người kia đã rời khỏi phòng trước cả hai.
Họ vốn cho rằng đêm nay sẽ có người chết, hơn nữa phòng của Lâm Quát và Lý Nhất Nam không thấy ai ra ngoài, vận rủi có thể đã rơi trúng hai người.
Vì vậy khi nhìn thấy hai người sống sót xuất hiện, mặt họ đều lộ vẻ kinh ngạc khó tả.
Lương Tư Hồng cưỡng ép nở một nụ cười gượng gạo: "Mọi người không việc gì thì tốt rồi." Anh ta trấn tĩnh lại, tiếp lời: "Buổi sáng tốt lành."
Lâm Quát thu ánh mắt, không hề lên tiếng. Những người khác cũng im bặt, ai nấy đều giống Lương Tư Hồng, tràn ngập vẻ quái dị.
Họ không có mắt thứ ba, không biết đêm thứ nhất không có người chết thật, hay có người chết nhưng lần nữa bị quỷ tà xen lẫn trong đội.
Bước vào phòng ăn, sắc mặt đám người càng thêm quái dị không thể kiềm chế.
Quản gia đã đứng chờ bên cửa từ lúc nào, chiếc bàn tròn phía sau ông vẫn chỉ bày sẵn sáu bộ dụng cụ ăn, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Sáu phần, đúng sáu phần, hôm nay không phạm sai lầm."
Câu nói này khiến những khúc mắc từ buổi sáng hôm qua lại lần nữa đè nặng trong lòng cả đám.
Đến giờ vẫn chưa ai biết quỷ tà xen lẫn trong bọn họ là Ted Bundy hay Henry Lee Lucas, hay tồn tại độc lập.
"Mời… mời mọi người thong thả dùng bữa." Ngay khi nhìn thấy bọn họ, quản gia cúi đầu, run rẩy nói: "Có… có cần gì cứ gọi tôi."
Nói xong, ông vội vã rời khỏi phòng ăn.
Thực đơn hôm nay giống hệt hôm qua, nhưng không ai muốn ngồi vào vị trí thiếu dụng cụ ăn, gần như phải tranh giành chỗ ngồi, coi đó như minh chứng bản thân là người sống chứ không phải quỷ tà lẩn trong đội.
Lý Nhất Nam cũng tranh giành, cô còn giúp Lâm Quát chiếm một chỗ, nhưng tên mặt sẹo trực tiếp túm cổ áo cô đẩy ra: "Không muốn gây sự với đàn bà!"
Nói xong, hắn ngồi phịch xuống.
Lý Nhất Nam sợ hắn, chỉ có thể ấm ức nhìn Lâm Quát, cô đứng dậy nhường ghế: "Đại lão, anh ngồi đây đi."
Lâm Quát tiến lên kéo ghế ngồi xuống.
Lý Nhất Nam vội vàng kêu lên: "Đại lão."
Lâm Quát chọn chính là vị trí thiếu dụng cụ ăn, thậm chí còn xa đồ ăn nhất.
"Không sao." Lạnh lùng, cậu thu lại vẻ lãnh đạm, ánh sáng xuyên qua cửa kính phòng ăn chiếu lên người, khiến vẻ mặt trở nên dịu dàng.
Nhận thấy hôm qua Lâm Quát đã chứng tỏ đồ ăn trên bàn có thể ăn được, hôm nay cả đám không do dự, ăn ngấu nghiến.
Lý Nhất Nam lấy một cái bánh quẩy và một quả trứng trên bàn, định đưa cho Lâm Quát, nửa đường bị người cản lại.
Tên mặt sẹo giật lấy đồ trong tay cô: "Không có phần của cậu ta."
Mọi người xung quanh đều lo ăn phần mình, chuyện này như chẳng thấy.
Lý Nhất Nam không nhịn được: "Dựa vào cái gì!"
Tên mặt sẹo hung tợn nói: "Không có phần của cậu ta, lỡ mày kích khởi điều kiện giết người của cậu ta thì làm thế nào? Phụ nữ như mày có chịu trách nhiệm được không?"
Lý Nhất Nam: "Nhưng…"
"Đúng vậy, cô muốn chết cũng đừng liên lụy chúng tôi chứ." Vương Miểu ngừng động tác ăn, nhìn chằm chằm cô.
Lý Nhất Nam nhìn quanh, phát hiện đám người vừa rồi còn cùng nhau ăn điểm tâm, giờ đều đổ dồn ánh mắt về phía mình, thật giống như hành động chia đồ ăn của cô sẽ khiến cả đoàn bị diệt.
Thậm chí Lương Tư Hồng cũng trưng ra vẻ mặt có lỗi, cười nói: "Lâm Quát, đây là phó bản hai sao, hơn nữa đêm qua không có… vì vậy hôm nay càng phải cẩn thận dè chừng."
Lâm Quát ngồi tựa ghế, thờ ơ quan sát toàn bộ.
Hôm qua cậu đã kiểm tra xong bản tính đám người, sớm có dự phòng, cũng không ngoài ý muốn khi thấy hành vi của bọn họ hiện tại.
"Lý Nhất Nam." Lâm Quát mở miệng: "Đừng để ý đến tôi."
Lý Nhất Nam đỏ mắt.
Lâm Quát xem bọn họ ăn bữa sáng do quản gia chuẩn bị, xem một hồi rồi đứng dậy ra ngoài, định qua phòng khác tìm manh mối.
Cậu đi hết một vòng quanh kho, đến phòng khách cũng không phát hiện gì.
Tiếp tục đẩy thêm một cánh cửa, bên trong là phòng đọc sách, trên giá sách bày la liệt thư tịch.
Lâm Quát tùy tiện rút một quyển, tên sách là [Tập châm ngôn và cảm tưởng của Goethe].
Lật thử hai trang, vẫn không phát hiện gì bất thường, cậu trả sách về kệ, lại lấy vài quyển khác, cũng không tìm ra manh mối.
Rời khỏi phòng đọc sách, đi tới gian khác.
Cứ như vậy mười hai cánh cửa đều dạo qua, Lâm Quát vẫn không thu hoạch được gì, đành quay trở lại phòng ăn.
Chưa bước vào, bên trong đã truyền ra tiếng người ầm ĩ, còn có tiếng khóc nức nở.
"Cho nên, hai người hôm qua gặp quỷ rồi?”
"Quỷ không dám giết bọn mày? Mày là mẹ nó, hay Lâm Quát là bố nó? Nó còn đánh đàn cho bọn mày? Mày sao không kêu nó lạy bọn mày luôn đi? Toàn là đánh rắm!"
"Cô mau khai thật! Cô rốt cuộc là người hay quỷ!"
Lý Nhất Nam khóc nói: "Tôi là người, tôi thực sự là người."
"Vậy Lâm Quát kia nhất định là quỷ rồi?"
Lý Nhất Nam phủ nhận: "Đại lão không phải, đại lão anh ấy…"
"Mày dựa vào đâu khẳng định Lâm Quát không phải quỷ xen lẫn giữa chúng ta? Nên nhớ sức mạnh con người căn bản không thể chống lại quỷ tà, bọn mày vậy mà có thể sống sót như kỳ tích?"
Lý Nhất Nam thổn thức: "Tôi… tôi cảm thấy đại lão là người."
"Cô cảm thấy? Liệu cô đã từng nghĩ qua, sở dĩ cô có thể may mắn sống sót khả năng chính là Lâm Quát mua chuộc lòng người? Không cần giải thích tại sao chỉ có sáu phần bữa sáng, hãy giải thích tại sao đêm qua không có tử vong đi."
Ngoài cửa, Lâm Quát nhếch môi, môi mím thành đường thẳng.
Cậu nghe được câu nói cuối cùng là của Lương Tư Hồng, xem ra trong lúc cậu đi tìm manh mối đã có kẻ đổ thêm dầu vào lửa.
Trước khi bước vào, Lâm Quát còn cố ý dùng lực gõ cửa, đám người đang nói xấu sau lưng cậu bị phát hiện tức thời im miệng.
Dù da mặt bọn họ dày hơn tưởng tượng, nhưng dù sao cũng im lặng, không hề tỏ ra xấu hổ.
Lâm Quát tiến vào phòng, ngồi xuống ghế trống lúc trước, ngón tay gõ nhẹ trên bàn ăn: "Tôi ở đây, có vài chuyện muốn hỏi trực tiếp."
Lương Tư Hồng mở miệng: "Tôi đề nghị mọi người nói một chút đêm trước xảy ra chuyện gì.
Lý Nhất Nam cho chúng tôi biết, hai người đã gặp quỷ."
Lâm Quát gật đầu: "Phải."
Lương Tư Hồng: "Hai người sống sót, có thể giải thích tại sao không?"
Lâm Quát nhíu mày, cậu không hiểu "sống sót" và "tại sao" lại có thể nối liền nhau, lạnh nhạt nhìn Lương Tư Hồng, ghét bỏ nói: "Đây là do Lý Nhất Nam nói thế."
Sắc mặt đám người đột biến, đều quay về phía Lâm Quát.
Sau khi trải qua Sinh Tử môn, Lâm Quát bị đám người áp đặt cái hào quang đại lão, cho nên tất cả đều vô thức nghe theo ý kiến của cậu.
Nghĩ kỹ lại, lúc mọi người nói đến quỷ tà xen lẫn trong đội, Lâm Quát một mực làm ra những hành động và lời nói chuyển rời lực chú ý, ví dụ như cửa khắc vân gỗ đào, hoặc hai tên tội phạm giết người…
Nghĩ đến đây, Lương Tư Hồng bấy giờ mới kinh hãi toát mồ hôi, cả người rét lạnh, cố gắng giữ bình tĩnh: "Cậu có thể chứng minh danh tính của mình không?"
Lâm Quát nhìn anh ta: "Tôi là quỷ còn ở đây chịu thẩm vấn sao?"
Lương Tư Hồng im lặng, tên mặt sẹo vội vàng lên tiếng: "Nói không chừng là chúng tôi chưa kích khởi điều kiện giết người của cậu, lúc này cậu mới không thể không làm cháu trai."
Lâm Quát liếc qua cũng chẳng muốn nhìn gã: "Vậy đêm nay anh cẩn thận chút."
Tên mặt sẹo như quả bóng bị chọc thủng, lập tức xì hơi không còn dám lên tiếng.
Phòng ăn yên tĩnh trở lại, Lâm Quát ngán ngẩm khi phải giải thích: "Phòng ngủ tôi chọn xác thực có quỷ náo loạn, sở dĩ có thể sống sót, Lý Nhất Nam đã nói rõ nguyên nhân cho các người.
Tôi khuyên các người nên bắt đầu xoay quanh đàn piano, thay vì nghi ngờ…"
"Ai biết cậu có phải đang dẫn dụ chúng tôi hay không, chưa biết chừng đàn piano chính là điều kiện giết người của cậu." Có người ngắt lời Lâm Quát.
Lâm Quát theo tiếng nhìn lại, là Vương Miểu từng được cậu giúp đỡ trong Sinh Tử môn.
Lâm Quát mỉm cười, không lên tiếng nữa.
Xem ra đồng đội đã nhận định cậu chính là quỷ tà trà trộn, như vậy cậu cũng không cần thiết phải giải thích thêm.
Mà đám người lại coi sự im lặng của cậu là ngầm thừa nhận, tên mặt sẹo là kẻ đầu tiên muốn giết Lâm Quát, gã cũng nhận được sự đồng tình từ những người còn lại.
Lý Nhất Nam gấp gáp không biết làm sao: "Đại lão, anh mau nói gì đi!"
Dù Lâm Quát có thực lực, nhưng song quyền khó địch tứ thủ, huống hồ cậu đối mặt chính là năm người.
Mắt thấy phòng ăn giương cung bạt kiếm, Lý Nhất Nam khôn khéo nói: "Tôi có thể chứng minh đại lão là người!"
Nói xong, cô nháy mắt ra hiệu với Lâm Quát: "Đại lão, anh lấy điện thoại ra, cho bọn họ xem phòng livestream của anh."
Lương Tư Hồng hiểu ý cô, chỉ người chơi tham dự phó bản mới có thể được hệ thống máy chủ bố trí phòng livestream, qua đó sẽ chứng minh Lâm Quát đến cùng là người hay quỷ.
Lâm Quát dù không nguyện ý, nhưng nhìn đến dáng vẻ Lý Nhất Nam vì chính mình liều mạng giải thích, cậu do dự rồi quyết định lấy điện thoại ra.
Lý Nhất Nam nhanh chóng giơ điện thoại của Lâm Quát ra cho đám người: "Các người nhìn đi, đại lão có phòng livestream đó."
Cô kỳ vọng chờ đám người phản ứng, lại không nghĩ tới bọn họ vừa chạm mắt vào màn hình sắc mặt đột nhiên thay đổi.
Lý Nhất Nam chú ý tới điểm này cũng đưa mắt nhìn qua, tức khắc sửng sốt.
Màn hình điện thoại của Lâm Quát tràn ngập mưa đạn:
[Cậu ta là quỷ]
[Tôi chứng minh, cậu ta là quỷ]
[Cậu ta chính là quỷ xen lẫn giữa mấy người đó]
[Cậu ta chính là quỷ, mau giết streamer này đi]
[Đánh nhau rồi đánh nhau rồi, à không, giết nhau rồi giết nhau rồi]
Bởi vì không phải manh mối chính xác, do đó quản phòng không thể nào cấm chat mưa đạn.
Từng dòng bình luận trôi nổi nhanh chóng, càng khiến họ thêm khẳng định Lâm Quát là quỷ.
Lý Nhất Nam nhất thời không biết nói gì, cô tức giận bản thân nghĩ ra cái chủ ý ngu ngốc này.
Quan hệ giữa Lâm Quát và thủy hữu, sao cô lại không cân nhắc đến bọn họ sẽ thừa cơ kiếm chuyện chứ!
"Điện thoại." Lâm Quát muốn lấy điện thoại về.
Lý Nhất Nam giàn giụa nước mắt nhìn Lâm Quát: "Đại lão… thực xin lỗi, tôi… "
Lâm Quát cất điện thoại, cầm lấy con dao nhỏ bằng bạc trên bàn ăn, ném đến trước người tên mặt sẹo: "Tôi không phản kháng, nếu anh không sợ trừng phạt."
Lương Tư Hồng từng nói qua, hệ thống máy chủ không cho phép người chơi bị người chơi giết chết.
Lời này của Lâm Quát khiến tên mặt sẹo không thốt ra được tiếng nào.
Lương Tư Hồng cũng hơi do dự, anh nghĩ ngợi nói: "Nếu cậu là quỷ, tạo ra một phòng livestream giả cũng chẳng phải chuyện gì khó.
Không thì thế này, quản phòng có quyền tặng hoa miễn phí cho streamer, vậy cậu để quản phòng tặng hoa cho cậu đi."
Lương Tư Hồng khéo léo dùng hai từ "tặng hoa" thay thế cho "chứng minh", anh ta là người có kinh nghiệm, cũng biết một ít thủ đoạn, như vậy không tính là xúc phạm quy định hệ thống "không cho phép phòng livestream tung ra manh mối liên quan đến phó bản".
Nếu Lâm Quát thực sự là người chơi, tất sẽ có quản phòng của riêng mình, mà quản phòng dựa vào streamer kiếm điểm tích lũy, chắc chắn sẽ không nguyện ý để streamer của mình rơi vào tình huống bất đắc dĩ bị buộc offline.
Lý Nhất Nam nhẹ nhàng thở ra, thật may tối qua cô đã nhắc nhở Lâm Quát khách khí với quản phòng một chút.
Cô nín thở chờ đợi, trong lòng cầu nguyện.
Mặc dù hiện tại đại lão thể hiện rất cừ, mặc dù đại lão không thèm đặt quản phòng vào mắt, mặc dù đêm qua đại lão khách khí cực kỳ qua loa, nhưng đại lão là đại lão tốt, hi vọng quản phòng không phải không phân biệt tốt xấu.
Cô còn chưa kịp cầu nguyện xong, chỉ nghe "leng keng" một tiếng.
Tiếng này không rõ nguồn gốc nhưng vô cùng vang dội, theo đó là ánh sáng kèm hiệu ứng đặc biệt tỏa ra giữ không trung.
Lương Tư Hồng và tên mặt sẹo liếc nhau, người mới chắc sẽ không biết điều này có ý nghĩa gì, nhưng bọn gã rõ ràng, đây là có người thông qua thông đạo khen thưởng thả đạo cụ cho streamer.
Giữa ánh sáng lấp lánh, trong không trung còn có hai chùm pháo hoa nhỏ nổ tưng bừng, sau khi ánh sáng tan đi, trên bàn ăn liền xuất hiện một cái rương ghi họ tên Lâm Quát.
Lý Nhất Nam vô cùng bất ngờ: "Là quản phòng của đại lão gửi hoa tới sao?"
Lâm Quát nhếch môi, cậu không cảm thấy tên S bị mình hạn chế tin nhắn sẽ chịu giúp, mà rương kia còn ở trạng thái đóng chặt, càng thêm nghi ngờ trong đó chính là bom.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc, Lương Tư Hồng ho khan nói: "Thực có lỗi, vì an nguy mọi người tôi không thể không làm như vậy.
Mặc dù không phải quản phòng tặng hoa miễn phí, nhưng có người thả đạo cụ cho cậu, tôi nghĩ chúng tôi đã thực sự hiểu lầm cậu rồi."
Lâm Quát nghe xong phát biểu của Lương Tư Hồng, nhạy bén bắt được các từ mấu chốt "không phải quản phòng", "có người", "đạo cụ".
Cậu rõ ràng quản phòng S sẽ không nhúng chân vào, chỉ là không nghĩ tới còn có người khác xuất hiện.
Lương Tư Hồng nói: "Rương đạo cụ chỉ có thể do cậu tự mở ra."
Lâm Quát từ đầu đến cuối đều không lên tiếng, là do Lương Tư Hồng thúc giục mới lặng lẽ duỗi tay, vừa định chạm tới rương đạo cụ, cái rương đã tự động bật mở, làn hương thơm ngọt theo đó tỏa ra.
Thấy rõ đồ vật trong rương đạo cụ, Lâm Quát ngơ ngẩn.
Hải âu Luân Đôn, cuốn trứng, truffle, champagne, donut, pudding.
Còn có một tờ giấy:
Mời ca ca ăn điểm tâm - Cơn gió ngọt ngào.
Lâm Quát: "...".